Hiển thị các bài đăng có nhãn báo_chí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn báo_chí. Hiển thị tất cả bài đăng

CÁC NHÀ BÁO HÃY CỐ LÊN - Change We Need




CÁC NHÀ BÁO HÃY CỐ LÊN

. Change We Need

Mấy hôm nay có nhiều chuyện về báo chí thấy thật là đáng buồn và xấu hổ. Xin được nói lên đôi điều với những người làm báo.

Chuyện thứ nhất là về sự kiện Trung Quốc đánh Việt Nam ta 30 năm trước. Tờ báo duy nhất có bài đăng về câu chuyện lịch sử này là SGTT, đăng bài Biên Giới Tháng Hai (2009-1979) của nhà báo nổi tiếng Huy Đức, nhưng bị gỡ xuống ngay sau đó. Những sức ép về chính trị bởi TQ là lớn thật, nhưng sao vẫn thấy chí khí của những lãnh đạo báo chí giờ chẳng còn gì. Dù sao cũng cảm ơn anh Huy Đức, anh có lẽ là một trong những người bản lĩnh nhất còn trụ lại được trong ngành báo.

Chuyện thứ hai, cũng là một sự việc đã đăng rồi lại gỡ xuống, nhưng lại chẳng liên quan gì đến chính trị, mà dễ thấy rằng nó bị đồng tiền chi phối quá dễ dàng. Đó là mẫu tin trên trang 16 Thời báo KTSG, số 7-2009 ra ngày 5-2-2009 về tập đoàn “Mai Linh: lời giả lỗ thật”. Tạp chí ra hàng tuần (được xem là uy tín nhất về kinh tế hiện nay) và được đăng tải lên mạng dưới dạng e-paper (bản scan). Nhưng bản e-paper của số này bị cắt mất 1 tờ của trang 15 và 16, tức trang có thông tin đăng tin tức về Mai Linh báo cáo không trung thực. Các bạn có thể vào link này để xem e-paper bị mất 2 trang: http://www.thesaigontimes.vn/epaper/TB-KTSG/324/22505/14/ , và xem cái ảnh ở trên là tin tức về Mai Linh được scan lại từ báo in. Uy tín của một tạp chí lớn bị bán rẻ quá dễ dàng bởi sức mạnh của đồng tiền. Sao thế TBKTSG?

Chuyện thứ ba liên quan đến nhà báo Trung Dân và tạp chí Du Lịch. Nghe nói ông này và con trai mình là Trung Bảo (người viết bài về Hoàng Sa Trường Sa trên Du Lịch số xuân vừa rồi) đang gặp nhiều rắc rối với an ninh điều tra. Những người yêu nước và dám lên tiếng sao mà bị khổ sở quá.

Chuyện thứ tư là của Đài Truyền hình Việt Nam VTV, một đài của trung ương đại diện cho quốc gia. Cách đây 2 hôm, chương trình thời sự 7h tối (bản tin quan trọng nhất trong ngày) đưa tin Thủ Tướng tiếp 1 Đại sứ hữu nghị của Nhật, một chức vụ tượng trưng để làm từ thiện, chẳng có chút quyền hạn hay tư cách đại diện quốc gia nào. Thủ Tướng đã phải tiếp một người như thế thì thấy cái thế của quốc gia xuống thấp đến thế nào rồi, ấy vậy mà cái VTV này lên giọng: “Thủ tướng yêu cầu Nhật nhanh chống nối lại cấp vốn ODA trong tháng 4 này…..”. Chẳng hiểu Thủ Tướng đang giương oai với Nhật hay với dân đen kém hiểu biết. Trong khi đó thì tin tức từ hậu trường cho biết Chính phủ đang phải xuống nước, hứa hẹn, năn nỉ, cam kết nhưng Nhật vẫn chưa trả đồng ý tới khi nào VN làm rõ vụ PCI. Thái tử Nhật gửi đến một thông điệp rất rõ ràng là cho dù Hoàng gia Nhật không tham gia vào chính trị và công việc của Chính phủ Nhật, nhưng Hoàng gia Nhật rất hiểu tình cảm và thái độ của dân Nhật. Người dân Nhật sẽ không bao giờ tha thứ cho Chính phủ nếu tiếp tục đem tiền đóng thuế của dân Nhật tài trợ cho nơi nào mà bị tham nhũng nhưng không xử lý rõ ràng. Ông cũng bày tỏ rằng theo ông Chính phủ Nhật sẽ kiên quyết yêu cầu trả lại những khoản đã tài trợ nhưng bị tham lạm. Thế vậy mà bản tin của VTV hôm rồi làm cho mọi người cứ tưởng VN đang thắng thế. Huỳnh Ngọc Sỹ đang bị bắt vào lúc Thái tử Nhật vào VN, chưa biết là có mối quan hệ gì, nhưng nhìn hiện tượng thì thật là nhục nhã, chẳng khác gì họ vào đất nước này ra lệnh.

Chuyện thứ năm là những tờ báo lớn nhất như Tuổi Trẻ và Thanh Niên, càng ngày càng xuống cấp, chất lượng thông tin quả thật không biết nói sao. Có lẽ lời 1 người bạn của tôi nhận xét là khá gần với thực tế nhất: “TT và TN bây giờ trở thành cái loa phóng thanh cấp phường của TTXVN”. Nhưng tôi bổ sung thêm là không phải chỉ có TTXVN, bây giờ 2 tờ báo này đang ra sức nịnh Văn phòng Chính Phủ và Ban Tuyên giáo TW để mà tồn tại, chỉ cần 1 cuộc điện thoại của thư ký từ 2 nơi này thôi thì các phóng viên của TT và TN phải xách máy đi làm tin theo yêu cầu liền. Bây giờ chẳng còn hơi thở cuộc sống ở 2 tờ báo này nữa. Đọc báo toàn hơi của lãnh đạo.

Chuyện thứ sáu là rất nhiều những tờ báo mạng báo in, nhỏ lớn mấy tháng qua ra sức ca khợi hoàng tử và phò mã, cách người dân gọi con trai và con rễ của Thủ Tướng, rất thô thiển. Nào là Nguyễn Thanh Nghị học và làm việc suốt tại đại học Kiến Trúc TPHCM mà không ai biết là con trai của Thủ Tướng cho nên việc hoàng tử lên chức Phó Hiệu trưởng đại học này là chỉ do năng lực của anh ta. Nào là Henry Nguyễn (Bảo Hoàng) vô tình gặp Chủ tịch IDG, nhờ đó Henry thuyết phục được 300 lãnh đạo của IDG đầu tư vào VN. Quỹ IDG venture VN đã thành lập xong và có Giám đốc điều hành đầu tiên không phải là Henry, Henry tham điều hành quỹ này sau khi nó thành lập 1 thời gian. Có nhiều điều chói tai lắm, kể ra chẳng hết.

Báo chí VN không thể như thế, không thể như thế được. Chúng ta phải làm sao, các nhà báo hãy cố lên. Bên ngoài người ta đang nguyền rủa chúng ta là bồi bút.

Bản gốc: Change We Need

Những Cuộc Tấn Công Báo giới




Phúc trình của Ủy ban Bảo vệ Ký giả thế giới

Thanh Quang, phóng viên RFA – 10.02.2009

Ủy ban Bảo vệ Ký giả trụ sở tại New York, Hoa Kỳ, vừa công bố một cuộc bản phúc trình về tình trạng đàn áp ký giả trên khắp thế giới trong năm 2008, trong đó có VN.

“Những Cuộc Tấn Công Báo giới” của Việt Nam

Bản phúc trình năm 2008 của Ủy ban Bảo vệ Ký giả, gọi tắt là CPJ, cho biết nhà cầm quyền VN trong năm qua đã đàn áp nhiều ký giả, những người viết nhật ký trên mạng – tức bloggers, cùng các nhà dân chủ, khiến họ bị tù tội, trù dập.

Theo bản phúc trình này, tựa đề “Những Cuộc Tấn Công Báo giới”, thì các hoạt động dân chủ, nhiều cuộc đình công lan rộng và những cuộc chống đối tôn giáo đã diễn ra tại VN trong suốt năm qua, giữa lúc các phần tử bảo thủ trong giới cầm quyền độc đoán viện dẫn tới nhu cầu an ninh quốc gia để siết chặt việc kiểm soát báo chí.

Bản phúc trình lưu ý rằng hành động nhà cầm quyền VN xúc tiến đàn áp tự do báo chí đã gây nhiều chú ý hồi tháng 10 năm ngoái khi phóng viên Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên và Nguyễn Văn Hải của báo Tuổi Trẻ bị toà án VN kết tội vì đã phanh phui vụ PMU18 liên quan các viên chức cao cấp của Bộ Giao Thông Vận Tải tham nhũng hàng triệu đô-la.

Những án quyết ấy đã bị trong và ngoài nước mạnh mẽ lên án, chẳng hạn như, ông Trần Quang Thành, nguyên Biên tập viên Tin tức Đài Truyền hình VN và Đài Tiếng Nói VN đã lên tiếng với đài chúng tôi như sau: “Tôi thấy đây là một bản án không nên có và không đáng có, tại vì những nhà báo này nói lên đúng sự thật”.

Hành động Hà Nội tiếp tục nặng tay với báo giới được bản phúc trình của Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả đề cập qua việc Phó Tổng Biên Tập Bùi Thanh, và Tổng Thư Ký Toà sọan Hoàng Hải Vân của báo Tuỗi Trẻ, rồi ông Hùynh Kim Sanh, Tổng thư ký toà sọan báo Thanh Niên, bị mất chức vì cho phổ biến những bài báo chỉ trích việc truy tố các ký gia vừa nói.

Tài liệu của tổ chức CPJ này cũng lưu ý tới việc Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền Thông Đỗ Quý Dõan đã thu hồi giấy phép hoạt động của ít nhất 5 ký giả khác với cớ là có hành động sai trái nghiêm trọng.

Bản phúc trình nhận thấy nhiều ký giả ở VN bị trù dập vì bị cho là có cảm tình với những tổ chức đấu tranh cho dân chủ, như trường hợp ông Nguyễn Quốc Hải, có tên Thái Lan là Somsak Khunni, cộng tác viên của Đài Chân Trời Mới trụ sở tại Hoa Kỳ, bị 9 tháng tù và 3 năm quản chế vì tội danh mà VN cho là vi phạm an ninh quốc gia.

Bản phúc trình của CPJ cũng không quên đề cập tới trường hợp ông Lê Hồng Thiện, bút danh là Trần Hữu Thiện, Chủ nhiệm Nguyệt San Gia Đình, phóng viên tuần báo Việt Times trụ sở tại Hoa Kỳ, bị giam tại gia ở VN, bị thẩm tra vì tường thuật vụ Bắc Kinh rước Đuốc Thế vận qua Saigòn cùng những vụ biểu tình chống TQ.

Hệ thống internet ở Việt Nam cũng bị kiểm soát gắt gao

Theo tài liệu này của CPJ, thì VN thuộc trong số nước kiểm soát Internet nghiêm ngặt nhất tại Á Châu, khi Hà Nội tổ chức ngăn chận mọi Web sites và những tài liệu trên mạng mà họ xem là đe dọa tới chính thể độc đoán và độc đảng ở VN – phương cách kiểm soát gắt gao cũng giống như ở TQ.

Bản phúc trình nêu lên trường hợp nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, nổi tiếng dưới cái tên quen thuộc là blogger Điếu Cày, bị Hà Nội kết án 30 tháng tù với tội danh gọi là trốn thuế - hành động mà CPJ cho là xem chừng như trả thù của Hà Nội, sau khi blogger Điếu Cày tường thuật về những vụ biểu tình chống TQ xâm chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.

Bản phúc trình của CPJ cũng nhắc tới hành động VN đàn áp ít nhất một nhà báo ngọai quốc, khi hồi tháng 9 năm ngoái, CAVN hành hung và giam giữ phóng viên Ben Stocking của hãng thông tấn AP, sau khi ông đến tận nơi để tường thuật vụ biểu tình của giáo dân ở Thái Hà. CPJ trích dẫn nguồn tin của hãng thông tấn AP mô tả CAVN đấm, đá ký giả Stocking sau khi ông yêu cầu trả lại máy ảnh.

Theo bản phúc trình của Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ, tổ chức chuyên phanh phui những hành động ngược đãi của các nhà cầm quyền độc tài cùng những kẻ thủ của giới truyền thông, thì chiến dịch đàn áp ký giả của VN đã đảo ngược giai đọan nới lỏng ngắn ngủi, ngay sau khi Hà Nội đạt được những mục tiêu quan trọng như gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, chủ trì thành công Hội nghị Thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Á Châu-TBD…

Trước tình hình đàn áp báo chí tại VN như bản phúc trình của Úy ban Bảo vệ Ký giả nhận xét, chúng tôi liên lạc với nhà báo tự do Văn Lang tại Saigòn, và được anh cho biết: “Vấn đề chỉ có báo chí Nhà Nước, thì thông qua công cụ nhà nước, họ sẽ kiểm soát toàn bộ.”

Tự do ngôn luận tại Việt Nam qua vụ "Con Rồng Đá"?




Hà Giang, thông tín viên RFA
2008-12-21

Sự việc NXB Tổng Hợp Đà Nẵng bị tạm đình chỉ hoạt động, Giám đốc và Phó giám đốc bị tạm đình chỉ công tác do sai phạm trong việc xuất bản tác phẩm “Rồng đá” đã gây ra không ít xôn xao trong dư luận.

Người ta cho rằng quyết định này phát xuất từ việc tập truyện “Rồng Đá” có những truyện mà nhà cầm quyền Việt Nam cho là 'đụng chạm' tới quan hệ Việt - Trung. Việc đóng cửa các nhà xuất bản, và đình chỉ chức vụ biên tập viên sẽ ảnh hưởng đến quyền tự do ngôn luận và các lãnh vực thông tin ra sao? Thông tín viên Hà Giang có bài viết về vấn đề đáng quan tâm này.

Đình chỉ vì “động chạm”

Ngay sau khi lệnh đình chỉ nhà xuất bản Đà Nẵng được ban hành, ông Vũ Ngọc Tiến, một trong hai tác giả của tập truyện ngắn “ Rồng Ðá”, đã “Gửi lời chia buồn tới nhà xuất bản Ðà Nẵng và cá nhân anh Ðà Linh, tổng biên tập”, qua một thư ngỏ được phổ biến trên mạng lưới Internet. Trong thư này, ông Vũ Ngọc Tiến tiết lộ rằng, tác phẩm “Rồng Đá” bị thu hồi vì có truyện ngắn “động chạm” tới cuộc chiến ở biên giới phía Bắc giữa Việt Nam với Trung Quốc vào năm 1979, và hai truyện khác nữa liên quan tới cuộc chiến giữa Việt Nam với Hoa Kỳ.

Về truyện ngắn có tựa đề “Chù Mìn Phủ và Tôi” ông Vũ Ngọc Tiến viết:

“Truyện ngắn ‘Chù Mìn Phủ và Tôi’ đề cập đến cuộc chiến biên giới phía Bắc (1979). Nó là cuộc chiến phi lý nhất trong thế kỷ XX đối với cả 2 dân tộc, mà cả ta và phía bên kia đều phải nghiêm túc nhìn ra là cần phải tránh và hoàn toàn có thể tránh được. Những thảm cảnh do cuộc chiến ấy gây ra thì nhiều lắm, khốc liệt hơn cả những gì mà tôi mô tả. Giờ ta không thể bình thản coi đó như một vụ va quệt xe trên đường, mà phải tỉnh táo và sòng phẳng với lịch sử.”

Phó Giám Đốc kiêm Tổng Biên Tập của nhà xuất bản Đà Nẵng, nhà văn Đà Linh, đã phát biểu trong một cuộc phỏng vấn với phóng viên Mặc Lâm của đài Á Châu Tự Do, vào ngày 12 tháng 15 năm 2008 như sau:

“Chính cái điều này chúng tôi cũng bất ngờ lắm, bởi vì các cơ quan chủ quản mới có một thông tin một chiều thôi, thành ra là cũng có thể chưa nắm bắt được đâu, cái công việc và cái bản chất sự việc, thế cho nên là chính chúng tôi cũng kiểm tra và rà soát lại. Chúng tôi đã khẳng định rõ, nếu mà có cái quyết định tạm ngưng mà dựa vào cái này, thì tôi cho rằng nó là một quyết định nó không phù hợp”.

Trong khi đó, một thành viên của diễn đàn điện tử X-Café có biệt hiệu là Z-28, một trong số ít người đã đọc tập truyện ngắn Rồng Đá, nhận xét rằng nhà nước thường không thích ai nói đến, biết đến truyện gì không có lợi cho họ. Z-28 viết:

Lịch sử là gì? Là chuyện đã xảy ra có nhiều người biết đến, nhiều người nghe đến, nhưng hễ không có lợi cho đảng là đảng cần phải bịt mồm. Chiến tranh biên giới Trung-Việt có nhiều thương tâm tàn bạo mà những người trong cuộc chiến muốn kể ra. Tại sao lại phải dấu diếm? Chuyện những người vượt biên chết trên biển cả, trong các trại tị nạn thì dân họ lập bia tưởng niệm, tại sao đảng lại quyết tâm đi đập phá bia? Không lẽ đảng nghĩ rằng đảng hủy diệt mọi chứng cớ của lịch sử thì lịch sử sẽ không xảy ra? Đảng bịt mồm thiên hạ nói về chiến tranh giữa 2 anh em ‘môi hở răng lạnh’ thì cuộc chiến Trung - Việt không hề xảy ra hay sao?”

Tự do ngôn luận, báo chí?

Nhà văn Bùi Minh Quốc cho rằng việc quản lý các hoạt động báo chí và xuất bản là một hành vi quá đáng:

“Tôi thấy qua cái vụ mà đối xử của vụ Thông Tin, và nói chung những cơ quan quản lý về văn hóa tư tưởng, đối với các cái hoạt động báo chí và xuất bản, là nó rất quá đáng và cái này nó o ép báo chí văn nghệ một cách có hệ thống, thì mới diễn ra nhiều cái việc cách chức tổng biên tập này, tổng biên tập kia rồi cấm cuốn sách này, thu hồi cuốn sách kia một cách có hệ thống, từ đó đến nay, thì cái việc mà đối với nhà xuất bản Đà Nẵng, nó là một cái chuỗi, nó nằm trong một cái chuỗi như thế!”

Trong một thư ngỏ mà ông đã yêu cầu giúp phổ biến trên mạng lưới Internet, ông Bùi Minh Quốc đã nhắc nhở mọi người rằng tự do ngôn luận là một quyền cơ bản của người dân đã được hiến pháp Việt Nam ghi rõ. Ông viết:

Các quyền cơ bản của người dân đã được ghi rõ trong Hiến pháp, trong đó có quyền tự do bày tỏ ý kiến, tự do báo chí và tự do xuất bản, nghĩa là phải có báo chí tư nhân. Luật báo chí, luật xuất bản nào không có điều khoản để đảm bảo cho công dân ra báo tư nhân, nhà xuất bản tư nhân là vi phạm Hiến pháp”.

Nhìn thẳng, nói rõ sự thật

Quan niệm rằng cùng nhìn thẳng vào sự thật là nhu cầu thiết yếu cho xã hội, nhà văn Bùi Minh Quốc đã cả quyết:

“Nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ sự thật, đó là một cái nhu cầu lớn nhất của bất cứ một xã hội nào mà cần phát triển một cách lành mạnh, bao giờ cũng phải nhìn được rõ cái sự thật của tình hình đất nước và tình hình xã hội, và nói rõ được cái sự thật ấy lên. Ra báo chí tư nhân và xuất bản tư nhân là hết sức bức thiết, bởi vì cái này là hiến pháp đã quy định rồi, đã có rồi, có từ lâu rồi!”

Qua một loạt sự cố liên tiếp với các cơ quan báo chí như Thanh niên, Tuổi Trẻ, Đại Đoàn Kết, cũng như dự định quản lý Blog, cùng việc thu hồi tập truyện Rồng Đá, cách chức Ban Giám đốc rồi lại quyết định đình chỉ NXB Đà Nẵng, dư luận đã quan ngại rằng nhà cầm quyền Việt Nam đang ngày càng muốn siết chặt lại sinh hoạt của giới truyền thông và quyền tự do ngôn luận, sau một thời gian tương đối nới lỏng lãnh vực này.

Lách khỏi “lề phải”: Toàn bộ Ban Biên tập tờ Ðại Ðoàn Kết bị cách chức




Việt Nam hiện có 813 ấn phẩm của 634 cơ quan báo in, 67 đài phát thanh và đài truyền hình với khoảng 15,000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề, song tất cả đều của các tổ chức Ðảng, các cơ quan nhà nước và những đoàn thể phụ thuộc Ðảng CSVN. Chưa có tờ báo nào hoàn toàn độc lập với hệ thống chính trị hiện hành. “Tự do báo chí” ở Việt Nam là phải tuân thủ tất cả chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo Trung Ương Ðảng CSVN. Bất tuân sẽ bị tước quyền hành nghề.

Hà Nội (NV) - Theo các nguồn thạo tin từ Việt Nam, hôm Thứ Năm 23 tháng 10, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, cơ quan chủ quản tờ Ðại Ðoàn Kết đã bỏ phiếu, để xác định hình thức kỷ luật đối với các thành viên trong ban biên tập tờ Ðại Ðoàn Kết. Kết quả, ông Lý Tiến Dũng, tổng biên tập và ông Ðặng Ngọc, phó tổng biên tập cùng bị “cảnh cáo”, đồng thời phải “chuyển công tác”. Nói cách khác, cả hai sẽ không còn cơ hội làm báo.

Hai nhân vật kể trên bị kỷ luật vì có hàng loạt “sai lầm”: Tự động đặt tựa “Cần phải xóa bỏ bao cấp về chính trị” khi trích đăng tham luận của Linh mục Nguyễn Thiện Cẩm (ủy viên Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, phó chủ nhiệm Ủy Ban Ðoàn Kết Công Giáo), tại hội nghị của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, hồi đầu năm 2007. Chống chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo Trung Ương Ðảng CSVN bằng việc đăng thư góp ý của Tướng Võ Nguyên Giáp về việc không nên đập bỏ Hội Trường Ba Ðình. Tự ý sửa đổi manchette của báo Ðại Ðoàn Kết từ “Cơ quan trung ương của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam” thành “Diễn đàn của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam”. Riêng ông Lý Tiến Dũng còn phạm thêm một “khuyết điểm” khác, đó là dám phê phán những chuyện bất thường xảy ra tại Ban Tuyên Giáo Trung Ương (thư phê phán này bị các thế lực “thù địch, phản động” ở nước ngoài khai thác).

Cũng theo các nguồn thạo tin, trong tuần này, ông Vũ Trọng Kim, tổng thư ký mới của Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam sẽ tiến hành “sắp xếp” lại tờ Ðại Ðoàn Kết. Theo dự kiến, ông Ðinh Ðức Lập, phó ban tuyên huấn của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam sẽ trở thành tổng biên tập mới của tờ báo này.

Những “sai phạm” dẫn tới việc cách chức hai thành viên chủ chốt trong ban biên tập tờ Ðại Ðoàn Kết đều là “sai phạm” cũ. Nay được “tổng hợp” để “xử lý” một lần.

Ðại Ðoàn Kết là hậu thân của tờ “Cứu Quốc”, cơ quan ngôn luận của Tổng Bộ Việt Minh ra đời năm 1941. Sau khi ông Lý Tiến Dũng trở thành tổng biên tập, hai năm qua, tờ Ðại Ðoàn Kết có nhiều nội dung đáng quan tâm vì “thoát ly” lề phải. Trong đó, đáng chú ý nhất là việc phê phán và đòi truy cứu trách nhiệm ông Lê Thanh Hải, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, ủy viên Bộ Chính Trị Ðảng CSVN, về những vấn đề có liên quan đến hàng loạt sai phạm khi thực hiện khu đô thị mới Thủ Thiêm.

Ông Lê Thanh Hải là em rể bà Trương Mỹ Hoa, cựu ủy viên Bộ Chính Trị (một nhân vật liên quan trực tiếp đến các sai phạm của Tamexco vào thập niên 1990, song sau đó, chỉ có Phạm Huy Phước, giám đốc Tamexco bị tử hình). Khi còn là chủ tịch thành phố Sài Gòn, ông Lê Thanh Hải được xem là nhân vật đứng đàng sau hàng loạt sai phạm trong việc thực hiện các công trình hạ tầng do lực lượng Thanh Niên Xung Phong Sài Gòn đảm nhận vai trò nhà thầu.

Ông Lê Thanh Hải cũng được xem là nhân vật chính trong vụ Huỳnh Ngọc Sĩ, trưởng ban quản lý Dự án đại lộ Ðông Tây, nhận hối lộ 820 ngàn USD từ CPI - một tập đoàn tư vấn xây dựng của Nhật. Tuy chính phủ Nhật nhiều lần yêu cầu Việt Nam hợp tác điều tra vụ này, song phía Việt Nam chỉ mới hứa sẽ xem xét. Một số nguồn thạo tin kể rằng, sau khi vụ đưa hối lộ bị báo chí nước ngoài phanh phui (báo chí Việt Nam bị cấm đưa tin, viết bài về vụ này), dù thiệp mời đã được phát rộng rãi, song đám cưới giữa con trai ông Hải và con gái ông Sĩ vẫn bị hai gia đình tạm hoãn vô thời hạn.

Hồi cuối năm ngoái, trong một lá thư gửi ông Trương Tấn Sang, thành viên Bộ Chính Trị và là ủy viên thường trực Ban Bí Thư Trung Ương Ðảng CSVN, được phổ biến rộng rãi trên Internet, ông Lý Tiến Dũng công khai chỉ trích gay gắt Ban Tuyên Giáo Trung Ương Ðảng CSVN: “Tôi nghĩ kiểu đe nẹt, ngăn chặn báo chí một cách vô lối như trường hợp không cho đăng thư của Ðại Tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua, bằng động tác nhắc nhở 'dù là ai cũng không được đăng, phát' (bản thông tin công tác tuần số 39 của Ban Tuyên Giáo Trung Ương) là điều không nên. Cho đó là ‘kỷ luật thông tin’ lại càng không nên” Cũng trong thư này, ông Lý Tiến Dũng cho rằng: “Dư luận hiện nay trong nhân dân, trong đội ngũ trí thức, văn nghệ, báo chí... ngày càng nhiều và bất lợi, khi chúng ta quy tụ về để giữ các vị trí lãnh đạo Ban Tuyên Giáo Trung Ương quá nhiều những người làm không được việc, không được đồng chí và nhân dân ủng hộ ở các nơi khác”.

Ông Lý Tiến Dũng từng bị Ban Tuyên Giáo Trung Ương Ðảng CSVN đề nghị “truy cứu lý lịch và truy cứu việc bổ nhiệm vào chức vụ tổng biên tập”. Ðổi lại, ông Dũng là tổng biên tập đầu tiên công khai chỉ trích Ban Tuyên Giáo Trung Ương.

Năm 2006, Ban Tư Tưởng Văn Hóa Trung Ương và Ban Khoa Giáo Trung Ương của đảng Cộng Sản Việt Nam được sáp nhập thành Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Ðây là cơ quan chuyên giám sát và chỉ đạo tất cả các vấn đế liên quan đến báo chí, văn hóa, nghệ thuật ở Việt Nam. Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương là ông Tô Huy Rứa với 9 phó ban, trong đó có ông Hồng Vinh và ông Ðào Duy Quát. Ông Hồng Vinh từng cấm báo chí CSVN đưa tin về việc Lương Quốc Dũng, phó chủ nhiệm Ủy Ban Thể Dục Thể Thao (chức vụ ngang hàng thứ trưởng) hiếp dâm trẻ em chỉ vì tư lợi. Còn ông Ðào Duy Quát từng bị tố cáo nhiều lần về khả năng, đặc biệt là tư cách (chuyên sàm sỡ với phụ nữ).

Thư của ông Lý Tiến Dũng được xem là “giọt nước làm tràn ly”. Ngày 16 Tháng Giêng năm nay, báo chí CSVN đưa tin: “Ban Bí Thư Trung Ương Ðảng vừa có quyết định để ông Hồng Vinh và ông Ðào Duy Quát thôi giữ chức phó Ban Tuyên Giáo Trung Ương kể từ 1 Tháng Giêng năm 2008”, tuy nhiên: “Ông Hồng Vinh vẫn tiếp tục đảm nhiệm chức vụ phó ban chỉ đạo thông tin đối ngoại và đảm trách cương vị phó chủ tịch hội đồng lý luận văn nghệ trung ương. Còn ông Ðào Duy Quát vẫn tiếp tục giữ cương vị tổng biên tập báo điện tử đảng Cộng Sản Việt Nam”. Riêng ông Lý Tiến Dũng vô sự trong 10 tháng thì bị cấm làm báo. (G.Ð)

Nguồn: Nguoi Viet Online

Nguyên nhân nào khiến 2 lãnh đạo tờ Đại Đoàn Kết bị kỷ luật?




Hai lãnh đạo tờ báo Đại Đoàn Kết, thuộc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam, đã bị thuyên chuyển vì "vi phạm Luật Báo chí".

Nói với BBC, ông Đinh Đức Lập, Ủy viên Trung ương MTTQVN, xác nhận ông Lý Tiến Dũng, Tổng biên tập và Đăng Ngọc, Phó Tổng biên tập đã nhận quyết định kỷ luật chính thức.

"Hai anh sẽ chuyển sang làm nhiệm vụ khác. Trong quyết định nói rõ hai anh ấy vi phạm Luật Báo chí."

Ông Lập, Giám đốc Trung tâm đào tạo cán bộ của Mặt trận, nói thêm: "Thời gian vừa qua, nhà nước Việt Nam đã phải xử lý một số trường hợp như báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ và một số báo khác vì vi phạm Luật Báo chí của nước CHXHCN Việt Nam."


Dưới đây là bài viết của Thái Duy đã được đăng trên tờ Đại Đoàn Kết và một trong những nguyên nhân dẫn đến việc kỹ luật 2 lãnh đạo của tờ báo. Bài viết nêu rõ việc áp dụng chủ nghĩa xã hội theo mô hình nước ngoài xa lạ với Việt Nam là một sai lầm nghiêm trọng, dẫn tới sự không còn gắn bó giữa lợi ích của nhân dân và chủ trương, chính sách của Đảng. Ngoài bài này, tháng 11 năm ngoái báo Đại Đoàn Kết còn đăng bài của đại lão công thần Võ Nguyên Giáp phản đối việc xây mới tòa nhà quốc hội trên khu đất Hòang thành Thăng Long dù vấn đề đã được quốc hội thông qua. Bài báo của Võ Nguyên Giáp đã bị các báo khác từ chối đăng

Đợt sinh hoạt chính trị lớn năm 2008

"Sau Đại thắng Mùa xuân 1975, đất nước độc lập và thống nhất, chủ nghĩa xã hội theo mô hình nước ngoài xa lạ với Việt Nam lại được Quốc hội nhất trí đồng tình ủng hộ và từ sai lầm nghiêm trọng này, các chủ trương, chính sách không còn xuất phát từ lợi ích của các tầng lớp nhân dân, quan hệ giữa Đảng và dân không còn gắn bó như trước.

Đảng và Nhà nước vẫn thấy chỉ có cơ chế tập trung quan liêu bao cấp mới đưa đất nước đến dân giầu nước mạnh, còn trong dân lại khác hẳn, mỗi tầng lớp, mỗi ngành nghề đều lặng lẽ, kín đáo tìm cách tự cứu, cởi trói khỏi cơ chế mất lòng dân này.

Cuộc đấu tranh gay gắt giữa cái mới và cái cũ diễn ra giữa nhân dân và bộ máy Đảng và Nhà nước quan liêu, vẫn còn mê tín những kinh nghiệm nước ngoài thiếu chọn lọc.

Đông đảo nhân dân và các thành viên Mặt trận, các nhân sĩ, trí thức góp nhiều ý kiến, nêu nhiều kiến nghị nhằm cứu nền kinh tế đã lâm vào khủng hoảng cực kỳ nghiêm trọng, vựa lúa lớn nhất nước là Đồng bằng sông Cửu Long cũng thiếu gạo. Đại diện cho các tầng lớp nhân dân, chính là đại diện cho cái mới là Mặt trận, trong khi Đảng và Nhà nước vẫn còn lún sâu trong cái cũ. Còn gì không đẹp bằng chữ "CHUI" thế mà hàng chục năm cách làm ăn mang lại no ấm cho dân, đạt hiệu quả kinh tế cao hơn hẳn cách làm ăn cũ do trên áp đặt lại bị gán cho tội làm "chui", dân vẫn phải "chui" kiên trì, gan góc chờ đợi những người lãnh đạo cuối cùng nhìn ra sự thật, công nhận làm "chui" mới có thể xây dựng chủ nghĩa xã hội phù hợp với Việt Nam.

Mặt trận là nơi tổng hợp ý kiến của toàn dân, chỉ có Mặt trận mới có thể tổ chức phản biện để Đảng và Nhà nước thường xuyên nhận được phản ứng của các tầng lớp nhân dân đối với mọi chủ trương, chính sách, khen hoặc chê, đồng ý hoặc cần sửa chữa như thế nào mới hợp lòng dân ý Đảng.

Trước thử thách chưa từng thấy, lực cản cái mới lại là bộ máy Đảng và Nhà nước, đáng lẽ Mặt trận càng phải là đại diện của dân, đứng về phía quyền lợi chính đáng của dân vì quyền lợi chính đáng của dân bao giờ cũng là quyền lợi của Đảng, phản ánh trung thực mọi tâm tư nguyện vọng của dân, mọi kiến nghị, mọi hiến kế nhằm tháo gỡ khó khăn chồng chất do chính chủ quan gây ra. Rất tiếc, đấu tranh giai cấp lại là động lực chủ yếu để xây dựng chủ nghĩa xã hội phục hồi nền kinh tế vì vậy chủ nghĩa xã hội có những khuyết tật, nền kinh tế lụn bại là tất nhiên, đồng thời Mặt trận bị thu hẹp, không thể thực hiện chức năng đích thực là giám sát và phản biện xã hội. Mỗi lần đấu tranh giai cấp là động lực của cách mạng, tổn thất không sao lường hết, từ cải cách ruộng đất kết hợp với đấu tố, cải tạo công thương nghiệp đến những năm bao cấp, chúng ta thấy mỗi lần coi nhẹ khối đại đoàn kết dân tộc, nhân dân phải trả giá quá đắt.

Cơ chế tập trung quan liêu bao cấp đối lập với dân chủ và đoàn kết, Mặt trận cũng bị hành chính hóa, trong thực chất Mặt trận là một cơ quan Đảng và Nhà nước hơn là một tổ chức chính trị - xã hội rộng lớn nhất, đại diện cho toàn dân. Mặt trận cũng nhất trí cao với mọi chủ trương chính sách, nghị quyết xa rời cuộc sống của Đảng và Nhà nước mặc dù các tầng lớp nhân dân không thể chấp nhận một nền kinh tế chỉ còn hai thành phần còn nhân dân bị trói buộc không được tự do làm ăn, thậm chí nhà doanh nghiệp còn phải về lao động cải tạo ở nông thôn để đảm bảo không còn mầm mống bóc lột. Nếu Mặt trận thực sự là cầu nối giữa dân với Đảng như từng gắn bó máu thịt giữa dân với Đảng suốt 30 năm kháng chiến và là nguồn gốc của mọi sức mạnh thì cơ chế bao cấp không thể tồn tại lâu như thế, phải đến khi nền kinh tế đã kiệt quệ, nạn đói đã lan rộng, vận nước đã ngàn cân treo sợi tóc thì đổi mới mới trở thành hiện thực.

Đây là bài học dân vận rất đáng ghi nhớ và nhân năm 2008 tiến hành đợt sinh hoạt chính trị lớn trong các cấp Mặt trận và toàn dân chuẩn bị cho Đại hội toàn quốc Mặt trận lần thứ VII, bài học này vẫn còn tính thời sự, rất cần được suy ngẫm, nhìn lại để thấy khi Mặt trận chưa thực sự coi giám sát và phản biện xã hội là chức năng hàng đầu thì Mặt trận chưa thể đại diện cho toàn dân, vì vậy Mặt trận chưa là chỗ dựa vững chắc của Đảng. Hơn 20 năm đổi mới, Mặt trận đã có nhiều thay đổi, những ngăn cách do chiến tranh để lại đã được dần dần khắc phục, các tầng lớp trong xã hội xích lại gần nhau hơn, nhất là đối với đa số những người trước đây đã sống và làm việc trong chế độ Sài Gòn trước 1975. Quan điểm về đoàn kết dân tộc, đã không ngừng được bổ sung và phát triển ngày càng tiến bộ và thiết thực hơn. Quan điểm đấu tranh giai cấp đã bị đẩy lùi một phần nhưng còn gây khó khăn, ví dụ còn kỳ thi đối với kinh tế tư nhân trong việc vay vốn, trong hủ tục hành chính, trong thuê mướn mặt bằng sản xuất ... vẫn chưa có sự bình đẳng thực sự giữa các thành phần kinh tế. Giám sát đã có một số tiến bộ nhưng phản biện xã hội còn rất xa mới đạt yêu cầu Đảng đề ra.

Sau WTO, đi lên chủ nghĩa xã hội không phải lúc nào cũng suôn sẻ, đề phòng lại có thời gian chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước không theo kịp cuộc sống và trong trường hợp ấy, Mặt trận phải thực sự là nơi quy tụ mọi nhân tài, tập trung trí tuệ của toàn dân để giúp Đảng và Nhà nước theo kịp cái mới luôn luôn thay đổi, không thể tái diễn như thời bao cấp, việc đáng giải quyết một năm là cùng kéo dài hàng chục năm, riêng khoán hộ trong nông nghiệp kéo dài hơn 20 năm, làm cho dân chịu đói khổ quá lâu. Chưa ý thức được đầy đủ, sâu sắc, giám sát và phản biện xã hội là lý do tồn tại của Mặt trận, chỉ có Mặt trận mới thực hiện được trọng trách này thì Mặt trận còn tiếp tục làm những việc nơi khác cũng làm được.

Đại hội lần thứ X (2006) rất quan tâm đến đổi mới và nâng cao chất lượng mọi hoạt động của Mặt trận, Đại hội đề ra chủ trương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các tổ chức chính trị - xã hội và nhân dân thực hiện vai trò giám sát và phản biện xã hội đối với việc hoạch định và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách, quyết định lớn của Đảng, kể cả với công tác tổ chức và cán bộ. Xây dựng một cơ chế giám sát và phản biện xã hội phù hợp với đặc điểm tình hình nước ta là đòi hỏi cấp thiết hiện nay. Một đảng duy nhất lãnh đạo rất cần một Mặt trận có đủ khả năng giám sát chặt chẽ kết hợp với phản biện xã hội dù có tai mắt của nhân dân mới giúp Đảng phát hiện nỗi bất cập lệch lạc mới không còn lún sâu trong cái cũ quá lâu, không phát huy được vai trò lãnh đạo của Đảng.

Đại hội lần thứ X khẳng định mạnh mẽ, dứt khoát: Đại đoàn kết dân tộc làđường lối chiến lược của cách mạng Việt Nam, là nguồn sức mạnh, động lực chủ yếu và là nhân tố có ý nghĩa quyết định bảo đảm thắng lợi bền vững của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Đợt sinh hoạt chính trị lớn năm nay là dịp để chúng ta nắm vững quan điểm rất quan trọng của Đảng: Động lực để phát triển đất nước là đại đoàn kết dân tộc, củng cố khối đại đoàn kết dân tộc để trở thành động lực thúc đẩy đổi mới.

Thái Duy

Việt Nam: Đằng sau những vụ tống giam nhà báo






Những người kiên định lập trường của Đảng Cộng sản có tham vọng giết những người đưa tin và làm sứt mẻ hình ảnh của thủ tướng

Bài của Roger Mitton

Thứ Sáu, ngày 24-10-2008


Việc kết tội hai nhà báo có tên tuổi tại Hà Nội vào tuần trước đã có liên qua tới các cuộc đấu đá quyết liệt trong ban lãnh đạo Đảng Cộng sản cầm quyền ở Việt Nam. Phiên tòa lộ vẻ đầy nhạo báng xử án các nhà báo và hai điều tra viên chống tham nhũng đã biểu thị cường độ xung đột giữa phái bảo thủ và phái cải cách trong đảng. Kẻ thua cuộc dường như là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tập hợp xung quanh ông Dũng là một nhóm người mới gồm các nhà kỹ trị có tư tưởng cải cách và một số khác bênh vực cho một xã hội cởi mở hơn và minh bạch hơn. Hầu hết họ xuất thuân từ miền Nam và đã học hành tại các trường đại học của phương tây. Dưới quyền ông Dũng, nhóm này đã tập trung vào giải pháp hướng tới một nền kinh tế hướng tới thị trường hơn với một ý thức nhấn mạnh tới mục tiêu tăng trưởng cao, đầu tư nhiều hơn và mức tiêu dùng cao hơn.

Đang phản đối họ là một nhóm lớn hơn gồm những nhà lãnh đạo già nua và có thâm niên hơn, hầu hết từ miền Bắc và miền Trung Việt Nam, và chủ yếu thuộc cánh quân đội và an ninh trong đảng, họ đặt sự ổn định đất nước lên trên tất cả những ưu tiên khác. Những người trong giới bảo thủ này lưu tâm tới bất cứ vấn đề cải cách nào, kinh tế hay chính trị, với thái độ cẩn trọng đáng kể, vì theo quan điểm của họ, những cải cách đang mang theo một thái độ đe doạ không thể nào nhầm lẫn được đối với địa vị đứng đầu của đảng.

Căn cứ theo hiến pháp, Việt Nam là một quốc gia độc đảng. Không một tổ chức chính trị nào khác được phép tồn tại ngoại trừ Đảng Cộng sản. Và đương nhiên, bất cứ biến cố nào đưa đảng vào tình trạng bị tai tiếng đều mang theo tiềm năng làm yếu đi sự chấp nhận của quần chúng đối với quyền hành tuyệt đối này. Và không một sự kiện nào trong những năm gần đây lại có thể bôi bẩn hình ảnh của đảng quá mức như là vụ bê bối PMU-18 từ hai năm trước.

Trở lại thời điểm đó, vào thời gian trước khi diễn ra Đại hội lần thứ 10 của đảng (4/2006), các điều tra viên cảnh sát đã tiết lộ các chi tiết cho giới truyền thông về việc làm thế nào mà các quan chức trong Ban Quản lý Dự án số 18 (PMU-18) của Bộ Giao thông đã chiếm dụng một cách bất hợp pháp những khoản tiền rất lớn để cá độ bóng đá trong giải Premier League của Anh. Người đứng đầu PMU-18 là Bùi Tiến Dũng công khai thú tội đã sử dụng 2,6 triệu đô la từ các quỹ của bộ do Ngân hàng Thế giới và Nhật bản cung cấp để chơi trò cờ bạc và có những hoạt động phi pháp khác.

Vào lúc đó, không một ai trong những người lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam nói ra khả năng có thể có bất cứ mối nghi ngờ nào về hành động đồng lõa của các quan chức bộ giao thông trong những mưu đồ tham nhũng. Điều đó lập tức được xem là tất yếu, không chỉ về phía người dân bình thường - là những người, trong bất cứ tình huống nào, đều tin rằng toàn bộ các quan chức của đảng từ các vị đứng đầu cho tới cấp thấp nhất đều tham nhũng - mà còn cả giới lãnh đạo đất nước rằng các quan chức này phạm tội và phải bị trừng trị. Đến mức nhóm PMU-18 vì vậy liền bị phạt tù lên tới 13 năm, trong khi bộ trưởng giao thông đã bị ép từ chức và thứ trưởng của ông ta đã bị bắt để tiến hành điều tra sâu hơn.

Hai sĩ quan cảnh sát chủ chốt là những người đã tiết lộ thông tin với giới truyền thông cho biết họ làm vậy vì biết rằng đó là con đường nhanh chóng nhất để khích động các thượng cấp của mình đưa ra hành động chống lại những kẻ bất lương.

Tất nhiên, thái độ vị tha thị dân không chỉ có trên phim ảnh. Họ và các nhà báo cũng đã biết, dựa vào sự tính toán thời gian cho các đợt tiết lộ thông tin, là họ đã bị lợi dụng để làm mất tín nhiệm những nhân vật nào đó đang trong giai đoạn thăng quan tiến chức ở Đại hội 10 của Đảng vào tháng Tư [năm 2006].

Rốt cuộc, tình trạng tham nhũng đã tràn lan khắp tất cả các cấp bậc của đảng, và miễn là nó được thực hiện một cách tương đối thận trọng và không quá đáng, nó được tha thứ với mục đích để cho các quan chức trong quân đội, công an và ngành dịch vụ dân sự có thể sống sung túc, mà không phải kể tới những khoản tiền lương chính thức nhỏ mọn của mình.

Bộ trưởng giao thông lúc đó, ông Đào Đình Bình, đã là uỷ viên chủ chốt trong ban chấp hành trung ương Đảng và được xem như sẽ là một thành viên tiềm năng trong Bộ Chính trị. Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến của ông, và thiếu tướng Cao Ngọc Oánh, một bạn đồng liêu với người đứng đầu PMU-18 Bùi Tiến Dũng, đã được xem như là những người được ưa chuộng để bầu vào ban chấp hành trung ương và có vẻ phù hợp để thăng cấp lần lượt lên bộ trưởng và thứ trưởng bộ giao thông. Thế nhưng sau khi bị phát hiện ăn hối lộ trong vụ bê bối tham nhũng đó, những cơ hội thăng tiến của họ đã tắt ngấm.

Như nhà phân tích chính trị Huy Đức đã lưu ý trên blog của ông, là trong nền chính trị phe cánh ở Việt Nam, nhiều quan chức "sử dụng các tờ báo như là một thứ phương tiện để thúc đẩy mục đích riêng của họ." Và họ thường làm như thế để đẩy nhanh hơn việc loại bỏ các đối thủ của mình.

Đối với phạm vi mà sự suy sụp trong băng nhóm PMU-18 đã thể hiện mối liên quan trực tiếp của mình đối với tham nhũng, hay đối với cách mà các địch thủ của họ đã phơi bày họ ra công khai, thì đó là một điểm nghi vấn. Thế nhưng rõ ràng việc quyết định vạch trần và trừng phạt họ là một động thái chính trị được ủng hộ bởi những nhà cải cách, bao gồm Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi đó và phe nhóm của ông, những người mưu toan tạo lập những phẩm chất như là người chiến sĩ trên mặt trận chống tham nhũng.

Thực vậy, ngay sau khi Đại hội kết thúc và ông Dũng trở thành Thủ tướng, ông đã lệnh cho bộ công an hãy đẩy nhanh các cuộc điều tra của mình trong số các vụ án tham nhũng ở cấp cao trong đảng và các giới chức nhà nước. Ông cũng yêu cầu giới truyền thông hãy giúp chính phủ trừ tận gốc nạn tham nhũng.

Điều đó hoàn toàn là chính đáng và tốt đẹp và nó đã được khen ngợi rộng rãi bởi cộng đồng quốc tế. Và nó cũng được sự ủng hộ mạnh mẽ của công chúng, những người đã bị thu hút mối quan tâm vào vụ PMU-18 và cái cách mà cơ quan này bị phát hiện về tình trạng gia đình trị tràn lan trong việc bổ nhiệm bộ máy nhân viên trong đơn vị - trong đó chỉ lần lượt xác nhận những mối hoài nghi tệ hại nhất trước công chúng về tầm quan trọng của những mối quan hệ gia đình, chứ không phải là năng lực, trong việc kiếm được sự thăng tiến trong đảng. Và nó làm người ta ngạc nhiên khi có việc báo chí quốc gia phát hiện và tiết lộ ra những vụ việc đó như là hiện tượng giàu có không thể giải thích được của các quan chức PMU-18 và cách mà hệ thống nhân sự của đảng đã không chặn đứng - và trong một số trường hợp còn khuyến khích - con đường đi tới của các quan chức giàu có và bất lương này.

Những tiết lộ gây sửng sốt này là một mối đe doạ rõ ràng và hiện hữu đối với khối bảo thủ đang vượt trội trong đảng và đối với toàn bộ các quan chức chính phủ nào nhờ cậy vào những mối liên hệ, các của đút lót, những thỏa thuận thân tình, những thăng tiến dựa vào người thân quen và những sở thích khác.

Nếu như các điều tra viên cảnh sát dù muốn hay không cũng được phép bắt đầu tiết lộ thông tin cho giới báo chí về các hành động tham nhũng, thì hầu hết các đảng viên sẽ gặp nguy hiểm. Đã có biểu hiện lo lắng. Đã có sự tức giận.

Theo truyền thống, sẽ hoàn toàn thuận lợi khi vạch mặt các đảng viên có chức vụ bậc trung nào đó nếu như họ phạm tội theo một cách không thích đáng và nếu như đảng quyết định là họ có thể phải bị loại trừ; nhưng quyết định thường được thực hiện trong nội bộ đảng trước khi các quan chức này bị lộ diện.

Và chưa bao giờ, dưới bất cứ tình huống nào, có các uỷ viên trung ương đảng hay các bộ trưởng bị vạch trần hành động tội phạm mà không có sự phê chuẩn của Bộ Chính trị. Vụ PMU-18 đã phá vỡ hệ thống chuẩn mực đó.

Khi không có việc tiếp nhận phê chuẩn ban đầu từ ban lãnh đạo đảng, hai điều tra viên chủ chốt, tướng Phạm Xuân Quắc, người lãnh đạo một trong những cơ quan điều tra của bộ nội vụ, và một trong các thuộc cấp của ông, thượng tá Đinh Văn Huynh, đã cung cấp thông tin cho báo chí.

Các nhà báo có vị trí quan trọng nhận được tin mật về mưu đồ trong PMU-18 là Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải, là các phó biên tập (?) của hai tờ báo có số ấn bản lớn nhất và được đánh giá cao nhất, là tờ Thanh Niên và Tuổi trẻ.

Nhóm bốn người này - hai nhà báo và hai điều tra viên - là những người đã phải nhận sự trừng phạt vào tuần trước khi Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án họ tội "lạm dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích quốc gia" theo Điều 258 của Bộ luật Hình sự Việt Nam.

Tội thực sự của họ, tất nhiên, là đã đi theo cái chuẩn mực khác với nguyên tắc không được vạch mặt các thành viên cao cấp của đảng một khi không nhận được sự phê chuẩn trước tiên từ giới lãnh đạo hàng đầu, và hơn nữa, là về việc họ đã để mình bị cuốn vào trong cuộc đấu đá nội bộ của đảng, vì vậy mà họ đã trở thành những thứ công cụ để hạ bệ những nhà lãnh đạo nào đó và theo cách đó cho phép những nhân vật khác tiến tới.

Dĩ nhiên, điều đáng khiển trách thuộc về cả hai phe phái. Tướng Quắc, người tiết lộ thông tin hàng đầu, trước đó đã từng hy vọng sẽ được tiến cử vào một vị trí trong ban chấp hành trung ương năm 2006, thế nhưng sau đó ông đã bị người ta qua mặt để hỗ trợ những người khác trong bộ công an và vì thế ông đã tiết lộ những thông tin mà những tin ấy đã không có lợi cho các đối thủ của ông.

Theo Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giám đốc Chương trình Đông Dương của trường Đại học George Mason, Hòa Kỳ, thì: "Toàn bộ mối quan hệ này phản ánh một cuộc đấu đá nội bộ bên trong bộ an ninh [Bộ Nội vụ]."

Tuy nhiên, không một ai, thậm chí cả TT Dũng, nghi ngờ rằng thực sự có tình trạng tham nhũng tràn lan bên trong cơ quan PMU-18 và rằng việc để lộ ra vục này đã giúp diệt trừ nạn tham nhũng. Và bởi có điều đó, nên ban lãnh đạo đã phải để cho thời gian trôi đi trước khi họ có thể phát động chiến dịch "trả nợ" chống lại những người làm rò rỉ thông tin và các nhà báo hàng đầu là những người đã phá vỡ hệ thống chuẩn mực ấy.

Trong khoảng thời gian đó, rất nhiều nhà báo đã bị triệu tập để chất vấn về các nguồn tin của họ liên quan tới chuyện PMU-18, những người bên trong đảng đã nói rằng những cuộc đấu đá dữ dội đã tiếp liền sau về việc những ai dính líu trong chuyện tiết lộ nên được trừng phạt ra sao.

Sự việc đã diễn ra mà không cần phải giải thích rằng giới bảo thủ, những người vẫn đang còn nắm giữ vai trò chính yếu bên trong đảng, đã chiến thắng và rằng bất chấp sự phản đối mang tính cá nhân của TT Dũng trước động thái đó, một quyết định đã đươc thông qua để khởi tố những người đã tiết lộ vụ bê bối.

Đương nhiên, thực tế là ông trùm của đảng, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, trong tư cách cá nhân đã bị lúng túng ngượng nghịu bởi việc này, vì con rể của ông là Đặng Hoàng Hải đã làm việc cho cơ quan PMU-18, nghĩa là một số hành động chống lại những người để rò rỉ thông tin là không thể tránh được.

Điều đó nói lên rằng, quy mô của hành động đó đã làm kinh ngạc nhiều người, đặc biệt là thời hạn phạt tù hai năm được đưa ra cho ông Nguyễn Việt Chiến, nhà báo kỳ cựu rất được ưa thích. Khi ông Chiến nói lời cuối tại phiên xử tuần trước, phát biểu của ông đã được thúc đẩy không phải bởi làm lợi cho cá nhân, mà bởi ước muốn "để chiến đấu với tham nhũng." Tự biện hộ rằng mình vô tội, ông nói với quan tòa: "Thông tin được sử dụng trong các bài báo của tôi là được cung cấp bởi các sĩ quan công an."

Theo Giáo sư Hùng: "Hai nhà báo đã có được những tin tức từ các nguồn của chính phủ. Và khi các quan chức liên lạc với các nhà báo để công bố những thông tin nào đó, thì hầu như không thể có chuyện các nhà báo sẽ từ chối."

Những lý lẽ ấy từ chính quyền đã làm cho các bị cáo trở thành những người không tốt. Điều đó cũng đã không đem tới bất cứ sự tốt lành nào đối với những nhà báo khác, những người đã phản đối những vụ bắt giữ các đồng nghiệp của mình; hành động đó đơn thuần làm mất chiếc thẻ nhà báo của họ. Và điều này đã đi xa hơn bằng việc làm khích động mạnh lòng phẩn nộ cực độ trong công chúng.

Tờ Tuổi Trẻ, với việc gọi các vụ bắt giữ là "một hành động nhạo báng công lý," đã cho biết rằng họ bị ngập tràn các cuộc điện thoại, thư điện tử và thư tín từ những công dân phản đối hành động của chính quyền - số lượng nhiều nhất mà họ nhận được trong suốt 33 năm làm báo.

Thế nhưng trước khi tuyên bố bản án vào tuần trước, Chánh án Trần Văn Vỹ đã quả quyết rằng ông Chiến đã cho công bố những thông tin bịa đặt "làm tổn hại uy tín của các cán bộ cao cấp, kích động người dân có một sự đánh giá tiêu cực đối với các vị lãnh đạo cao cấp của nhà nước."

Tìm cách để chặn đứng những sự đánh giá tiêu cực nổi lên,] Ban Tư tưởng và Văn hóa của đảng [Ban Tuyên giáo] đã ra lệnh cho tất cả các cơ quan truyền thông phải hạn chế các bài tường thuật của họ về các vụ bắt giữ và sẽ trừng phạt bất cứ nhân viên nào không tuân theo chỉ thị (điều này đã dẫn đến kết quả là ông Huỳnh Kim Sánh đã bị buộc phải rời khỏi vị trí của mình trong vai trò Tổng thư ký báo Thanh Niên và ông Bùi Thanh, phó tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ, đã bị cách chức, cùng với Tổng thư ký Hoàng Hải Vân(?).

Theo ông Nguyễn Trần Bạt, chủ tịch Tập đoàn Tư vấn Investconsult Group, một trong những công ty tư vấn thương mại lớn nhất nước này: "Rất khó hiểu khi chính quyền cho bắt và bỏ tù những người từng được ca ngợi về hành động vạch mặt tham nhũng."

Người ta được biết rằng TT Dũng đã liên lạc và trong chốn riêng tư đã diễn tả hành động cảm thông với các chủ bút đang có hành động phản kháng; thế nhưng rõ ràng ít có khả năng ông ta có thể làm được điều gì. Các nhà báo Việt Nam giờ đây trên thực tế đã bị ngăn cấm tiếp nhận thông tin về những trường hợp tham nhũng trong số các đảng viên.

Một uỷ viên công tố, khi thẩm vấn ông Chiến, đã nói rằng tất cả các cuộc phỏng vấn với các nguồn tin của cảnh sát là bất hợp pháp theo luật báo chí Việt Nam bởi vì "các nhà báo không được phép tiếp nhận thông tin từ các nguồn tin không có thẩm quyền."

Theo Tổ chức Nhà báo Không Biên giới: "Hậu quả của phiên tòa này là một bước lùi khủng khiếp đối với nghề phóng viên điều tra tại Việt Nam. Cơ sở còn yếu ớt cho một nền báo chí có khả năng đóng vai trò thử thách chính quyền được thiết lập đã bị lung lay một cách trầm trọng."

Ngày nay, thậm chí các nhà nghiên cứu ngoại quốc ở Việt Nam đã tỏ ra thận trọng trước việc bày tỏ công khai các quan điểm của mình do lo sợ bị trả thù, thường là dưới dạng từ chối cấp thị thực nhập cảnh. Với thái độ trơ tráo, các quan chức của đảng đã siết chặt hàng ngũ và lặp lại rằng tại Việt Nam, vai trò của truyền thông do nhà nước nắm giữ là bảo vệ đảng và truyền đạt những ý muốn của nó tới dân chúng.

Ghi nhớ rằng vào ngày 20 tháng Sáu năm nay, thứ trưởng bộ văn hóa [Thông tin Truyền Thông] Đỗ Quý Doãn đã nói rằng báo chí trong nước là một lực lượng đấu tranh với "những tư tưởng sai trái và các kế hoạch của các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội chính trị, và để bảo về những tư tưởng, đường lối và sự lãnh đạo trên nguyên tắc cơ bản của đảng." Không thể vạch trần những hành động bất lương bên trong ban lãnh đạo và làm mất mặt đảng.

Hành động đàn áp thẳng tay, xảy ra cùng lúc với một biện pháp thô bạo chống lại cộng đồng Thiên chúa giáo và các nhà hoạt động tranh đấu cho người lao động và và thực tế với bất cứ những tiếng nói nào mới xuất hiện chống lại đường lối của đảng, đã phản ánh một niềm hân hoan đối với những nhân vật bảo thủ và một bước thụt lùi ghê gớm cho cuộc vận động của những nhà cải cách.

TT Dũng đã phải gia nhập vào cuộc đàn áp khốc liệt sau những phê phán dai dẳng của giới bảo thủ đối với thái độ khoan nhượng của chính phủ trước một bộ máy truyền thông cởi mở hơn, cũng như sự nhấn mạnh của ông Dũng vào tăng trưởng kinh tế nhanh chóng bất chấp tình trạng lạm phát cao đã làm xa cách rất nhiều cơ sở ở nông thôn của đảng.

Được nhìn nhận ngày càng rõ như là nhân vật vừa mềm dẻo về vấn đề an ninh vừa rất hăm hở nhượng bộ trước những đòi hỏi của nước ngoài, ông Dũng đang gặp nguy hiểm trước tình trạng bị lu mờ dần trong đảng bên cạnh nhân vật quyền lực đang lên cao Trương Tấn Sang, một ủy viên Bộ chính trị người miền Nam đứng đầu Ban bí thư, bộ máy điều hành hoạt động hàng ngày của đảng. Ông Sang đang lãnh đạo cuộc đàn áp thẳng tay đối với giới báo chí và đã thành công trong việc lôi các nhà báo và những nhà bất đồng chính kiến khác ra tòa, viện dẫn sự cần thiết giữ ổn định trong giai đoạn nền kinh tế đang gặp khó khăn.

Mới đây ông lưu ý: "Việc bố trí những phiên xử án chính trị này đã hoàn tất mức độ nào đó thể hiện sự thành công trong việc dạy cho những người này một bài học và như vậy trên thực tế làm tiêu tan các hoạt động chính trị đối lập trong lúc chúng vẫn còn trong thời kỳ phôi thai."

Trong lúc ngôi sao của ông Sang đang lên, cùng với những nhân vật kiên định lập trường như ông Lê Hồng Anh và ông Hồ Đức Việt, thì ngôi sao chiếu mệnh của TT Dũng đã bắt đầu bị lu mờ. Những anh chàng hung tợn này không phải lãnh trách nhiệm trước những người bị xử tù giờ đây đang tỏ ra có uy thế. Sự nổi lên của họ và bước thụt lùi đối với những nhà cải cách đã là bằng chứng trong cuộc đụng độ bên trong để tiếp tục tìm cách giải quyết tình trạng suy sụp kinh tế nặng nề của đất nước và giờ đây nó có thể dẫn đến những cuộc ẩu đả lớn hơn ở cấp cao nhất nếu như cơn suy thoái còn tiếp diễn.

Như một chuyên gia Việt Nam đã nói: "Phiên tòa tuần trước không phải về hai nhà báo mà là về cái cách họ, nằm trong số nhiều nhà báo khác, rốt cục đã bị lợi dụng trong những cuộc đấu đá phe phái."

Ông nhận xét tiếp: "Khó mà nói được người nào đứng về phe người nào, và liệu chúng ta có thể dễ dàng gắn nhãn cho nhóm này là "bảo thủ" hay nhóm kia là "có chừng mực" hay không khi những cuộc đấu đá phe phái này tỏ ra ít được điều khiển bởi hệ tư tưởng và có vẻ nhiều hơn là một sự pha trộn của trò tranh giành quyền lực và lợi ích riêng về kinh tế."

Thêm vào đó, Giáo sư Carlyle Thayer, một chuyên gia về Việt Nam có danh tiếng thuộc Viện Quốc phòng Úc nhận xét: "Tính hợp pháp của nhà nước độc đảng ở Việt Nam phần nhiều là dựa vào 'tính hợp pháp theo lối trình diễn,' đó là, sự thành công trong việc thực hiện tăng trưởng kinh tế cho xã hội nói chung."

Thiếu vắng thứ tăng trưởng đó, nỗi oán hận của công chúng trước những biện pháp xử trí tàn bạo tựa như những bản án vào tuần trước không nghi ngờ gì nữa sẽ gia tăng và sẽ ngày càng đe doạ tới tính hợp pháp của đảng.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

Hai Vụ Án, Một Vấn Đề




Trần Hùng

Chế độ cộng sản Việt Nam xử dụng nhiều thủ đoạn để cai trị người dân. Lúc trước họ dùng hình thức hạ đẳng là hộ khẩu và tem phiếu để nắm bao tử, khống chế con người. Kèm theo đó là hệ thống nhà tù dầy đặc khắp nơi. Chính sách đó đã kéo dài trong nhiều thập niên. Sau này, khi buộc phải mở cửa làm ăn với thế giới bên ngoài, không còn có thể xử dụng những biện pháp trấn áp quá lộ liễu và thô bạo nữa, thì hệ thống toà án được coi là công cụ thích hợp. Nhà nước độc tài không ngần ngại xử dụng luật rừng để triệt hạ những người đối kháng, hoặc trong việc tranh chấp nội bộ. Những vụ xử án này rất nhiều, năm nào, tháng nào cũng có. Liên tiếp trong 2 tháng 9 và 10 vừa qua, có 2 vụ xử án đã khiến cho dư luận hết sức quan tâm. Hai vụ xử này đã đưa đến cùng một hệ quả là CSVN bị phơi bầy trước công luận những nứt rạn có tính chất căn bản của chế độ.

Ông Nguyễn Văn Hải, tức Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày

Vụ án thứ nhất diễn ra vào đầu tháng 9. Ông Nguyễn Văn Hải, tức Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày bị xử về tội trốn thuế. Bản án dành cho ông là 2 năm rưỡi tù giam và 900 triệu đồng tiền phạt. Tội danh trốn thuế được nêu lên trên các cơ quan truyền thông quốc doanh, nhưng không ai tin vào điều này. Trước hết vì việc xử án được dàn dựng quá thô sơ và lộ liễu, không dựa trên bất cứ một bằng chứng nào. Ngoài ra, quá trình đấu tranh vì Hoàng Sa, Trường Sa của ông Hải cho thấy, việc xử án chỉ nhằm mục đích bịt miệng một tiếng nói chống ngoại xâm. Tóm tắt vụ này, luật sư Lê Công Định đã nói: "Quá bất công. Đó là một bản án bỏ túi mà tôi nghĩ là đã có một sự chuẩn bị trước".

Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải

Vụ án thứ hai được thực hiện vào giữa tháng 10. Trong số 4 người bị đưa ra xét xử có 2 nhà báo của tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ. Những người này liên quan đến vụ tham nhũng nổi tiếng PMU18 xẩy ra từ hơn 2 năm nay. Vụ án này có nhiều tình tiết bất ngờ. Những cán bộ công an thuộc ban chuyên án và 2 nhà báo từng tường thuật vụ án, nay lại ngồi vào hàng ghế bị cáo… Tất cả giống như một trò xiếc, mà bàn tay phù thủy nằm ở thượng tầng lãnh đạo đảng cộng sản.

Qua 2 vụ xét xử nói trên, người ta càng nhìn thấy rõ thêm những điểm yếu của chế độ, đặc biệt là 5 vấn đề như sau.

Thứ nhất, người ta thấy rõ hơn tình trạng tranh chấp trong hàng ngũ thượng tầng lãnh đạo đảng cộng sản hoàn toàn là vì quyền lợi. Những diễn biến bất thường của vụ tham nhũng PMU18 trong hai năm trời qua cho thấy cả 2 phe bênh và chống đều tung hết chưởng lực ra để đọ sức với nhau, mà kết quả ngày hôm nay chưa phải là hồi chung cuộc. Khi thiếu tướng công an Phạm Xuân Quắc, nguyên Cục trưởng Cục C14, đảm nhiệm chức Trưởng ban chuyên án PMU18 và tuyên bố rằng "đây là vụ án đánh để đời, trước khi về hưu" thì mọi người đều hiểu rằng sự việc không chỉ nằm trong phạm vi cấp bộ, cấp sở với số tiền cá độ vài triệu đô la, mà là cả một đường dây xuyên suốt từ thượng tầng đến nhiều ngõ ngách trong mọi bộ phận của chế độ. Mức độ đấu đá cũng gay gắt hơn, người ta xử dụng những từ ngữ nặng nề để chửi nhau, và đòi triệt hạ nhau bằng cách làm mất chức, mất quyền, và thậm chí cả mất mạng.

Thứ hai, qua vụ xử án này, CSVN đã làm cho tất cả những lời lẽ tuyên truyền của họ về việc diệt trừ tham nhũng trở thành một trò hề. Số người ít ỏi còn hy vọng về một thiện chí không hề có của đảng cộng sản đã được thức tỉnh. Trước đây, nhà nước đã nhiều lần cảnh báo về tệ nạn tham nhũng, đã nhiều lần kêu gọi chống tham nhũng, và đã nhiều lần hứa hẹn diệt trừ tham nhũng, nay chỉ qua vụ án này, tất cả những nỗ lực nói trên đều trở thành vô nghĩa. Có thể nói rằng, qua vụ xử án này, chính đảng cộng sản đã thành công trong việc làm cho "tham nhũng Việt Nam vang danh thế giới".

Thứ ba, bản chất tay sai của chế độ cũng đã được chính CSVN tự lột trần trước dư luận trong và ngoài nước. Từ trước đến nay, người ta đã nói đến công hàm bán nước Phạm Văn Đồng, đã nói đến những hiệp ước phân định biên giới và lãnh hải làm thiệt hại lãnh thổ Việt Nam, đã nói đến thái độ khiếp nhược của CSVN trước chính sách xâm lấn của Trung cộng, người ta cũng từng căm phẫn trước việc công an đàn áp những cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên yêu nước đòi Hoàng Sa và Trường Sa. Nay với bản án nhằm triệt hạ một người luôn thiết tha bảo vệ đất đai của cha ông để lại, CSVN đã tự khắc sâu nhãn hiệu tay sai, bán nước lên trên bộ mặt của mình.

Thứ tư, chưa bao giờ CSVN lại gặp những phản ứng bất thuận lợi của quốc tế như trong 2 cuộc xử án này. Về vụ Điếu Cầy, các cơ quan truyền thông uy tín quốc tế như AP, AFP, BBC, RFA, VOA, RFI, Ottawa Citizen, Bangkok Post… trong nhiều ngày đã liên tục đưa tin, bình luận. Báo điện tử iafrica.com bên Nam Phi cũng có bài về Điếu Cày. Nhiều tổ chức quốc tế tuyên bố ủng hộ Điếu Cày. Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) rất nhiều lần lên tiếng kêu gọi trả tự do cho Điếu Cày. Tại đại học Harvard có dự án Global Voices Online nói về Điếu Cày. Tổ chức "International Freedom of Expression Exchange" chuyên tranh đấu cho tự do ngôn luận, đã lên tiếng về ông…

Sau vụ xử án 2 nhà báo, chỉ trong vòng một ngày đã có đến 165 bản tin thế giới nói về tham nhũng ở Việt Nam. Từ các hãng tin nổi tiếng như Reuters, AFP, DPA, AP, BBC News, cho đến báo chí từ Á sang Phi như: Manila Times, News Asia, South Africa. Ngay cả giới tài chánh cũng để ý đến như: Interactive Investor, Australian Broadcasting Corporation, EU Business, Financial Times… với đầy đủ các ngôn ngữ chính quốc tế như: Anh, Pháp, Ý, Đức, Thụy Điển, Na Uy, Hoà Lan, Ban Lan, Nga, Tiệp, Rumania, Đan Mạch, Tây Ban Nha… Liên Hiệp Châu Âu tỏ ý tiếc về bản án. Tổ chức Ân Xá Quốc Tế yêu cầu trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho nhà báo Nguyễn Việt Chiến. Bản thông cáo báo chí của sứ quán Mỹ tại Hà Nội viết: "Hoa Kỳ thất vọng với kết quả vụ xử". Tham tán Ngoại giao Thụy Điển tại Hà Nội phát biểu rằng: "Chúng tôi quan ngại về kết quả vụ xử này và cho rằng nó sẽ phát đi các thông điệp trái ngược về cam kết chống tham nhũng của chính phủ Việt Nam...

Thứ năm, vụ xử án đã tạo sự căm phẫn ngay trong hàng ngũ những người đang phục vụ cho chế độ, đặc biệt trong lãnh vực truyền thông. Chính nhà nước cũng đã cảm nhận được sự căm phẫn này nên đã phải đề ra nhiều biện pháp bất thường để ngăn chận. Nhiều tổng biên tập đã được chỉ thị phải canh chừng gắt gao cán bộ của báo mình để ngăn ngừa những trường hợp "xé rào", "quá độ" như báo Thanh Niên và báo Tuổi Trẻ đã lên tiếng bênh vực cho Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải, phê phán việc làm của cơ quan điều tra. Tuy nhiên, việc ngăn ngừa không mang lại hiệu quả. Việc hàng mấy trăm tờ báo xếp hàng đi theo lề phải, chỉ loan tải 1 bản tin ngắn ngủi một cách bất thường y như nhau, đã để lộ rõ bàn tay dàn dựng của nhà nước, và một lần nữa tô đậm chức năng bồi bút của nền báo chí quốc doanh. Trong khi đó, rất nhiều cán bộ vẫn tìm cách phổ biến quan điểm phản kháng của mình trên những phương tiện truyền thông ngoài luồng như báo điện tử, blogs, hay báo đài ngoại quốc. Trong thời đại truyền thông điện tử ngày nay, những quan điểm này cũng có khả năng tác động đến nhiều người dân trong nước, và là một thách thức lớn cho chế độ.

Trong tất cả những vấn nạn nêu trên, việc hàng ngũ cán bộ truyền thông quốc doanh, từng được coi là một trong những thành trì căn bản của chế độ, nay cũng có những vết rạn nứt trầm trọng, là điều mà chế độ đặc biệt lo âu hơn hết. Chính việc đàn áp trắng trợn những người có tấm lòng với quê cha đất tổ, những người có thiện tâm diệt trừ tham nhũng làm sạch xã hội, đã khiến cho nhiều cán bộ nhận thức được bộ mặt dối trá của chế độ, và nhận định rằng "nguyên nhân của tình trạng nêu trên là do lỗi của cả hệ thống chính trị". Đồng thời họ kêu gọi "đã đến lúc cả nước phải nghĩ đến việc thay đổi guồng máy". Đó không phải là những lời kêu gọi của bất cứ một thế lực nào từ bên ngoài, mà nó được đăng ngay trên báo Thanh Niên của đảng!. Hai vụ xử án vừa qua đã giúp nhiều người nhìn ra cốt lõi của vấn đề.

Bịt miệng báo chí : một tội ác




Ông Nguyễn Việt Chiến (người cầm giấy ngồi thứ hai từ bên trái) cùng các đồng nghiệp
trong cuộc họp báo về vụ PMU 18 tại Tổng Cục cảnh sát.

(Về thực chất, đây là một sự răn đe đối với mọi ý muốn đòi mở rộng quyền tự do cho báo chí, quyền can thiệp vào chính trị của Đảng, thông qua ngọn cờ chống tham nhũng.)
Sáng ngày 14.10.2008, hai nhà báo Nguyễn Văn Hải (Tuổi Trẻ) và Nguyễn Việt Chiến (Thanh Niên) và hai sĩ quan cảnh sát, thiếu tướng Phạm Xuân Quắc nguyên Cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C14), và thượng tá Đinh Văn Huynh, nguyên trưởng phòng điều tra C14, bị đưa ra toà án Hà Nội xét xử về việc đưa tin trong vụ án PMU 18 (xem Diễn Đàn các số 159, tháng 2.2006 và 161, tháng 4.2006).

Vụ án được khởi tố vào ngày 13.5.2008, với tội danh "lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ" cho cả 4 bị can. Tuy nhiên, trước các luận điểm cho rằng cả 4 người này đã không hưởng lợi gì trong vụ này, cuối cùng cơ quan an ninh đã thay đổi tội danh : hai sĩ quan Quắc, Huynh bị đề nghị truy tố tội "cố ý làm lộ bí mật công tác" (điều 286, luật Hình sự). Các nhà báo Hải và Chiến bị cáo buộc tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" (điều 258). Ba ông Huynh, Hải và Chiến đã bị bắt tạm giam từ ngày 12.5, còn ông Quắc được tại ngoại.

Ngay khi được tin các đồng nghiệp của mình, những người từng nổi tiếng trong mảng thông tin chống tham nhũng và tiêu cực xã hội, nhiều tờ báo đã phản ứng mạnh mẽ. Nhưng chỉ sau một ngày, tất cả đã rơi vào im lặng. Một lệnh miệng đã đến với tất cả các tổng biên tập các báo trong nước : cấm không được đưa tin, bình luận, kể cả gián tiếp (như trên Tuổi Trẻ, với loạt bài Khi nhà báo rơi vào vòng lao lý, nói về các nhà báo nước ngoài lâm nạn nghề nghiệp, bị buộc phải ngưng giữa chừng ! – xem bình luận của Diễn Đàn về việc này tại đâyđây). Tiếp theo đó, ngày 1.8, những nhà báo đã có phản ứng quyết liệt nhất (là Bùi Thanh, phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ ; Nguyễn Quốc Phong phó tổng biên tập báo Thanh Niên ; Huỳnh Kim Sánh, tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên ; và Dương Đức Đà Trang, trưởng văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội) bị bộ Thông tin và Truyền thông cách chức và rút thẻ nhà báo vì các tội "đã trực tiếp viết bài, hoặc với trách nhiệm được cơ quan báo giao đã không kiểm chứng nguồn tin, biên tập, duyệt đăng các tin bài về vụ PMU18 trong đó có những thông tin sai sự thật nghiêm trọng", và nhất là đã "đưa ra các thông tin kích động phản đối hoạt động của các cơ quan bảo vệ pháp luật" trên các báo sau sự kiện hai phóng viên Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải bị khởi tố và bắt tạm giam (thông báo ngày 22.8.2008 của Cục báo chí, bộ TT&TT).

Trở lại phiên toà, dù chưa có thông tin nào được rò rỉ, người ta cũng thừa biết là các bản án đã được « cấp trên » quyết định sẵn, với những mục tiêu cổ điển : răn đe - ở một mức độ mà chính quyền cho rằng « có lợi » về chính trị - mọi ý muốn đòi mở rộng quyền tự do cho báo chí, quyền can thiệp vào chính trị của Đảng, thông qua ngọn cờ chống tham nhũng. Người ta còn nhớ rằng ban Tổ chức trung ương Đảng đã « cơ cấu » sẵn các ông Nguyễn Việt Tiến, thứ trưởng bộ Giao thông – Vận tải và Cao Ngọc Oánh, thiếu tướng, thủ trưởng công an điều tra (đầu năm 2006), để được « bầu » vào ban chấp hành trung ương ở đại hội X. Nhưng khi vụ PMU 18 bùng nổ, những nghi vấn hai nhân vật này có liên quan đến bị can chính – tổng giám đốc PMU18 Bùi Tiến Dũng -, một người với tư cách là cấp trên, « ô dù » của BT Dũng, một người bị cho là được tiếp cận để « nhờ » chạy tội cho Dũng, thì cả hai đành ngậm ngùi nhìn ghế trung ương lùi xa – và với ghế đó, còn là chức bộ trưởng GT-VT cho ông Tiến, chức thứ trưởng bộ Công an cho ông Oánh kèm theo quân hàm trung tướng1

Nhưng dù « toà » tuyên án như thế nào2, việc khởi tố, bắt giam hai nhà báo Hải và Chiến, cùng với việc cách chức, thu thẻ nhà báo của 4 nhà báo khác, đã đạt kết quả có lẽ còn vượt qua cả ý muốn của ban lãnh đạo Đảng. Các tờ báo chưa bao giờ « ngoan » như mấy tháng vừa qua. Ngay cả về những điều kiện ở tù của phóng viên của mình ra sao, sức khoẻ thể chất và tinh thần của anh ấy như thế nào, các sự bàn thảo với luật sư tiến diễn ra sao, những điều rất bình thường ấy cũng không được phép có một dòng tin nào trên các báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Lệnh bịt miệng hiển nhiên là đã đến từ cấp cao nhất. Không cần chờ toà xử, không cần biết là chẳng có điều nào trong luật báo chí cấm đưa tin về một người bị bắt tạm giam.

Tờ báo Tuổi Trẻ, trước đây luôn luôn đi hàng đầu trong các vụ chống tiêu cực, tham nhũng, bây giờ mở ra toàn những tin thi cử, bóng đá, ngôi sao, tin kinh tế - xã hội vô thưởng vô phạt3…, những vấn đề « nóng » của xã hội mờ nhạt đi.

Điển hình gần đây là vụ 4 nhà lãnh đạo công ty tư vấn quốc tế Thái Bình Dương (PCI) của Nhật bị chính phủ Nhật truy tố về tội đưa hối lộ cho quan chức Việt Nam để thắng thầu trong dự án xây dựng « đại lộ Đông – Tây » ở thành phố Hồ Chí Minh. Báo chí Nhật đưa rất rõ ràng, người nhận hối lộ là ông Huỳnh Ngọc Sĩ, phó giám đốc sở Giao thông - Công chính TP HCM kiêm giám đốc ban quản lý dự án, số tiền là 820 000 đô la4. Nhưng báo chí Việt Nam (trừ một số rất ít ngoại lệ mà Diễn Đàn đã phản ánh, ở đây), đều cúi đầu, ngậm miệng. Thậm chí, đọc một vài tin trên các tờ Tuổi Trẻ, Thanh Niên v.v., người ta còn không biết là báo Nhật đưa tin PCI hối lộ cho một « quan chức nước ngoài » là nước nào ! Nói chi tới việc cử phóng viên đi điều tra, phỏng vấn đương sự và những người liên quan, tìm hiểu đường dây hối lộ mà các quan chức PCI đã thú nhận, khai báo rất rõ ràng. Những vết nứt ở đường hầm Thủ Thiêm trên đại lộ Đông – Tây, nếu không được khám phá sớm rất có thể gây ra những tai nạn lớn với thiệt hại khôn lường, nhưng ngay cả khi tin hối lộ lớn (10% vốn ODA) đã được phía Nhật xác định, chẳng ai có thể điều tra về một giả thuyết liên hệ tự nhiên tới chuyện tham nhũng này : công trình đã bị « rút ruột », như ở nhiều trường hợp khác đã biết.

Trong một vụ khác, nhiều câu hỏi về nguyên nhân sập cầu Cần Thơ trong lúc đang xây dựng (cũng với vốn ODA Nhật, như ở PMU 18, hay đại lộ Đông – Tây), làm chết hàng mấy chục người, vẫn chưa được giải đáp. Tin chính thức cho biết, sau khi công bố kết quả điều tra về nguyên nhân gây ra tai biến, bộ Công an đã « khởi tố vụ án » về trách nhiệm các bên. Nhưng đó chỉ là các nguyên nhân kỹ thuật, và không có một báo nào đăng lên một bài điều tra độc lập về nguyên nhân của các nguyên nhân kỹ thuật đó. Với lệnh cấm tò mò, các báo còn đợi tin TTXVN.

Vụ công ty bột ngọt Vedan liên tục 14 năm xả nước thải không qua xử lý ra sông Thị Vải, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, cùng vài vụ tương tự được đưa ra sau đó, các báo cũng chỉ dám nói bóng gió rất xa xôi về trách nhiệm của các quan chức trung ương hay địa phương, sơ hở hay " thiếu trách nhiệm" trong công tác quản lý môi trường. Tuyệt không có một cuộc điều tra nào về khả năng (có xác suất cao !) là có sự thông đồng, hối lộ và ăn hối lộ, giữa các công ty phạm tội và các quan chức để những người này ngoảnh mặt làm ngơ, dù cho các dòng sông đang dần mòn bị giết chết, ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của hàng chục triệu người, trong đó có chính bản thân và gia đình họ.

Trong một cuộc hội thảo ở Paris ngày 4.10 vừa qua về vấn đề năng lượng nguyên tử ở Việt Nam, ông đại diện công ty điện của Pháp (EDF) nhấn mạnh « từ chính » (maître mot) của ngành phải là từ « trong suốt » (transparence). Những hiểm nguy tiềm tàng trong một nhà máy nguyên tử đúng là quá lớn để có thể xem thường bất kỳ một chi tiết kỹ thuật nào, che giấu bất kỳ một sự cố nào xảy ra trong quá trình xây dựng, điều hành nhà máy. Yêu cầu "trong suốt" đó có thể được đảm bảo trong một cơ chế mà nhà báo bị bịt miệng ? Nếu những vụ đi đêm xảy ra như ở dự án đại lộ Đông – Tây, nếu các quan chức có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những vi phạm của nhà thầu, nhà xây dựng (như trong vụ Vedan), vì báo chí không được quyền điều tra, không được quyền công khai đặt ra các câu hỏi cần thiết khi một sự cố xảy ra, một tai nạn như Tchernobyl hoặc khủng khiếp hơn, là hoàn toàn có thể xảy ra, giết hại hàng vạn người (hay nhiều hơn), khiến cả một vùng rộng lớn của đất nước bị san bằng, mọi sự sống bị huỷ diệt…

Tự do báo chí là một đòi hỏi cơ bản của xã hội hiện đại, dù ở thể chế nào. Ở Việt Nam, sự đặt toàn bộ báo chí dưới « sự lãnh đạo của Đảng » đã là một vi phạm nghiêm trọng quyền tự do cơ bản ấy. Tuy nhiên, trong những năm qua, những nhà báo chân chính, dũng cảm, trong một số chừng mực vẫn vượt qua được những giới hạn mà bộ máy quản lý của ĐCS đặt ra, để phản ánh được nhiều vấn đề thực của xã hội, của nền kinh tế, văn hoá v.v. Những vấn đề gây bức xúc trong nhân dân, khi được đưa lên báo, tạo ra nguồn dư luận, một sức ép có thật đối với nhiều quan chức, buộc họ phải « giải trình » hay buộc cấp trên của họ phải có quyết định. Phản ứng của bộ máy, ít ra là từ hơn một năm nay, như các vụ xử các nhà báo cho thấy, là siết chặt, là buộc báo chí phải « đi đúng lề đường bên phải » theo như cách nói của một ông thứ trưởng bộ TT&TT (lề đường mà ban tuyên giáo và bộ 4T toàn quyền vẽ ra).

Về thực chất, đó là tước quyền tham gia chính trị (với tư cách công dân) của các nhà báo, và qua đó, của xã hội. Sự bổ nhiệm các quan chức, dù họ bất tài, dù họ tham ô, là chuyện của Đảng, không ai khác được có tiếng nói. Giải quyết chuyện tham nhũng, thất thoát của công, là chuyện « nội bộ » của Đảng.

Chưa nói về các nguyên tắc cao xa của một chính quyền « do dân, vì dân » hay gì gì khác, chỉ cần so với những tác hại nó gây ra trong vài ví dụ kinh tế - xã hội kể trên (thậm chí có thể gây ra ở cấp độ trầm trọng hơn), người ta thấy ngay tính chất của cái quyết định bịt miệng các nhà báo ấy : trước hết, đó là một tội ác.

Như mọi tội ác, thủ phạm thường không phải là tất cả những người có mặt trên hiện trường, mà là một người hay một số người, một tập thể cụ thể nào đó. Ở đây là những người nắm thực quyền sinh sát về công tác tư tưởng, tuyên giáo của ĐCS. Những người khác trong bộ máy lãnh đạo của Đảng nghĩ gì ? Ngăn chặn những kẻ phạm tội tiếp tục hoành hành, hay ngoảnh mặt « lo chuyện của mình » ?

Hoà Vân

Chú thích:

1 Ông Tiến sau mấy tháng bị tạm giam để điều tra về các tội tham nhũng, cố ý làm trái gây hiệu quả nghiêm trọng v.v., đã được trả tự do, nhưng đã bị truất tất cả các chức vụ trong Đảng và chính phủ, còn tướng Oánh được bạch hoá mọi cáo buộc nhận tiền chạy tội của Bùi Tiến Dũng, và vừa được thăng trung tướng vào tháng 6 năm nay.

2 Theo điều 286 của bộ Luật hình sự, các ông Quắc và Huynh có thể bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến ba năm, nếu bị coi là « phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng » thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm. Còn theo điều 258 thì các ông Hải và Chiến có thể bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm. Nếu bị coi là « phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng » thì có thể bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

3 Xem bài viết « Bỗng dưng muốn khóc » trên blog của nhà báo Huy Đức.

4 Người Sài Gòn nói là ông này được che chở vì là xui gia của ông Lê Thanh Hải, uỷ viên bộ chính trị, bí thư thành uỷ TPHCM. Nếu đúng thì nền "kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa" thật chẳng kém gì một "chủ nghĩa tư bản cánh hẩu" kiểu mafia!

Vụ xử hai nhà báo (tiếp theo)

Hôm qua, người viết đã nói về bản chất phiên toà này. Tiếp theo đây là phần tin tức về kết quả của màn kịch.

Hai nhà báo bị cáo buộc những tội danh giống nhau, với những chứng cứ phạm tội (những bài báo của họ) giống nhau, một bị 24 tháng cải tạo không giam giữ và được trả tự do ngay tại toà (Nguyễn Văn Hải, báo Tuổi Trẻ), một bị hai năm tù giam (Nguyễn Việt Chiến, báo Thanh Niên). Đó là lời tuyên án của « hội đồng xét xử » toà án Hà Nội, trưa ngày 15.10, sau chỉ hơn một ngày trình diễn, với đầy đủ các vai Viện kiểm sát, Công tố, luật sư, đúng thủ tục, hợp lệ. Về phần mình, tướng Phạm Xuân Quắc bị phạt « cảnh cáo », thượng tá Đinh Văn Huynh bị một năm tù giam.

Những khác biệt trong các bản án cũng không làm ai ngạc nhiên khi đã đọc vài bài tường thuật phiên toà trên các báo (chẳng hạn, như trên VietnamNet, hoặc BBC) : một « chấp nhận các cáo buộc của Viện kiểm sát », một vẫn khẳng định mình vô tội và chứng minh mình đã làm đầy đủ các điều phải làm và có thể làm trong khuôn khổ Luật báo chí…

Cả hai tờ báo được uốn nắn đều đưa tin về các hình phạt đối với phóng viên của mình một cách trung tính, vô cảm, không bình luận, đúng như chỉ thị nhận được1. Báo Thanh Niên thậm chí còn lờ đi những lời đối chất đầy bản lĩnh của anh Nguyễn Việt Chiến trước những lời buộc tội cả vú lấp miệng em của viên quan chức đóng vai chánh án. Như khi anh khẳng định "Có thể nói tôi là phóng viên duy nhất trong số 40 phóng viên đưa tin vụ PMU18 còn lưu giữ và giao nộp cho cơ quan ANĐT toàn bộ băng ghi âm mà tôi có trong quá trình sưu tập thông tin, đưa tin về vụ án". Hoặc khi anh nhắc lại là số tiền 2,6 triệu đô la mà Bùi Tiến Dũng dùng đánh bạc đều đã được các báo đưa tin sau buổi họp báo ngày 5.6.2006 của tướng Phạm Xuân Quắc đại diện Tổng cục Cảnh sát. Trong buổi họp báo đó, chính ông Quắc đã khẳng định « số tiền này là do tham nhũng từ các dự án của PMU18 », điều mà viên quan toà dám ngang nhiên tuyên bố bác bỏ (« Vấn đề Bùi Tiến Dũng chạy án ra làm sao, không có. Vấn đề Bùi Tiến tham nhũng, tham ô, lấy tiền đánh bạc như thế nào cũng không có ») dù vụ án tham nhũng này vẫn chưa được đem ra xử.

Số phận phải bị án nặng để làm gương của Nguyễn Việt Chiến, hiển nhiên được dự trù trong kịch bản, đã rõ, chẳng cần nhiều lời.

Nói tóm lại, phiên xử đã thành công tốt đẹp. Các quan tham có thể ngủ yên, các « đồng chí chưa bị lộ » sẽ được Đảng bảo vệ tối đa trước mọi toan tính vén những bức màn bí mật. Ban Tuyên giáo có thể gửi điện khen thưởng các viên chức toà án, và cả các tổng biên tập.

Hoà Vân

1 Chỉ thị này đã được nhiều báo chí hải ngoại và các blogs của nhiều nhà báo trong nước đăng tải, gồm 6 điểm, trong đó điểm 1. là "Khi tường thuật vụ xử, báo chí phải viết rằng “2 sĩ quan công an là "nguyên cán bộ công an," và hai nhà báo là "nguyên nhà báo”", và điểm 3. là "Khi viết, báo chí phải dân chủ, công khai, công bằng, đúng người, đúng việc, đưa tin chính xác, khách quan, nhưng không đưa tin giật gân, câu khách, không được bình luận và không được suy diễn". Không được đưa tin đi sâu về các tình tiết xét xử hay quá trình tranh tụng, không được đưa tin đậm quá mức cần thiết. Chúng tôi không có điều kiện để kiểm chứng tính xác thực của thông tin này, nhưng đọc các báo trong nước tường thuật vụ án thì thấy hai điểm này được tuân thủ hầu như tuyệt đối (tất nhiên là bỏ qua cái câu văn bia « dân chủ, công khai, công bằng, đúng người, đúng việc, đưa tin chính xác, khách quan ») . Đặc biệt là tất cả báo chí trong nước đều nghiêm chỉnh gọi các đồng nghiệp của họ là "nguyên nhà báo". Không ai ở nước CHXHCN Việt Nam được tự coi mình là "nhà báo" nếu không được Đảng chấp thuận. Đó là điều gọi là "tự do báo chí", mà chỉ thị không cần nêu nhưng mọi người đều hiểu. Anh Nguyễn Văn Hải dù được toà trả tự do cũng xin mời đi kiếm việc khác.

Nguon diendan

Tôi tin rằng họ vô tội






Võ Thị Hảo


Những người luôn tự hào rằng mình mạnh mẽ, tự do dân chủ, mà ứng xử vậy sao?

Tôi nhìn tiêu chí trên những văn bản xuất hiện hàng triệu lần mỗi ngày ở khắp nơi. Bao giờ cũng là "Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam- Độc lập- Tự do- Hạnh phúc".

Ôi Tự do! Ôi Hạnh phúc! Cái lời khấn khát khao cháy ruột. Cái lời khấn của muôn thế hệ người Việt Nam, thổ máu ra mà khấn. Quằn quại dưới gươm súng nghèo hèn mà khấn!

Cái lời khấn ấy, trong những ngày này sao càng đắng chát trên môi!





· Chúng ta đang nhìn thấy điều gì vậy?

14/10/2008, chỉ sau lễ kỷ niệm Giải phóng Thủ đô bốn ngày, hai nhà báo Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến, Thiếu tướng Phạm Xuân Quắc và Thượng tá Đinh Văn Huynh- những nhân vật đã hết mình trong vụ điều tra và thông tin về những bê bối của PMU 18 sẽ bị đưa ra xét xử sau nhiều ngày hai nhà báo bị tạm giam. Kéo theo sẽ là các nhân chứng. Họ đã rất mệt mỏi rồi. Bao nhiêu lần thẩm vấn. Mà họ chỉ chống tham nhũng mà thôi.

Ta đang nhìn thấy điều gì vậy?

Việt Nam đã làm tới hai cuộc chiến với rất nhiều gắng gỏi, rất nhiều máu xương đã đổ xuống để cởi xiềng xích thực dân, đế quốc và phong kiến. Nhiều người nát thịt tan thây nơi chiến địa cho cuộc chiến ấy, nhiều người đã hy sinh cả tài sản và tương lai của mình cho cuộc chiến ấy, trước khi nhắm mắt đã yên lòng vì lý tưởng mà họ theo đuổi: đem lại độc lập tự do cho đất nứơc. Để kỳ vọng con người VN, khi thoát chế độ thực dân, đế quốc sẽ được tôn trọng tự do và nhân quyền cũng như sẽ được công bằng các cơ hội cải thiện cuộc sống, tiến ngang bằng và hơn các nước phát triển...

Vâng! Chúng ta đã nghĩ rằng giải phóng để có tự do. Nhưng cái chế độ thực dân mang tiếng là tàn bạo ngày ấy vẫn chấp nhận báo chí tư nhân và các đảng phái đối lập. Vẫn chấp nhận nhưng ý kiến trái chiều. Vì đó là quyền tối thiểu và đương nhiên của con người. Những nhà cầm quyền, dù nôn nóng áp đặt sự độc đoán để thu tư lợi, vẫn cần phải biết chùn tay khi tước đoạt nó khỏi những công dân của mình, trong đó, có tương lai của chính con cháu họ.

Nhiều nhà cầm quyền dù mang tiếng là tàn bạo vẫn biết sợ hãi trước những lời nguyền rủa và và phán xử của hiện tại và của mai sau.

Hơn năm mươi năm sau Giải phóng Thủ đô, chúng ta chứng kiến những cuộc bắt bớ nhà báo và truy tố những cán bộ cảnh sát điều tra đã hết mình dấn thân vào cuộc chiến chống tham nhũng, đáp ứng chủ trương của Đảng và Nhà nứơc đã nhiều lần ban bố và kêu gọi. Dù họ có bị kết tội gì đi nữa, bản chất vụ việc và sự thật chỉ có một mà thôi và rất nhiều người hiểu rằng họ vô tội. Chúng ta lại cũng chứng kiến những cuộc bắt bớ và giam giữ khác đối với nhiều người bất đồng chính kiến. Họ bị quy tội nọ tội kia. Nhưng những người không quá ngây thơ thì đều hiểu rằng đằng sau đó là điều gì! Mới đây, theo nhiều nguồn thông tin, biển cấm quay phim chụp ảnh được dựng lên giữa những địa điểm công cộng lộ thiên bốn bề lộng gió. Nhiều cơ quan, cá nhân có những vụ việc tiêu cực, muốn ém nhẹm đã lạm dụng gọi đó là "bí mật quốc gia". Một phóng viên của hãng AP đưa ra những hình ảnh chứng minh rằng anh đã bị đánh chảy máu đầu trong khi hành nghề theo Luật báo chí và Công ước quốc tế...Nhiều người công giáo khóc. Nhiều người dân kêu oan không được thì khóc lâu rồi. Đừng quên rằng nước mắt của họ cũng mặn như nứơc mắt của bất kỳ ai!

. Lời khấn đắng chát

Ta đang chứng kiến điều gì thế này?

Tôi thì cứ mong rằng mình đang nằm mơ! Rằng đó chỉ là ác mộng.

Những người luôn tự hào rằng mình mạnh mẽ, tự do dân chủ, mà ứng xử vậy sao?

Tôi nhìn tiêu chí trên những văn bản xuất hiện hàng triệu lần mỗi ngày ở khắp nơi. Bao giờ cũng là "Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam- Độc lập- Tự do- Hạnh phúc".

Ôi Tự do! Ôi Hạnh phúc! Cái lời khấn khát khao cháy ruột.

Vì sao không là hịên thực mà cứ mãi phải khấn?

Cái lời khấn của muôn thế hệ người Việt Nam, thổ máu ra mà khấn. Quằn quại dưới gươm súng, dưới nghèo hèn mà khấn!

Cái lời khấn ấy trong những ngày này sao càng đắng chát trên môi!

. Hiến pháp của chúng ta đã quy định về quyền tự do. Vậy mà thế này ư? Hiến pháp, Luật Báo chí... dù còn rất nhiều vấn đề phải bàn, nhưng cũng đã quy định về trách nhiệm và quyền hạn của báo chí, quyền được thông tin của người dân. Đó không phải là những quy định cho vui. Không phải để vận dụng một cách tuỳ tiện để phục vụ cho ý nguyện riêng của ai đó. Tự do báo chí, sử dụng năng lực giám sát của báo chí vào quản lý xã hội, đó là những hành lang tối thiểu để bảo vệ mỗi công dân, bảo vệ chính thể và bảo vệ đất nứơc. Nếu quả thực chúng ta còn nói rằng đất nứơc là của chung, rằng cần phải giám sát để đất nứơc không bị thoán đoạt, chôm chỉa từ những bàn tay tham lam mờ ám nào đó, thì hoạt động của mọi người, đặc biệt là của những cá nhân, tổ chức có quyền lực mang nguy cơ lạm dụng cao, luôn phải được giám sát, thông tin công khai để đảm bảo sự minh bạch, lành mạnh và công bằng. Đã từ lâu lắm rồi, theo nhận định của nhiều đại biểu phát biểu tại Hội trừơng Ba đình, thì các cơ quan chức năng hầu như chỉ đưa ra xử lý những vụ quá lớn, quá bức xúc mà báo chí đã đưa ra! Báo chí, đã từ lâu, như những Dôn-ki-hô-tê đơn độc chiến đấu với cái cối xay gió tham nhũng khổng lồ. Trong đó, Tuổi trẻ và Thanh niên là những tờ báo có nhiều trách nhiệm công dân và hăng hái đi đầu. Và nay, cuộc trừng phạt lại giáng nặng nề nhất trên hai tờ báo được bạn đọc yêu quý ấy!

Phải chăng, trong hàng ngũ chiến sĩ của cuộc chiến chống tiêu cực và tham nhũng, báo chí và một số nhà điều tra chân thành đã ngây thơ đi trên gươm đao. Để đến một ngày, chỉ một chút sẩy chân, ngoảnh lại, còng số tám và trại giam đã chờ sẵn sau lưng họ! Phải chăng những người tiền phong nhất, những tờ báo được dân tin yêu, thì càng bị trừng phạt nặng. Cho kinh hồn bạt vía. Để trở thành những con họa mi bị buộc mỏ và tiếng hót trở thành tiếng nấc nghẹn trong ngực mỏng!

· Rùng mình vì sự im lặng khác thường

Việc bắt giữ và kết tội họ- những người đã hết mình cho cuộc chiến chống tiêu cực và tham nhũng – theo tiếng gọi công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng của Đảng và Nhà nứơc- vô hình trung đã đem đến những lễ hội hoan ca bất tận cho những thế lực tham nhũng và mờ ám.

Nếu có ai đó muốn chặn họng và vô hịêu hoá chủ trương chống tham nhũng và tiêu cực, bảo vệ cho những kẻ đi ngược lại lợi ích chung của đất nứơc thì hẳn rằng đang quá thoả mãn với kết quả hịên diện ngoài sức tưởng tượng: các nhà báo cúi đầu nuốt nứơc mắt. Thương yêu đồng nghịêp mà không dám nói. Không được viết. Không một dòng thông tin.

Kìa là một cuộc bỏ rơi vĩ đại. Lớp lớp người đứng trên bờ khóc nhìn đồng nghiệp đang chết đuối giữa dòng. Có chiếc phao trong tay không dám đưa ra , sợ bị xô nốt xuống dòng nước xiết. Vì sao các Tổng Biên tập ngoảnh mặt làm ngơ? Vì sao họ phải ứng xử như vậy? Và từ sau vụ bắt bớ hồi 12/5/2008 đến nay, trên khắp các trang báo gần như vắng bóng việc chống tham nhũng. Nhiều cán bộ chiến sĩ công an, thanh tra các cấp lặng lẽ ém nhẹm các hồ sơ vào đáy tủ. Những người tố cáo thì càng phải im lặng. Nếu họ điều tra, không có gì để đảm bảo rằng một ngày nào đó, họ lại không bị quy tội "lạm dụng chức vụ quyền hạn" hoặc tội "cố ý để lộ bí mật..." cùng vô số tội khác mà người ta có thể dễ dàng dùng nó để để bẻ cong sự thật. Không có gì để đảm bảo cho họ rằng một ngày nào đó, trong khi vô tội, họ bị tra tay vào chiếc còng lẽ ra chỉ dành cho tội phạm.

Vâng! Đang là những ngày hoan ca của một số ai đó, sống bằng nghề uống nước mắt của dân, sống phè phỡ trên máu xương của những người đã dựng nên đất nứơc này với một nguyện vọng cháy bỏng: không có gì quý hơn độc lập tự do! Tiếng hú hét sôi réo của đám tham nhũng sẽ tiếp tục rền vang trên bầu trời.

Quá nhiều người biết rằng vụ PMU 18 là thế nào. Quá nhiều người nhìn thấy những mặt đừơng lún nứt và những cây cầu hỏng. Quá nhiều người biết thụt két vì đâu. Quá nhiều người biết rằng tướng Quắc và các nhà báo cùng các nhà điều tra vô tội. Họ chỉ thực thi trách nhiệm của mình. Trong khi làm việc, không ai có thể tránh khỏi những sơ suất . Vụ tham nhũng ở PMU 18 chỉ là vụ tham nhũng ở một Công ty xây dựng. Đương nhiên nó không phải là bí mật nhà nước. Và nếu có sơ suất, có những chi tiết chưa chính xác, hoặc nếu cần minh oan cho ai đó vô tội, thì những người có trách nhịêm chỉ cần cải chính, xin lỗi, bồi thường danh dự là đủ. Việc bắt giam, khởi tố họ, vô hình trung, có ý nghĩa như một sự dằn mặt những người ở mặt trận chống tiêu cực tham nhũng. Và hậu quả để lại quá lớn. Trong khi xoá trắng được những dòng chữ phanh phui các vụ tham nhũng trên mặt báo, đồng thời, ai đó đã làm thất bát nhân tâm rất nặng nề.

Một sự im lặng đến rùng mình. Sợ bị bẻ ngược. Sợ bị uốn cong. Nỗi sợ hãi bị đàn áp. Nỗi sợ bị bắt bớ. Bị kết tội. . Có ai đó buộc các nhà báo và các công dân phải im lặng? Ai cũng biết mà cứ giả vờ không biết. Lại thêm một lần trong hàng ngàn lần nói ngược lại những điều mình nghĩ hoặc im lặng để được tồn tại. Thế kỷ XXI rồi, mà sao lạnh rợn thế này?! Những nhà quản lý đất nước nghĩ sao mà hành xử thế này?

· Dù kết quả xét xử thế nào, tôi vẫn tin rằng họ vô tội

Phiên toà rồi sẽ diễn ra. Rất tệ là đã bắt giam họ.

Nhà cầm quyền mất nhiều hơn là được sau những vụ bắt bớ thế này.

Theo phát biểu của một số đại biểu Quốc hội trước đây, có nhiều khi án đã "bỏ túi" trước khi mở một phiên toà nào đó. Nhưng đã giam rồi, đưa ra xét xử thì còn tốt cho nhà cầm quyền và bản thân người bị giam giữ hơn là không. Có thể được minh oan. Có thể oan khuất vẫn hoàn là oan khuất. Nhưng bản chất của một nền tư pháp và hành pháp sẽ được bộc lộ qua những phiên toà đặc trưng kiểu thế này và chỉ điều đó thôi cũng đủ để các nhà quan sát và các công dân đưa ra những sự lựa chọn tốt trong khi hiểu được bản chất của chế độ.

Phiên toà sẽ ra sao? Cái sân ấy, được nhiều người mong xem lắm. Chỉ là môt phiên toà thôi. Nhưng nhất cử nhất động đều được đông đảo công chúng và thế giới quan sát rất chăm chú.

Dù kết quả xét xử thế nào, tôi vẫn tin rằng họ vô tội.

Tôi mong rằng những nhà cầm quyền hãy ứng xử thông minh trong những trường hợp như thế này, đặc biệt là cần ứng xử tự tin hơn, với những nhà bất đồng chính kiến và những người chống tiêu cực và tham nhũng.

Bởi vì, đàn áp là cử chỉ chứng tỏ sự bối rối và mất tự tin. Ở đâu cũng vậy thôi.

Các nhà báo cần phải được trả tự do ngay sau phiên toà này. Họ phải được cư xử đúng theo luật báo chí. Thiếu tướng Quắc và cộng sự của ông, có chăng, họ chỉ mắc lỗi nghịêp vụ, chứ không phạm tội. Họ cũng phải được tự do và miễn truy tố. Tôi mong nhiều người được minh oan. Nhưng minh oan cho người này không có nghĩa là phải đem oan khuất và sự bắt bớ đổ lên vai người khác.

Tôi nghĩ rằng trong tình cảnh nứơc sôi lửa bỏng hịên nay, nhà cầm quyền có nhiều việc hay hơn để làm, để lấy lại nhân tâm và ổn định kinh tế xã hội, hơn là chăm chú đàn áp. Kể cả khi ai đó có quản lý được blog cá nhân hay quản lý những cuộc tâm sự tay ba đi chăng nữa, thì cũng không thể cứ mãi cưỡng lại được những cơn bão thông tin trên toàn thế giới và xu hướng đa phương, đa nguyên hoá không chỉ trong kinh tế mà trong cả chính trị trên toàn thế giới. Nhìn một Hà nội mới xây dựng ở khu Mỹ Đình Trung Hoà Nhân Chính bằng vốn của ai thì biết thôi.

Hải ơi và Chiến ơi! Tôi không được đến dự phiên toà xử các bạn đâu. Để trông thấy gương mặt các bạn- những người đã chịu nhiều oan khuất lâu nay không được nhìn thấy ánh mặt trời. Hẳn rằng các bạn đã trải qua quá nhiều đau khổ.

Tướng Quắc và Thiếu tá Huynh! Tôi cũng tin rằng họ vô tội. Tôi chia sẻ với họ. Họ cũng đã phải trải qua quá nhiều đau khổ.

Và tôi cho tôi chia sẻ với những người bị thẩm vấn trong nhiều tháng qua. Những người bị đòi ra toà nay mai.

Rồi những người đang nắm cán cân công lý. Mọi người biết họ đang làm gì. Cái gì họ được làm và cái gì họ không được cưỡng lại? Chắc rằng họ cũng đau khổ nếu họ làm sai.

Lương tâm hãy lên tiếng. Không chỉ vì quyền lợi các nhà báo hay các công an điều tra. Sai lầm và để lại oan khuất trong vụ này sẽ góp phần nặng tay để dìm đất nứơc trong khủng hoảng đấy .

Không được đến dự phiên toà. Nhưng tôi vẫn trông ngóng cái ngày các bạn ra khỏi cánh cổng trại giam



13/10/08