Bên bờ vực thảm họa, Việt Nam cần một Minh Trị

Nhà văn Võ Thị Hảo



Tôi là con dân nước Việt. Tôi và đồng bào tôi cần một “Minh Trị”.
Cần một sự lựa chọn đúng. Ngay lập tức . Vì đã quá muộn.
Đã phải trả giá quá nhiều.
Đừng để trái tim chúng ta phải thoi thóp quá lâu và cứ phải lịm chết đi để thương khóc những Thời cơ Vàng bị ám sát bởi những bàn tay ích kỷ và bảo thủ.

Tôi mơ đến ngày một kẻ con dân nước Việt như tôi thoát khỏi thân phận một nước nghèo nàn và lạc hậu. Thoát khỏi việc phải là con dân của một nước bị nhiều người trên thế giới coi là một nước độc tài và thường niên bị đưa ra bàn luận như một trong những nước mất nhân quyền và nhân quyền và tự do ngôn luận.

Tôi mơ ước không phải rơi nước mắt vì liên tục để mất những Thời cơ Vàng. Vâng. Luận về Thời cơ Vàng, một con dân của nước tôi đã nói: đất nước chưa nắm được Thời cơ Vàng. Mà chỉ có bọn tham nhũng nắm được Thời cơ Vàng mà thôi.

Thật nhục nhã, khi mà ngày ngày tôi phải sống dưới sự bẩn thỉu của đám tham nhũng. Ra đường gặp tham nhũng và lưu manh. Và để đối phí với sự lưu manh, những người dân thấp cổ bé họng cũng phải bị lưu manh hóa. Và lưu manh hóa toàn thể là một điều hết sức khó cưỡng nổi.

Tôi đã nỗ lực rất nhiều. Nhiều con dân nước Việt còn nỗ lực hơn tôi. Những giọt mồ hôi nước mắt và cả máu rơi quá nhiều trên đất Việt. Mà sao chúng ta cứ phải khổ mãi. Những hy vọng khấp khởi về cải cách, đổi mới, về Thời cơ Vàng, cứ phập phù thoi thót trong lồng ngực con dân Việt. Đập khắc khoải như một trái tim chỉ còn thoi thóp. Dội lên. Rộn ràng vài tiếng khi niềm hy vọng đến. Rồi lại lịm đi, khi thấy những hy vọng của mình và những lời cam kết bị bội phản một cách trắng trợn.

Và bây giờ, trước khủng hoảng , mà nếu không có biện pháp cấp bách cứu, thì bản thân con dân nước Việt đang phải đứng bên bờ vực thảm họa.

Cái nước Việt mang hình một người mẹ già gầy guộc còng lưng ngóng ra biển cả của tôi anh hùng lắm. Nhưng tôi cần một Minh Trị. Bao giờ Việt Nam có một Minh Trị như Nhật bản?

Người Nhật đã khốn khổ suốt hàng trăm năm trong trì trệ và bảo thủ, độc tài. Trước tình hình khủng hoảng, thời điểm giữa thế kỷ XIX, Nhật Bản đứng trước miệng vực thẳm. Họ có thể lựa chọn một trong hai con đường: tiếp tục duy trì chế độ lạc hậu để thế lực thống trị (Mạc phủ) cố sống cố chết giữ quyền lực và bội phản dân chúng, với nguy cơ trở thành một nước thuộc địa hoặc đi theo con đường cải cách đất nước với cơ hội trở thành một cường quốc như các nước phương Tây.

Và may mắn thay cho con dân Nhật, khi vào những năm 1860, một nhóm nhà cải cách thời Minh Trị - đã quyết định từ bỏ vị thế độc tài của mình, tìm đến các quốc gia hàng đầu của phương Tây để học những thành tựu đã giúp phương Tây phát triển vượt bậc. Và chỉ trong ba năm, từ 1866 đến 1869, cuộc Cách mạng Minh Trị, hay còng gọi là Minh Trị Duy Tân, đã tạo được những thay đổi thần kỳ, là nền móng cơ bản nhất đưa Nhật bản trở thành một trong những cường quốc trên thế giới.

Chỉ ba năm thôi, chứ không phải là ba mươi năm, đã có thể đưa một đất nước từ “địa ngục” lên tận “thiên đường” nếu những người lãnh đạo đất nước nghĩ đến dân chúng và có sự lựa chọn đúng. Nếu không, bản thân họ, sẽ là những người phạm tội chống lại dân tộc, đất nước của mình, nếu vì sự tham quyền cố vị, sự ích kỷ, mà lựa chọn sai, cố đeo bám quyền lực, dìm đất nước và con dân mình vào nghèo nàn và lạc hậu

Để minh chứng cho sự thay đổi thần kỳ của sự lựa chọn đúng, là trường hợp Thâm Quyến của Trung quốc.

Thâm Quyến còn là một làng chài nghèo, khi Đặng Tiểu Bình phát động cuộc cải cách kinh tế vào năm 1979.

Từ 1980-2005, dân số của Thâm Quyến đã tăng từ 30.000 lên 11 triệu. Theo thống kê của Hãng tư vấn Enright, Scott & Associates có trụ sở tại Hong Kong, kinh tế Thâm Quyến đã tăng trưởng theo tốc độ bình quân là 28% năm. Nói chung, kinh tế Thâm Quyến đã tăng 126 lần!

Tôi là con dân nước Việt. Tôi và đồng bào tôi cần một “Minh Trị”.

Cần một sự lựa chọn đúng. Ngay lập tức . Vì đã quá muộn.

Đã phải trả giá quá nhiều.

Đừng để trái tim chúng ta phải thoi thóp quá lâu và cứ phải lịm chết đi để thương khóc những Thời cơ Vàng bị ám sát bởi những bàn tay ích kỷ và bảo thủ./.


4 nhận xét:

  1. Các ông bà " Tiến Sĩ " , " Thạc Sĩ " , " Giáo Sư " , " Phó Giáo Sư " ...( ở VN có vô khối ! ) hãy đến xin xách dép cho chị Võ Thị Hảo, người phụ nữ dũng cảm và sáng suốt nầy . Các bạn thanh niên hãy theo gương Nguyễn Tiến Trung , Nguyễn Tiến Nam , Đỗ Nam Hải , Phạm Hồng Sơn , Lê Chí Quang , Nguyễn Vũ Bình , Lê Thi. Công Nhân , Nguyễn Văn Đài ... thay vì suốt ngày cá độ Euro 08 với World Cup !
    Thời trước , tố cáo thực đân là dùng thể thao ru ngũ thanh niên , nay thì nhổ ra liếm lại !

    Trả lờiXóa
  2. người Việt Nam cần tập sếp hàng và bỏ rác vào thùng rác trước đi.
    suốt ngày mơ mộng

    Trả lờiXóa
  3. ThẩuTrờixanh04:35 21 tháng 7, 2008

    Trong từng câu chử của chị là tiếng kêu gào nhưng có ánh thép ! Đáng khâm phục.

    Trả lờiXóa
  4. VIỆT NAM ƠI! buồn lắm.04:43 26 tháng 7, 2008

    Có Minh Trị thật thì sống chung với tụi CS cũng thành Lông Đứt Mạnh thôi ( gần mực thì đen, mà gần CS thì tham nhũng). VN cần đa đảng, mọi người dân đều có quyền bầu lên những nhà chính trị biết người dân cần gì. Khi đó mới tập hợp được toàn bộ sức mạnh của dân tộc Việt.

    Trả lờiXóa