Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng

CSVN sắp siết dây thòng lọng quanh cổ các "Blogger"




HÀ NỘI 28-11 (TH) - Chế độ Hà Nội qua Bộ Thông Tin Truyền Thông loan báo sắp đưa ra một thông tư vào Tháng Hai năm tới nhằm “quản lý hoạt động Blog” với những lời đe nẹt trước rằng “Biến thông tin Blog thành thông tin báo chí là phạm luật”.


Nhà báo tự do Hoàng Hải, tức người viết Blog “Ðiếu Cày”, đang bị công an CSVN cưỡng bách đi về trụ sở để thẩm vấn khi ông đi biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn.


Hàng trăm tới hàng ngàn người viết báo mạng cá nhân (Blogger) trong số hơn 1 triệu người viết Blog ở Việt Nam sẽ phải tù tội hay ít nhất phạt hành chính mà các biện pháp nặng nhẹ thế nào, chưa thấy Ðỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ nói trên nói rõ. Tuy nhiên, người ta có thể “đánh hơi” thấy chế độ Hà Nội muốn bóp chế những Blogs đang đưa tin tức, bài vở làm chế độ điên đầu mà không làm gì được ngoài những lần gọi tới cơ quan công an để đe nẹt, khủng bố.

Một số Blogs đã bị công an CSVN ép buộc ngừng hoạt động một cách kín đáo và người ta không biết rõ con số là bao nhiêu vì không hề có những thống kê được nêu ra.

“Yếu tố cá nhân trong Blog là yếu tố cơ bản. Yếu tố này quy định Blog không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào.” Ðỗ Quý Doãn nói và được VietNamNet thuật lại ngày Thứ Sáu 28 Tháng Mười Một 2008 nhân có buổi hội thảo về “Xây dựng thông tư về hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân (Blog)” ngày 27 Tháng Mười Một tại Hà Nội.

“Những Blog vượt quá thông tin cá nhân là sai quy định”. Doãn nói.

Biên giới giữa thông tin báo chí và thông tin cá nhân là cái gì, ở chỗ nào, không hề được các nước tôn trọng tự do báo chí hoàn toàn, tôn trọng quyền tự do thông tin của nhân dân, đặt thành vấn đề. Các Bloggers muốn viết cái gì, đưa tin gì chứ không phải chỉ nói về mình, là quyền của họ và không hề bị chế tài, nhà nước chĩa mũi vào kiếm chuyện, từ bắt thẩm vấn khủng bố đến bỏ tù. Nhưng trong cái chế độ độc tài đảng trị ở Hà Nội, nhà nước nắm trọn quyền ban phát thông tin báo chí, cấm báo chí tư nhân nên mới thành vấn đề nhức đầu của nhà nước và đảng CSVN khi các người viết báo mạng cá nhân không “đi ở lề đường bên phải”.

“Quản lý hoạt động của Blog đang là vấn đề phức tạp và nhạy cảm nên việc ban hành thông tư riêng cho hoạt động này là cần thiết, nhằm tạo cơ sở pháp lý cho người sử dụng và cơ quan quản lý.” Ðỗ Quý Doãn nói như vậy.

Hiến pháp CSVN điều 69 viết “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật”. Nhưng vào pháp luật thì không có luật nào cho tư nhân ra báo, làm truyền thông, không cho tư nhân lập hội, biểu tình.

Ngày 29 Tháng Mười Một 2006, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN phổ biến một chỉ thị theo lệnh của Bộ Chính Trị “kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức”, ngược hẳn lại hiến pháp.

Rất nhiều chỉ thị, lệnh lạt mỗi năm một vài lần lại thấy chế độ Hà Nội càng ngày càng siết chặt thêm vấn đề thông tin báo chí. Bảng xếp hạng thường niên của Tổ Chức Phóng Biên Không Biên Giới (RSF) luôn luôn xếp tình trạng tự do báo chí tại Việt Nam trong nhóm những nước nằm cuối bảng bên cạnh các nước độc tài, Cộng Sản, quân phiệt hoặc tôn giáo quá khích như Bắc Hàn, Trung Cộng, Iran, Miến Ðiện v.v... Tổ chức này từng gọi Nông Ðức Mạnh, tổng bí thư đảng CSVN là “con dã thú sát hại báo chí”.

Hồi đầu năm, cơ quan bảo vệ mạng lưới Internet của Hà Nội bắn tiếng những người truy cập “web đen” sẽ bị phạt hành chính 5 triệu đồng và có thể lên đến 20 triệu đồng. Không giới hạn ở đây, các người cung cấp thông tin trên mạng, có thể bị truy tố hình sự.

Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, bút hiệu Hoàng Hải, người viết báo mạng cá nhân Ðiếu Cày, bị nhà cầm quyền CSVN tống giam ngày 19 Tháng Tư 2008 rồi bị kết án 2 năm rưỡi tù với cái bỏ bọc “trốn thuế”. Nhưng thật sự, mọi người đều hiểu ông đã bị tù chỉ vì viết báo mạng cá nhân đưa tin, cổ võ lòng yêu nước xuyên qua Blog “Ðiếu Cày” về hành động bá quyền của Trung Quốc qua vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa. Ông cũng tham dự tích cực trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc từ cuối năm 2007 sang đầu 2008 ở Sài Gòn nên đã làm Bộ Chính Trị CSVN tức giận.

RSF cũng như các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đã phản đối mạnh mẽ bản án mà chế độ Hà Nội giáng lên đầu Ðiếu Cày.

Với những gì mà chế độ Hà Nội sắp sửa đưa ra để siết cổ tự do thông tin thêm một mức nữa, những Blogs nổi tiếng như “Công Lý và Sự Thật” của bà Tạ Phong Tần, “Osin” của nhà báo Huy Ðức, và hàng trăm Blogs “ngoài luồng” khác, sẽ vất vả.

Cho tới nay, chưa có gì được công bố trên báo chí cho thấy chế độ Hà Nội thỏa thuận được những gì với hai tổ chức cung cấp dịch vụ Internet quốc tế Google và Yahoo. Yahoo từng bị Quốc Hội Hoa Kỳ đả kích mạnh mẽ khi cung cấp chi tiết của người viết Blog tên Shi Tao đả kích chế độ Cộng Sản Bắc Kinh để ông bị kết án tù 10 năm với cáo buộc “tiết lộ bí mật nhà nước”. Liệu Yahoo và Google có làm như vậy đối với Việt Nam hay không trong khi họ muốn kiếm ăn ở Việt Nam? Ðây còn đang là một dấu hỏi mà chế độ Hà Nội đang điều đình.

Cái kẹt của Hà Nội là các người viết Blogs dùng dịch vụ Yahoo ở nước ngoài nên không thể “quản” được. Nếu không biết đích xác những người đó là ai, vì hầu hết đều dùng một bút hiệu, một cái tên lạ, dò tìm ra được để hành tội không phải dễ dàng.

Một trong những cách mà Hà Nội muốn làm là ép các nhà cung cấp dịch vụ Internet ở nước ngoài, bắt họ lãnh nhiệm vụ đội vòng kim cô lên đầu những người viết Blog ở Việt Nam theo một thỏa thuận kỹ thuật nào đó.

“Sắp tới, Bộ Thông Tin Truyền Thông sẽ đặt vấn đề với Google và Yahoo!, đề xuất họ hợp tác trên cơ sở cộng đồng trách nhiệm, phối hợp với nhà nước để tạo môi trường hoạt động tốt nhất, lành mạnh nhất cho các Blogger”, Ðỗ Quý Doãn nói trong cuộc hội thảo nói trên ở Hà Nội.

Nay vì không thể “quản” được các nhà cung cấp dịch vụ Internet ở nước ngoài, Hà Nội chọn cách giản dị là kết tội “phạm luật” đối với những người dùng Blogs để loan truyền tin tức. Cái khôi hài là chính mồm ông Doãn đã nói “Blogs sẽ làm cho xã hội thông thoáng hơn” (VietNamNet ngày 13 Tháng Tám 2008).

VN sẽ "đặt vấn đề" với Google và Yahoo để siết blog!




Vietnamnet hôm nay (28/11/2008) đăng bài về quyết tâm triệt blog của nhà cầm quyền VN. Với tiêu đề "Biến thông tin blog thành thông tin báo chí là phạm luật" Ông Doãn lại hùng hồn tuyên bố nhiều điều ngớ ngẩn và chỉ càng bộc lộ cho dư luận thấy cách hành xử của một nhà nước đang run rẩy cố đối phó với sự phát triển của công nghệ truyền thông và âm mưu dùng bạo lực để bịt miệng dân chúng.



Trong một thời gian ngắn, bộ TT&TT mà nhân vật tiêu biểu là Đỗ Quý Doãn đã nhiều lần lên tiếng về vấn đề quản lý trang nhật ký điện tử cá nhân blog, từ ban hành các văn bản dưới luật cho đến tổ chức các cuộc hội thảo. Điều này chứng tỏ blog và các blogger đã vượt qua ranh giới của một hiện tượng hoặc một phong trào nhất thời mà biến thành một sức mạnh đáng kể. Chuyện các blogger biểu tình chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa - Trường Sa gần 1 năm trước và lên tiếng tẩy chay Olympic Bắc Kinh là một ví dụ. Những ví dụ khác sinh động không kém là việc sụt giảm số lượng ấn hành của tất cả các báo VN, việc Đài TH VTV phản ứng về bài viết đăng trên blog của 1 giáo viên lật tẩy chương trình "Đường lên đỉnh Olympia" mới xảy ra gần đây... và ngay cả việc các nhà báo dồn tâm huyết vào blog cá nhân của mình hơn là các bài viết "theo định hướng lề phải".



Có lẽ Việt Nam là nước hiếm hoi trên thế giới mà blog gây ảnh hưởng mạnh đến nhà cầm quyền như vậy, tất nhiên ta có thể kể thêm về trường hợp Miến Điện (Burma), Trung Quốc nữa. Câu kết luận là một nhà cầm quyền càng độc tài bao nhiêu càng sợ hãi việc minh bạch thông tin bấy nhiêu. Ở các nước có nền báo chí tự do thì việc phanh phui những chuyện mờ ám hay việc phản biện lại các quyết sách sai trái là những điều hết sức bình thường, dân chúng không cảm thấy cần thêm kênh thông tin nào để tìm hiểu những điều khuất tất hoặc để phản đối sai lầm của nhà cầm quyền.



Ông Doãn nói: "Yếu tố cá nhân trong blog là yếu tố cơ bản. Yếu tố này quy định blog không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào. Những blog vượt quá thông tin cá nhân là sai quy định". Với lời phát biểu trên, ông Doãn không nói "sai quy định" là quy định nào, quy định của nhà cung cấp dịch vụ hay quy định nào khác của nhà cầm quyền. Ta có thể thấy blog của nhà cung cấp Yahoo hay bất cứ nhà cung cấp nào đều cho phép khách hàng của họ có quyền để thông tin mở (public), như thế dù yếu tố cá nhân có là yếu tố cơ bản thì cũng không thể cấm người sử dụng có quyền chia sẻ thông tin, chia sẻ cảm nhận của cá nhân mình về xã hội. Thêm nữa, nếu một tổ chức hay một kênh thông tin nào chọn blog để quảng bá về họ thì không lẽ blog đó không thể đại diện cho họ hay sao, hay là họ không có quyền chọn blog làm phương tiện quảng bá thông tin về họ?



Tiếp tục lập luận như vậy, ông Doãn triển khai: "Blog, về mặt ngữ nghĩa, từ ngữ của mình khó xác định. Nếu là tiếng nước ngoài thì nói blog là đã giới hạn khuôn khổ ngay trong khái niệm đó. Nếu đã đưa thông tin báo chí thì phải tuân thủ và chịu sự điều chỉnh của Luật Báo chí . Người nào vượt quá phạm vi blog, biến thông tin trên blog thành thông tin báo chí là vi phạm Luật Báo chí". Không hiểu ông Doãn căn cứ vào đâu để nói những câu hàm hồ như trên, nói "blog đã giới hạn khuôn khổ ngay trong khái niệm" vậy tại sao các nhà cung cấp dịch vụ còn càng ngày càng mở rộng, càng thêm những công dụng khác của blog, khiến nó linh hoạt hơn báo chí. Thông tin nào là vượt quá phạm vi blog? Ví dụ tôi đọc một bài viết ngớ ngẩn hoặc sai sự thật trên báo, thay vì tôi viết một lá thư gửi cho các bạn bè chia sẻ cảm nghĩ của tôi thì tôi viết trên blog, vậy viết mail cc cho nhiều người thì không sao, còn viết trên blog thì vi phạm Luật báo chí? Ví dụ khác: thông tin báo chí cũng vẫn có những mục chia vui đám cưới, chia buồn đám ma, tâm sự nhỏ to... nếu tôi dựng 1 video clip có âm nhạc, hình ảnh, kỹ xảo để chia vui đám cưới bạn bè là cũng phạm Luật Báo chí?



Cũng ông Doãn nói: "Đã là nhật ký cá nhân thì chỉ viết cho mình, cùng lắm là người thân của mình đọc. Nếu đưa ra đại chúng thì không thể là nhật ký mà vô tình biến nó thành trang thông tin điện tử, như vậy phải chịu sự quy định như đối với trang thông tin điện tử". Theo kiểu lập luận như vậy thì tất cả các loại nhật ký, hồi ký, gia phả, ghi chép không chỉ cho riêng cá nhân mình hoặc người thân của mình đều bị khép tội cả.



Để triệt mạnh tay hơn, ông Doãn không dấu giếm ý định gây áp lực hoặc mua chuộc 2 nhà cung cấp dịch vụ internet lớn nhất thế giới là Yahoo và Google phải bán thông tin cá nhân hoặc hạn chế cung cấp cho khách hàng tại VN qua câu tuyên bố trơ trẽn: "Sắp tới, Bộ TT - TT sẽ đặt vấn đề với Google và Yahoo!, đề xuất họ hợp tác trên cơ sở cộng đồng trách nhiệm, phối hợp với Nhà nước để tạo môi trường hoạt động tốt nhất, lành mạnh nhất cho các blogger".



Chưa biết là mệnh lệnh của ông đối với công ty nước ngoài có khả thi hay không, nhưng đủ thứ rào cản, đe dọa, khép tội của hệ thống pháp luật kỳ quái mà nhà cầm quyền nghĩ ra để bóp nghẹt tiếng nói công dân trên blog mà gọi là để "tạo môi trường họat động tốt nhất, lành mạnh nhất" thì quả là khôi hài... đen.

Copy từ Nhã Nam

“Blog” không được phép đề cập kinh tế, chính trị, xã hội!




Blog OnlyU từng bị đánh sập vì thông tin "nhạy cảm"


Chính phủ Việt Nam sắp sửa ban hành các quy định pháp luật để xiết chặt loại hình thông tin cá nhân trên mạng, thường được biết đến dưới dạng các trang blog.

Nhạy cảm, không thể buông lỏng

Sau khi chính phủ Việt Nam ban hành Nghị Định có nội dung quản lý loại hình blog trên Internet, thì cách đây ít hôm, Thứ Trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông phát biểu với báo chí trong nước, tái khẳng định rằng thông tin điện tử là “nhạy cảm” và “không thể buông lỏng.”

Việt Nam chính thức cho ra đời “Cục Quản Lý Phát Thanh, Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử,” đặt dưới quyền quản lý của Bộ Thông Tin – Truyền Thông, và có chức năng xây dựng qui định quản lý thông tin trên Internet, trong đó có “quy định về quản lý blog cá nhân.”

Theo thông tin đăng tải trên báo chí trong nước, thì quan chức Bộ Thông Tin – Truyền Thông nói rằng thông tin điện tử là lĩnh vực “mới mẻ, nhạy cảm, không thể buông lỏng quản lý.” Tuy nhiên, cũng theo quan chức này, với nhận định được đăng trên VietNamNet, thì quản lý “đảm bảo không buông lỏng phát triển nhưng đồng thời không hạn chế sự phát triển.”

Bài phỏng vấn của báo điện tử VietNamNet với thứ trưởng Bộ Thông Tin – Truyền Thông cho thấy, rằng sắp tới đây, loại hình blog sẽ được định nghĩa cụ thể, và, với định nghĩa ấy, blog sẽ được quản lý chặt chẽ về mặt nội dung.

Quyền tự do thông tin?

Phong trào blog cá nhân hiện nay tại Việt Nam phát triển khá mạnh, đặc biệt là các blog của một số nhà báo. Theo nhận định của giới quan sát, thì nhiều blog tại Việt Nam có thể đóng vai trò của một “nhiệt kế” đo lường nhiệt độ chính trị nội tại.

Một nhà báo nói rằng, blog là nơi chia sẻ các vấn đề xã hội, trong đó có chính trị, kinh tế, giáo dục:

“Đáng chú ý, là có hiện tượng các nhà báo làm blog. Trên các blog này có khá nhiều thông tin không thể tìm thấy trên các báo chính thức.”

Sự ra đời của Cục Quản Lý Phát Thanh, Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử có lẽ là hệ quả của Nghị Định được Thủ Tướng Chính Phủ ban hành hồi cuối tháng Tám vừa qua.

Nghị định này là một Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật, có nêu những hành vi bị nghiêm cấm khi sử dụng Internet tại Việt Nam. Một trong các hành vi ấy là việc lợi dụng Internet với mục đích “chống lại nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.”

Điều quan trọng trong nghị định này, mà các văn bản luật trước đây chưa có, là một số khoản liên quan đến qui định về nhật ký cá nhân, tức các “blog.”

Ông Thứ Trưởng Đỗ Quý Doãn nói với VietNamNet, rằng blog là “vấn đề rất mới và phức tạp” do đó “cần có định hướng phát triển.”

Ông Thứ Trưởng cũng phát biểu, là “nếu hiểu blog như nhật ký cá nhân” thì loại hình này “chỉ nói những vấn đề hoàn toàn mang tính cá nhân.”

Thế nào là blog?

Một nhà báo Việt Nam từng nhận định, rằng Nghị Định mới của Thủ Tướng Chính Phủ bao hàm cả blog là điều “không ngạc nhiên.” Trước đây, tức là trước khi có sự bùng nổ “nhật ký cá nhân,” luật pháp liên quan đến loại hình thông tin này rất giới hạn do hạn chế về mặt luật pháp.

Tuy nhiên, khi Internet ngày càng trở thành nơi chia sẻ những thông tin “nhạy cảm,” thì sự ra đời của Nghị Định quản lý Internet là điều có thể tiên đoán trước:

“Sự xuất hiện của Internet góp phần vô hiệu hoá nỗ lực kiểm soát thông tin của chính quyền Việt Nam. Những thông tin, suy nghĩ xưa nay được xem là “cấm kỵ” “nhạy cảm” thì càng ngày càng được chia xẻ trên Internet.”

Ông Thứ Trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông cũng nói với VietNamNet, rằng blog có nội dung chính trị, kinh tế, văn hoá và xã hội thì “không thể gọi là blog.”

Nói cách khác, các trang thông tin với nội dung không phải là thông tin cá nhân thuần tuý phải được xem là “trang tin điện tử,” “bản tin” hoặc “báo điện tử.”

Một blogger Việt Nam, là bà Tạ Phong Tần, cho rằng nói như vậy là sai:

“Nói như thế là sai! Blog là do một người viết, và những điều người ấy viết có thể là cảm xúc cá nhân, những điều tai nghe mắt thấy, hoặc bình luận về các vấn đề xã hội. Đó không phải là bản tin. Mặc dầu một blog có thể đề cập đến vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội, nhưng không thể gọi là bản tin, đó chỉ là cách suy nghĩ, nhìn nhận của duy nhất một cá nhân.”

Một nhà báo khác, yêu cầu không nêu tên, nói rằng những phát biểu của ông Thứ Trưởng làm nảy sinh nhu cầu định nghĩa “thế nào là thông tin cá nhân thuần tuý.”

Sự kiện gần nhất minh chứng thái độ cứng rắn của chính quyền đối với giới blog là vụ blogger Điếu Cày bị toà án kết án 30 tháng tù.

Mặc dầu bản án chính thức liên quan đến tội danh “trốn thuế,” giới blogger Việt Nam ai cũng hiểu rằng Điếu Cày bị bắt vì tham gia biểu tình và viết bài đăng trên blog, biểu lộ thái độ chống chính quyền Trung Quốc liên quan đến quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.


Bộ Thông tin và Truyền thông vừa ra mắt Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử với kế hoạch sớm ra quy chế về quản lý các blog .

Thứ trưởng bộ này, ông Đỗ Quý Doãn, nói với BBC hôm 3/10 rằng cơ quan chức năng đang xúc tiến nghiên cứu xây dựng để có thể ra quy chế quản lý 'càng sớm càng tốt'.

Tuy nhiên, ông từ chối không nói rõ chi tiết.

Việc quản lý các blog cá nhân, mà nay riêng tại Việt Nam đã lên tới con số trên một triệu và có thể tăng tới 3-5 triệu trong tương lai gần, đã được đề cập tới nhiều trong thời gian gần đây.

Cuong nhabaotudo, một blogger ở trong nước, nhận xét rằng việc nhà nước xúc tiến xây dựng quy chế quản lý cho thấy có sự quan ngại trước sự lan rộng của các blog cá nhân:

"Khi nhà nước nhìn thấy khả năng gây phương hại thì họ phải có hướng để chủ động hơn trong việc quy quản."

Blogger này suy diễn rằng trong con mắt của nhà quản lý chính quyền, blog cá nhân 'như con dao':

"Dùng để thái rau, thái thịt thì không sao, nhưng dùng để đâm chém người khác thì sẽ gây ảnh hưởng cho an ninh xã hội."

Đây là một khía cạnh, mà theo blogger Cuong nhabaotudo, cách quản lý của Việt Nam khác với cách quản lý của nhà nước ở một số nước tiên tiến trên thế giới.

'Tự do ngôn luận'

Một blogger khác thì cho rằng, việc lập cơ quan và ra quy chế kiểm soát các blog cá nhân là đi ngược lại tự do ngôn luận và báo chí.

Anh nói: "Tôi vẫn sẽ viết, chỉ cần tuân thủ luật pháp và hiến pháp thì không có gì sợ cả."

Blogger này cũng khẳng định "không có thông tin nào gọi là nhạy cảm, chỉ có thông tin trung thực hay không mà thôi".

Trên thực tế, một số blogger cho rằng họ đã gặp phiền khi đăng tải trên trang của mình những thông tin ngược lại với đường lối chính thức.

Một trường hợp thu hút chú ý gần đây là blogger Điếu Cày, tức nhà báo tự do Hoàng Hải.

Tháng trước ông bị xử hai năm rưỡi tù giam vì tội trốn thuế. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng lý do thực là vì blogger Điếu Cày đã viết nhiều bài lưu truyền trên mạng internet về các chủ đề dân quyền, Hoàng Sa - Trường Sa và phản đối việc rước đuốc Thế vận hội Bắc Kinh.

Một quan chức của bộ Thông tin từng được trích lời nói "chính quyền có thể xử lý hành vi phát tán nội dung, hình ảnh đi ngược thuần phong mỹ tục và thông tin chống Đảng, chống Nhà nước thông qua các blog".

Bộ trưởng Lê Doãn Hợp hồi tháng Tám trong một cuộc đối thoại trực tuyến đã khẳng định chính phủ "quản lý được" sự phát triển của internet và blog.

Tuy nhiên, blogger Cuong nhabaotudo cho rằng quản lý toàn bộ các blog cá nhân là điều có tính khả thi thấp, cho dù có cơ quan quản lý mới.

Trách nhiệm và quyền hạn chính thức của Cục Quản lý Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử được công bố là: chủ trì, thẩm định hồ sơ xin cấp phép, gia hạn, tạm đình chỉ, thu hồi giấy phép hoạt động phát thanh, truyền hình, báo điện tử; cấp, thu hồi quyết định phê duyệt nội dung kịch bản trò chơi trực tuyến.

Cục này cũng sẽ 'quản lý quảng cáo; chủ trì, nghiên cứu xây dựng hoặc thẩm định khung giá cước đối với các dịch vụ phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử'.

Theo RFA, BBC

Điếu Cày giữa buổi giao thời




Tưởng Năng Tiến

Tôi vốn lo xa, và đôi khi, xa quá. Đã có lúc, tôi đề nghị: kiếp sau, nếu có dịp gặp lại nhau, chúng ta nên bỏ cái lối chào hỏi (xã giao) hiện nay đi - nghe nhà quê chết mẹ:

“Xin được vô phép hỏi thăm, anh chị từ đâu đến?”

“Thưa bà, bà thuộc quốc tịch nào thế ạ?”

“Còn ông, quê quán ở đâu?”

Kể từ khi chúng ta có mặt trên quả đất, hình dạng của những lục địa đã nhiều lần thay đổi, nói chi tới mấy chuyện lẻ tẻ, nhỏ nhặt (và lặt vặt) cỡ như biên giới của những quốc gia. Bởi thế, những câu trả lời cũng như những câu hỏi (vớ vẩn) vừa nêu đều có vẻ hơi… ngớ ngẩn:

“Thưa tôi người Chiêm Thành, còn cô bạn gái của tôi đây người Chân Lạp.”

“Còn tôi là công dân thành Nhã Điển (Athens) ạ.”

Đối đáp như thế, nghe mất... sướng! Hẹp hòi, và nặng tính chất địa phương, thấy rõ. Đã vậy, nó còn có thể khiến người đối thoại bối rối. Chiêm Thành, Chân Lạp, Nhã Điển... đều thuộc những nền văn minh đã lụi tàn, hay bị hủy diệt từ lâu.

Do đó, tôi xin có ý kiến là chúng ta nên chào hỏi nhau theo cách khác, bỏ hẳn mọi ý niệm liên quan đến không gian đi, cho nó tiện việc sổ sách:

“Xin được vô phép hỏi thăm, bà thuộc niên đại nào thế ạ?”

“Thưa cô, cô có thể vui lòng cho biết, thời đại của cô tên chi không?”

“Thưa, tôi sống vào thời Băng Hà.”

“Còn em thì sinh vào thời Đồ Đá Cũ.”

“Chúng em cũng thế nhưng hơi lui về phía sau một tí, giai đoạn Trung Thạch Khí đấy ạ.”

“Dạ cháu thì sinh sau đẻ muộn hơn nhiều, cháu là người thời Trung Cổ.”

Gần gũi hơn, chúng ta dám có dịp ngồi nhậu (sương sương) vài ly và bàn chuyện nghệ thuật với Leonardo da Vinci, hay Michelangelo Buonarroti… của thời Phục Hưng. Gần hơn nữa, bạn có thể chitchat hay tranh luận với những blogger thuộc thời đại Thông Tin.

Nhân loại tất nhiên không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm tay nhau, cười ha hả, nhẩy cà tưng cà tưng (nhịp nhàng) qua từng thời đại. Theo ước tính của Survival International, hiện nay chỉ riêng ở Brazil và Peru, đã có đến hơn 50 bộ lạc (trong số hàng trăm, rải rác khắp nơi trên thế giới) vẫn đang sinh sống ở giai đoạn văn minh của thời Săn Bắt.

Có những nơi heo hút quá, ánh sáng văn minh không soi rọi tới nên con người bị cô lập và trở nên… lạc hậu. Cũng có những nơi mà cư dân (rất có thể) vì cảm thấy đời sống “văn minh hiện đại” không thích hợp mấy với “tạng” của họ, nên từ chối tham dự cuộc chơi. Ở vài nơi khác, người ta nhất định ngoảnh mặt với tất cả những sinh hoạt chung, của đa phần nhân loại, hoặc tỏ ra dị ứng với mọi sự đổi thay, chỉ vì sợ thiệt thòi đến… quyền lợi cá nhân hay phe nhóm của mình.

Tôi hay hình dung ra cảnh một thằng cha đầu bù tóc rối, tay cầm một cái chầy hay cái vồ gì đó, đang tha thẩn giữa rừng, bỗng hớn hở và hăm hở, tồng ngồng chạy tuột vào hang, ôm chầm lấy vợ,… nói không kịp thở:

“Honey à…"

"Dạ, anh…"

“Em nhen lửa lẹ lên, nướng cái gì để lai rai liền nha… Anh sẽ hú anh Tư với anh Năm qua uống (chơi) vài xị để ăn mừng…”

Con mẻ, thất vọng ra mặt, cố nén thở dài nhưng bẳn gắt thấy rõ:

“Trời, tưởng gì chớ lại bầy chuyện nhậu nữa hả! Sao cứ nhậu liền liền vậy kìa? Ðêm qua mấy ông mới xỉn gần chết, ói mửa tùm lum, hang động còn hôi rình đây nè!”

“Thì hôm qua là happy birthday của em, mình cũng phải này nọ chút đỉnh (với người ta) cho nó vui chớ. Bữa nay là chuyện khác, quan trọng hơn nhiều.”

"Chuyện gì mà dữ thần vậy cà?”

"Mình biết sao không? Anh mới gặp ông Tám ở ngoài bìa rừng á, thằng chả cho hay bắt đầu từ 12 giờ khuya đêm nay là toàn thể nhân loại sẽ bước qua một thời đại mới - tới thời Đồ Đồng rồi đó nha.”

"Ý trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Như vậy là chết (bà) tui rồi. Cái cối đá, cái ghế đá, cái giường đá, cái bàn đá, cái gối đá… mới mua tuần rồi, toàn là đồ xịn và đồ hiệu, không sale một cắc, mắc hết biết luôn. Vậy mà hết đêm nay là kể như sẽ demoder ráo trọi. Qua thời Đồ Đồng thì đồ đá rớt giá là cái chắc. Tui thiệt hại cả triệu Mỹ kim tới nơi chớ đâu phải ít, vui vẻ gì mà mấy ông đòi nhậu nhẹt ăn mừng? Dẹp, dẹp hết…!”

Ở bình diện quốc gia, không ít những vị Lãnh tụ Anh minh, những Người Cầm lái Vĩ đại của cả một dân tộc… cũng có lối ứng xử thô lỗ hoặc bầy tỏ một thái độ (rất) nặc nô tương tự, khi quyền lợi của họ bị đụng chạm vì sự đổi thay, của thế thời.

Vào những năm cuối của thế kỷ trước, chủ bút tạp chí Thế Kỷ 21, tạp chí xuất bản hàng tháng phát hành từ miền Nam, California, đã có nhận xét rằng:

“Tiến bộ là đi ngược lại quyền lợi của giai cấp nắm quyền, tình trạng này đang diễn ra tại Việt Nam. Có gần hai triệu đảng viên và những người cộng tác với họ chia nhau các chức vụ và bổng lộc từ trên xuống dưới. Nếu kinh tế tư doanh phát đạt thì hệ thống phân phối ảnh hưởng và lợi lộc đó bị thiệt hại. Nếu nhiều công ty tư doanh đi vào thị trường thì một hãng độc quyền là ‘công ty Đảng’ sẽ không cạnh tranh nổi. Nhiều ý kiến mới được nói, được nghe thì ‘Giáo hội Ðảng’ sẽ mất thiêng. Vì vậy họ gọi quá trình đó là ‘diễn biến hòa bình’, phải ngăn ngừa và tiêu diệt!”
(Vương Hữu Bột, “Trở ngại của tiến bộ”, Thế Kỷ 21, tháng 6 năm 98).

Vào thời điểm này ở Việt Nam chưa có những nhân vật đấu tranh đòi hỏi cải cách và đông đảo những blogger như hiện nay. Đây là những tác nhân chính đang làm suy yếu vai trò độc quyền thông tin của nhà nước. Họ cũng tạo ra được những đối lực với chính sách toàn trị và hà khắc ở xứ sở này.

Trước tình trạng đó, nhà đương cuộc Hà Nội đã có những phản ứng rất vụng về và thô lỗ. Xin đơn cử một thí dụ, về trường hợp ông Nguyễn Hoàng Hải, một công dân Việt Nam vừa bị hành hung và bắt giam.

Ông Hải là thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, một blogger, với bút danh Điếu Cày, bị bắt vào ngày 19 tháng 4 năm 2008. Lý do (chính) vì đã kêu gọi và tham dự biểu tình, để phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Ở Việt Nam, những quyền căn bản của con người như quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận… đều được hiến pháp thừa nhận (cho có lệ) nhưng chưa bao giờ được thực thi. Tệ trạng này đã được mọi người chấp nhận, hay cam chịu, từ hơn nửa thế kỷ nay.

Điếu Cày, tiếc thay, đã không chấp nhận, và cam chịu như thế. Ông và một số bằng hữu đã công nhiên thực hiện quyền công dân của mình, bằng nhiều phương cách. Hành động của họ bị coi là “khiêu khích” vì đã làm mất sự “ổn định xã hội”, theo quan điểm của những người đang cầm quyền ở Việt Nam.

Theo ngôn ngữ hàn lâm thì ông Nguyễn Hoàng Hải là một nạn nhân giữa buổi giao thời: thời Thông Tin versus thời Cách Mạng.

Còn theo như cách nói của thường dân thì Hải Điếu Cày là nạn nhân của một thời đại mới: Thời đại Bất Nhân, hay còn gọi một cách bỗ bã, theo cách nói của những blogger ở Việt Nam, là thời Đồ Đểu!

© 2008 talawas

Điếu Cày giữa buổi giao thời




Tưởng Năng Tiến

Tôi vốn lo xa, và đôi khi, xa quá. Đã có lúc, tôi đề nghị: kiếp sau, nếu có dịp gặp lại nhau, chúng ta nên bỏ cái lối chào hỏi (xã giao) hiện nay đi - nghe nhà quê chết mẹ:

“Xin được vô phép hỏi thăm, anh chị từ đâu đến?”

“Thưa bà, bà thuộc quốc tịch nào thế ạ?”

“Còn ông, quê quán ở đâu?”

Kể từ khi chúng ta có mặt trên quả đất, hình dạng của những lục địa đã nhiều lần thay đổi, nói chi tới mấy chuyện lẻ tẻ, nhỏ nhặt (và lặt vặt) cỡ như biên giới của những quốc gia. Bởi thế, những câu trả lời cũng như những câu hỏi (vớ vẩn) vừa nêu đều có vẻ hơi… ngớ ngẩn:

“Thưa tôi người Chiêm Thành, còn cô bạn gái của tôi đây người Chân Lạp.”

“Còn tôi là công dân thành Nhã Điển (Athens) ạ.”

Đối đáp như thế, nghe mất... sướng! Hẹp hòi, và nặng tính chất địa phương, thấy rõ. Đã vậy, nó còn có thể khiến người đối thoại bối rối. Chiêm Thành, Chân Lạp, Nhã Điển... đều thuộc những nền văn minh đã lụi tàn, hay bị hủy diệt từ lâu.

Do đó, tôi xin có ý kiến là chúng ta nên chào hỏi nhau theo cách khác, bỏ hẳn mọi ý niệm liên quan đến không gian đi, cho nó tiện việc sổ sách:

“Xin được vô phép hỏi thăm, bà thuộc niên đại nào thế ạ?”

“Thưa cô, cô có thể vui lòng cho biết, thời đại của cô tên chi không?”

“Thưa, tôi sống vào thời Băng Hà.”

“Còn em thì sinh vào thời Đồ Đá Cũ.”

“Chúng em cũng thế nhưng hơi lui về phía sau một tí, giai đoạn Trung Thạch Khí đấy ạ.”

“Dạ cháu thì sinh sau đẻ muộn hơn nhiều, cháu là người thời Trung Cổ.”

Gần gũi hơn, chúng ta dám có dịp ngồi nhậu (sương sương) vài ly và bàn chuyện nghệ thuật với Leonardo da Vinci, hay Michelangelo Buonarroti… của thời Phục Hưng. Gần hơn nữa, bạn có thể chitchat hay tranh luận với những blogger thuộc thời đại Thông Tin.

Nhân loại tất nhiên không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm tay nhau, cười ha hả, nhẩy cà tưng cà tưng (nhịp nhàng) qua từng thời đại. Theo ước tính của Survival International, hiện nay chỉ riêng ở Brazil và Peru, đã có đến hơn 50 bộ lạc (trong số hàng trăm, rải rác khắp nơi trên thế giới) vẫn đang sinh sống ở giai đoạn văn minh của thời Săn Bắt.

Có những nơi heo hút quá, ánh sáng văn minh không soi rọi tới nên con người bị cô lập và trở nên… lạc hậu. Cũng có những nơi mà cư dân (rất có thể) vì cảm thấy đời sống “văn minh hiện đại” không thích hợp mấy với “tạng” của họ, nên từ chối tham dự cuộc chơi. Ở vài nơi khác, người ta nhất định ngoảnh mặt với tất cả những sinh hoạt chung, của đa phần nhân loại, hoặc tỏ ra dị ứng với mọi sự đổi thay, chỉ vì sợ thiệt thòi đến… quyền lợi cá nhân hay phe nhóm của mình.

Tôi hay hình dung ra cảnh một thằng cha đầu bù tóc rối, tay cầm một cái chầy hay cái vồ gì đó, đang tha thẩn giữa rừng, bỗng hớn hở và hăm hở, tồng ngồng chạy tuột vào hang, ôm chầm lấy vợ,… nói không kịp thở:

“Honey à…"

"Dạ, anh…"

“Em nhen lửa lẹ lên, nướng cái gì để lai rai liền nha… Anh sẽ hú anh Tư với anh Năm qua uống (chơi) vài xị để ăn mừng…”

Con mẻ, thất vọng ra mặt, cố nén thở dài nhưng bẳn gắt thấy rõ:

“Trời, tưởng gì chớ lại bầy chuyện nhậu nữa hả! Sao cứ nhậu liền liền vậy kìa? Ðêm qua mấy ông mới xỉn gần chết, ói mửa tùm lum, hang động còn hôi rình đây nè!”

“Thì hôm qua là happy birthday của em, mình cũng phải này nọ chút đỉnh (với người ta) cho nó vui chớ. Bữa nay là chuyện khác, quan trọng hơn nhiều.”

"Chuyện gì mà dữ thần vậy cà?”

"Mình biết sao không? Anh mới gặp ông Tám ở ngoài bìa rừng á, thằng chả cho hay bắt đầu từ 12 giờ khuya đêm nay là toàn thể nhân loại sẽ bước qua một thời đại mới - tới thời Đồ Đồng rồi đó nha.”

"Ý trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Như vậy là chết (bà) tui rồi. Cái cối đá, cái ghế đá, cái giường đá, cái bàn đá, cái gối đá… mới mua tuần rồi, toàn là đồ xịn và đồ hiệu, không sale một cắc, mắc hết biết luôn. Vậy mà hết đêm nay là kể như sẽ demoder ráo trọi. Qua thời Đồ Đồng thì đồ đá rớt giá là cái chắc. Tui thiệt hại cả triệu Mỹ kim tới nơi chớ đâu phải ít, vui vẻ gì mà mấy ông đòi nhậu nhẹt ăn mừng? Dẹp, dẹp hết…!”

Ở bình diện quốc gia, không ít những vị Lãnh tụ Anh minh, những Người Cầm lái Vĩ đại của cả một dân tộc… cũng có lối ứng xử thô lỗ hoặc bầy tỏ một thái độ (rất) nặc nô tương tự, khi quyền lợi của họ bị đụng chạm vì sự đổi thay, của thế thời.

Vào những năm cuối của thế kỷ trước, chủ bút tạp chí Thế Kỷ 21, tạp chí xuất bản hàng tháng phát hành từ miền Nam, California, đã có nhận xét rằng:

“Tiến bộ là đi ngược lại quyền lợi của giai cấp nắm quyền, tình trạng này đang diễn ra tại Việt Nam. Có gần hai triệu đảng viên và những người cộng tác với họ chia nhau các chức vụ và bổng lộc từ trên xuống dưới. Nếu kinh tế tư doanh phát đạt thì hệ thống phân phối ảnh hưởng và lợi lộc đó bị thiệt hại. Nếu nhiều công ty tư doanh đi vào thị trường thì một hãng độc quyền là ‘công ty Đảng’ sẽ không cạnh tranh nổi. Nhiều ý kiến mới được nói, được nghe thì ‘Giáo hội Ðảng’ sẽ mất thiêng. Vì vậy họ gọi quá trình đó là ‘diễn biến hòa bình’, phải ngăn ngừa và tiêu diệt!”
(Vương Hữu Bột, “Trở ngại của tiến bộ”, Thế Kỷ 21, tháng 6 năm 98).

Vào thời điểm này ở Việt Nam chưa có những nhân vật đấu tranh đòi hỏi cải cách và đông đảo những blogger như hiện nay. Đây là những tác nhân chính đang làm suy yếu vai trò độc quyền thông tin của nhà nước. Họ cũng tạo ra được những đối lực với chính sách toàn trị và hà khắc ở xứ sở này.

Trước tình trạng đó, nhà đương cuộc Hà Nội đã có những phản ứng rất vụng về và thô lỗ. Xin đơn cử một thí dụ, về trường hợp ông Nguyễn Hoàng Hải, một công dân Việt Nam vừa bị hành hung và bắt giam.

Ông Hải là thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, một blogger, với bút danh Điếu Cày, bị bắt vào ngày 19 tháng 4 năm 2008. Lý do (chính) vì đã kêu gọi và tham dự biểu tình, để phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Ở Việt Nam, những quyền căn bản của con người như quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận… đều được hiến pháp thừa nhận (cho có lệ) nhưng chưa bao giờ được thực thi. Tệ trạng này đã được mọi người chấp nhận, hay cam chịu, từ hơn nửa thế kỷ nay.

Điếu Cày, tiếc thay, đã không chấp nhận, và cam chịu như thế. Ông và một số bằng hữu đã công nhiên thực hiện quyền công dân của mình, bằng nhiều phương cách. Hành động của họ bị coi là “khiêu khích” vì đã làm mất sự “ổn định xã hội”, theo quan điểm của những người đang cầm quyền ở Việt Nam.

Theo ngôn ngữ hàn lâm thì ông Nguyễn Hoàng Hải là một nạn nhân giữa buổi giao thời: thời Thông Tin versus thời Cách Mạng.

Còn theo như cách nói của thường dân thì Hải Điếu Cày là nạn nhân của một thời đại mới: Thời đại Bất Nhân, hay còn gọi một cách bỗ bã, theo cách nói của những blogger ở Việt Nam, là thời Đồ Đểu!

© 2008 talawas

Tự thực hiện quyền tự do thông tin





Những cuộc biểu tình tuần trước của người Trung Hoa ở Quý Châu đã bị chính quyền Bắc Kinh dùng công an và quân đội dẹp tan. Nhưng một phong trào phản kháng mới bắt đầu, và sẽ còn lan rộng trên toàn cõi Trung Quốc. Ðó là cơn sóng lan tràn trên mạng lưới điện toán Internet với những “blốc” (blogs) tiếp tục thông tin về biến cố này. Các người chủ trương blog (các “blốc gơ” - bloggers) ở Trung Quốc hiện đang phát triển những phương pháp kháng cự, không để cho Bức Tường Lửa của đảng Cộng Sản ngăn chặn mạng lưới thông tin của họ. Ðây là một kinh nghiệm mà các blốc gơ ở Việt Nam đang “học tập” và sẽ mô phỏng rất nhanh. Người dân trong các xứ cộng sản này đang tự thực hiện quyền tự do thông tin, dù chính quyền vẫn cố ngăn cản.

Cuối tuần trước, 30,000 người dân Quý Châu đã biểu tình và bị công an Trung Cộng đàn áp, họ đã đốt phá cả đồn công an, đốt cả xe công an, Bắc Kinh phải cho mấy ngàn binh lính tới dẹp mới yên. Cơn phẫn nộ bùng lên không phải vì dân chúng bị chiếm mất nhà hay mất đất như thường vẫn xẩy ra. Cũng không phải vì họ muốn tranh đấu cho quyền lợi lao động. Lần này, người dân sống hơn nửa thế kỷ trong chế độ Cộng Sản đã nổi dậy để đòi công lý. Họ không đòi quyền được đối xử công bằng cho chính họ, mà để phản đối cách đối xử bất công của đảng cộng sản đối với một thường dân khác.

Câu chuyện bắt đầu khi một giáo viên đến khiếu kiện với ty công an huyện Ung An (Weng'an) trong tỉnh Quý Châu về kết quả cuộc điều tra cái chết mờ ám của cháu gái ông ta. Cô nữ sinh 17 tuổi này đã bị giết sau khi bị cưỡng hiếp, nhưng cuộc điều tra của công an huyện lại kết luận rằng cô gái đã tự tử. Khi người chú quyết liệt khiếu kiện lên cấp trên đòi làm sáng tỏ cái chết oan ức của cháu gái mình, ông bị bọn côn đồ do công an thuê mướn tấn công. Chúng đánh ông đến chết.

Trong chế độ Cộng Sản, người dân thường chịu đựng trước những hành động tàn ác của công an, lâu ngày đã trở thành quen. Chuyện công an giết chết 2 người vô tội là chuyện nhỏ, báo chí không được phép loan tin, mọi người thường bị cấm không được bàn tán. Nhưng người chú của cô gái bị giết lại là một thầy giáo được nhiều học sinh kính mến. Chính các học sinh của ông đã kéo nhau tới ty công an để hỏi cho ra lẽ tại sao một cô bạn và ông thầy của họ bị giết. Ở thời đại nào cũng vậy, chỉ có đám thanh niên đầu óc còn ngây thơ trong trắng và không biết sợ hãi mới dám đứng lên chống lại cường quyền. Ðược đám học sinh dẫn đầu, người dân huyện Ung An đã nổi lên phản kháng. Vì người ta biết thủ phạm vụ cưỡng bức cô nữ sinh là con trai của viên chỉ huy phó công an huyện! Cả bộ máy công an được sử dụng để đổi trắng thay đen, bao che tội lỗi cho công tử con quan lớn! Và bọn họ không nương tay, thuê côn đồ đánh chết người chú của nạn nhân chỉ vì tính ông bướng bỉnh dám khiếu oan đến cùng! Hàng trăm học sinh và giáo viên đã bị bắt.

Cuộc biểu tình giống như nổi loạn của ba chục ngàn dân ở Quý Châu quá lớn, và tội lỗi của bọn công an quá hiển nhiên, cho nên các cơ quan thông tin của đảng Cộng Sản cũng phải loan tin vắn tắt và bênh vực nhà nước. Tân Hoa xã loan báo trong số 150 người bị thương có 100 công an, cảnh sát! Và bao giờ báo chí của đảng cũng tường thuật “công an đã tự kiềm chế, đã bị du đãng tấn công” để sau cùng kết luận rằng “nội vụ đã được giàn xếp tốt đẹp!”

Nhưng những “nhà báo tự do” trên các blogs ở Trung Quốc không chịu im lặng như các tờ báo của nhà nước. Tin tức về những cuộc biểu tình được đưa lên mạng lưới, truyền đi khắp nơi. Thông tin là một nhu cầu tự nhiên của con người, trong thời đại này đó là một nhu cầu cơ bản, không có không được! Theo thống kê của chính phủ Bắc Kinh trong cả nước có hơn 220 triệu người dùng mạng internet, con số lớn thứ nhì thế giới, sau Hoa Kỳ. Các bloggers hiện đóng vai trò truyền bá tin tức “ngoài luồng chính” giúp cho dân Trung Hoa biết đồng bào của họ đang bị áp bức và đang tranh đấu như thế nào.

Tất nhiên, đảng Cộng Sản đã dựng lên những “tường lửa” mà ở Trung Quốc người ta gọi là Trường Thành Lửa, nhằm cắt ngay những bản tin có hại cho uy quyền của đảng. Việc kiểm duyệt mạng lưới này được giao cho chính các công ty phụ trách cung cấp dịch vụ Internet, nhân viên của họ phải viết những nhu liệu dò tìm, hễ thấy những chữ “kiêng kị” là máy tự động cắt ngay. Tất cả những thông tin có những chữ như biểu tình, phản kháng, đòi tự do, nhân quyền, dân chủ, vân vân, đều bị theo dõi. Trong thời gian một tuần qua, bất cứ câu nào truyền qua email hoặc xuất hiện trên các blogs có hai chữ “Ung An,” tên huyện nơi cô nữ sinh bị giết, là máy tự động cắt bỏ ngay.

Nhưng “ở đâu có đàn áp là ở đó có đấu tranh!” Các nhà báo tự do đã “vùng lên” sử dụng quyền tự do thông tin của họ. Ký giả Tam Tiếu (San Xiao) làm việc cho một nhật báo chính thức ở Quý Châu, khi thấy những tin tức mình tường thuật không được đăng tải trung thực và đầy đủ, đã phá rào. Anh đã đưa lên mạng những tin tức mà tờ báo của đảng đã cắt bỏ, những lời tường thuật của dân đi biểu tình và nhiều nguồn tin khác nhau về nguyên nhân cũng như diễn biến của các cuộc biểu tình. Ký giả Tam Tiếu kêu gọi các bạn trên Internet, “Chúng ta có bổn phận truyền bá những tin tức này đi thật rộng, thật sâu!” Anh còn thách thức, “Ðể coi bản tin này được truyền mấy ngày, trước khi bị kiểm duyệt!” Ngày hôm sau, bản tin đó bị kiểm duyệt đục hết!

Ông Chu Thự Quang (Zhou Shuguang), thường dùng bút hiệu Zola trên mạng, đã tới Quý Châu quan sát cảnh dân chúng biểu tình, và gửi ngay những thông điệp ngắn theo lối “tin đi liền” (instant messaging) gửi cho các địa chỉ quen biết. Bản tin ngắn và tốc độ nhanh đến mức hệ thống kiểm duyệt của nhà nước Cộng Sản chưa kịp phản ứng thì tin đã được truyền đi rồi. Ký giả Chu Thự Quang cũng gửi đi cả những đoạn phim và bài phỏng vấn thâu thanh, hỏi trực tiếp các người dân biểu tình, nhưng gửi qua những blog của Hoa kiều hải ngoại.

Những “chiến sĩ thông tin trên mạng” ở Trung Quốc đã tìm ra nhiều cách luồn lách, qua mặt bọn kiểm duyệt của đảng Cộng Sản. Một blogger dùng mạng lưới do công ty kỹ thuật Tianya Online ở đảo Hải Nam cung cấp, đã tìm được những cách gây rắc rối cho guồng máy kiểm duyệt tự động của công ty. Một chiến thuật của blogger dùng Tianya.cn này là sáng tạo một nhu liệu để đảo ngược hàng chữ viết. Người nhận được bản tin phải đọc ngược từ trái sang phải, hoặc từ trên xuống dưới, dưới lên trên. Kỹ thuật này cốt để đánh lừa các máy theo dõi và kiểm duyệt cắt bỏ, thí dụ khi gặp những chữ “kháng phản tình biểu” thì máy không nhận ra đó là “biểu tình phản kháng” để mà tự động đục bỏ. Chính một nhân viên của công ty Tianya (tên Hán Việt là Thiên Nhai - góc chân trời) phụ trách kiểm duyệt tin về vụ biểu tình ở Ung An theo lệnh của đảng Cộng Sản, phải công nhận rằng, “Trong nước có rất nhiều người dùng mạng lưới rất điêu luyện, dù cấm cản thế nào họ cũng tìm cách luồn lách để trốn mạng lưới kiểm duyệt.”

Không phải chỉ có người dân Trung Quốc mới dùng Internet để sử dụng quyền tự do thông tin, phản đối chế độ. Dân Iran lâu nay vẫn làm công việc đó, dân Miến Ðiện gần đây cũng dùng mạng lưới vừa để tổ chức cứu trợ đồng bào họ bị bão lụt, vừa huy động các lực lượng dân chủ chống quân phiệt.

Bởi vì quyền tự do thông tin là một nhu cầu cơ bản của con người sống trong xã hội. Con người vượt lên trên lối sống thú vật từ khi biết dùng ngôn ngữ để truyền đạt tin tức, để hiểu nhau, và cộng tác với nhau. Nhờ biết cộng tác mà con người tiến bộ. Ðạo lý của loài người được phát sinh vì người ta thấy chỉ những người sẵn sàng cộng tác với người khác mới thành công và giúp xã hội cùng thành công. Cách cư xử hay nhất, ích lợi nhất, là chứng tỏ cho mọi người thấy là mình tốt, mọi người tin rằng mình sẵn sàng chia sẻ và cộng tác. Nhiều người có thể đóng vai đạo đức giả làm bộ là mình tốt, nhưng sau cùng phương pháp giản dị và ít tốn kém nhất vẫn là sống sao cho ai cũng thấy mình là người tốt thật! Ðó là nền tảng của đạo nghĩa trong nhân loại. Chính công việc thông tin đã xây dựng và bảo trì nền đạo lý đó, tạo nên văn minh của loài người.

Nhưng thông tin cũng giúp cho loài người tiến bộ cả về kinh tế lẫn xã hội. Chính nhờ có phương tiện thông tin mà khoa học, kỹ thuật đã phát triển. Nhờ thông tin tự do nên xã hội mới bảo vệ được những quyền tự do khác, đặc biệt là tự do chính trị. Kinh nghiệm 200 năm lập quốc của người Mỹ cho thấy những quyền tự do bầu cử, ứng cử, lập đảng, lập hội là những bảo đảm giúp cho cuộc sống chung ngày một phát triển tốt đẹp hơn.

Cho nên chúng ta rất mừng khi thấy người dân Trung Hoa đang tự động phát triển mạng lưới thông tin tự do qua các blog, qua diện thoại di động, qua điện thư, qua Internet. Vì khi người Trung Hoa đã biết sử dụng quyền tự do thông tin của họ thì chế độ cộng sản độc tài sẽ sớm chấm dứt. Chế độ Cộng Sản ở Trung Quốc càng suy yếu thì chế độ Cộng Sản ở Việt Nam sẽ hết chỗ dựa, sẽ phải trả lại các quyền tự do dân chủ cho người dân Việt Nam. Các nhà báo tự do ở Trung Quốc và ở Việt Nam là những chiến sĩ tranh đấu cho tự do dân chủ đáng hoan nghênh. Họ đang tự thực hiện quyền tự do thông tin để đồng bào sẽ có ngày cùng được hưởng.

Ngô Nhân Dụng

Nguồn ở đây

Tự thực hiện quyền tự do thông tin





Những cuộc biểu tình tuần trước của người Trung Hoa ở Quý Châu đã bị chính quyền Bắc Kinh dùng công an và quân đội dẹp tan. Nhưng một phong trào phản kháng mới bắt đầu, và sẽ còn lan rộng trên toàn cõi Trung Quốc. Ðó là cơn sóng lan tràn trên mạng lưới điện toán Internet với những “blốc” (blogs) tiếp tục thông tin về biến cố này. Các người chủ trương blog (các “blốc gơ” - bloggers) ở Trung Quốc hiện đang phát triển những phương pháp kháng cự, không để cho Bức Tường Lửa của đảng Cộng Sản ngăn chặn mạng lưới thông tin của họ. Ðây là một kinh nghiệm mà các blốc gơ ở Việt Nam đang “học tập” và sẽ mô phỏng rất nhanh. Người dân trong các xứ cộng sản này đang tự thực hiện quyền tự do thông tin, dù chính quyền vẫn cố ngăn cản.

Cuối tuần trước, 30,000 người dân Quý Châu đã biểu tình và bị công an Trung Cộng đàn áp, họ đã đốt phá cả đồn công an, đốt cả xe công an, Bắc Kinh phải cho mấy ngàn binh lính tới dẹp mới yên. Cơn phẫn nộ bùng lên không phải vì dân chúng bị chiếm mất nhà hay mất đất như thường vẫn xẩy ra. Cũng không phải vì họ muốn tranh đấu cho quyền lợi lao động. Lần này, người dân sống hơn nửa thế kỷ trong chế độ Cộng Sản đã nổi dậy để đòi công lý. Họ không đòi quyền được đối xử công bằng cho chính họ, mà để phản đối cách đối xử bất công của đảng cộng sản đối với một thường dân khác.

Câu chuyện bắt đầu khi một giáo viên đến khiếu kiện với ty công an huyện Ung An (Weng'an) trong tỉnh Quý Châu về kết quả cuộc điều tra cái chết mờ ám của cháu gái ông ta. Cô nữ sinh 17 tuổi này đã bị giết sau khi bị cưỡng hiếp, nhưng cuộc điều tra của công an huyện lại kết luận rằng cô gái đã tự tử. Khi người chú quyết liệt khiếu kiện lên cấp trên đòi làm sáng tỏ cái chết oan ức của cháu gái mình, ông bị bọn côn đồ do công an thuê mướn tấn công. Chúng đánh ông đến chết.

Trong chế độ Cộng Sản, người dân thường chịu đựng trước những hành động tàn ác của công an, lâu ngày đã trở thành quen. Chuyện công an giết chết 2 người vô tội là chuyện nhỏ, báo chí không được phép loan tin, mọi người thường bị cấm không được bàn tán. Nhưng người chú của cô gái bị giết lại là một thầy giáo được nhiều học sinh kính mến. Chính các học sinh của ông đã kéo nhau tới ty công an để hỏi cho ra lẽ tại sao một cô bạn và ông thầy của họ bị giết. Ở thời đại nào cũng vậy, chỉ có đám thanh niên đầu óc còn ngây thơ trong trắng và không biết sợ hãi mới dám đứng lên chống lại cường quyền. Ðược đám học sinh dẫn đầu, người dân huyện Ung An đã nổi lên phản kháng. Vì người ta biết thủ phạm vụ cưỡng bức cô nữ sinh là con trai của viên chỉ huy phó công an huyện! Cả bộ máy công an được sử dụng để đổi trắng thay đen, bao che tội lỗi cho công tử con quan lớn! Và bọn họ không nương tay, thuê côn đồ đánh chết người chú của nạn nhân chỉ vì tính ông bướng bỉnh dám khiếu oan đến cùng! Hàng trăm học sinh và giáo viên đã bị bắt.

Cuộc biểu tình giống như nổi loạn của ba chục ngàn dân ở Quý Châu quá lớn, và tội lỗi của bọn công an quá hiển nhiên, cho nên các cơ quan thông tin của đảng Cộng Sản cũng phải loan tin vắn tắt và bênh vực nhà nước. Tân Hoa xã loan báo trong số 150 người bị thương có 100 công an, cảnh sát! Và bao giờ báo chí của đảng cũng tường thuật “công an đã tự kiềm chế, đã bị du đãng tấn công” để sau cùng kết luận rằng “nội vụ đã được giàn xếp tốt đẹp!”

Nhưng những “nhà báo tự do” trên các blogs ở Trung Quốc không chịu im lặng như các tờ báo của nhà nước. Tin tức về những cuộc biểu tình được đưa lên mạng lưới, truyền đi khắp nơi. Thông tin là một nhu cầu tự nhiên của con người, trong thời đại này đó là một nhu cầu cơ bản, không có không được! Theo thống kê của chính phủ Bắc Kinh trong cả nước có hơn 220 triệu người dùng mạng internet, con số lớn thứ nhì thế giới, sau Hoa Kỳ. Các bloggers hiện đóng vai trò truyền bá tin tức “ngoài luồng chính” giúp cho dân Trung Hoa biết đồng bào của họ đang bị áp bức và đang tranh đấu như thế nào.

Tất nhiên, đảng Cộng Sản đã dựng lên những “tường lửa” mà ở Trung Quốc người ta gọi là Trường Thành Lửa, nhằm cắt ngay những bản tin có hại cho uy quyền của đảng. Việc kiểm duyệt mạng lưới này được giao cho chính các công ty phụ trách cung cấp dịch vụ Internet, nhân viên của họ phải viết những nhu liệu dò tìm, hễ thấy những chữ “kiêng kị” là máy tự động cắt ngay. Tất cả những thông tin có những chữ như biểu tình, phản kháng, đòi tự do, nhân quyền, dân chủ, vân vân, đều bị theo dõi. Trong thời gian một tuần qua, bất cứ câu nào truyền qua email hoặc xuất hiện trên các blogs có hai chữ “Ung An,” tên huyện nơi cô nữ sinh bị giết, là máy tự động cắt bỏ ngay.

Nhưng “ở đâu có đàn áp là ở đó có đấu tranh!” Các nhà báo tự do đã “vùng lên” sử dụng quyền tự do thông tin của họ. Ký giả Tam Tiếu (San Xiao) làm việc cho một nhật báo chính thức ở Quý Châu, khi thấy những tin tức mình tường thuật không được đăng tải trung thực và đầy đủ, đã phá rào. Anh đã đưa lên mạng những tin tức mà tờ báo của đảng đã cắt bỏ, những lời tường thuật của dân đi biểu tình và nhiều nguồn tin khác nhau về nguyên nhân cũng như diễn biến của các cuộc biểu tình. Ký giả Tam Tiếu kêu gọi các bạn trên Internet, “Chúng ta có bổn phận truyền bá những tin tức này đi thật rộng, thật sâu!” Anh còn thách thức, “Ðể coi bản tin này được truyền mấy ngày, trước khi bị kiểm duyệt!” Ngày hôm sau, bản tin đó bị kiểm duyệt đục hết!

Ông Chu Thự Quang (Zhou Shuguang), thường dùng bút hiệu Zola trên mạng, đã tới Quý Châu quan sát cảnh dân chúng biểu tình, và gửi ngay những thông điệp ngắn theo lối “tin đi liền” (instant messaging) gửi cho các địa chỉ quen biết. Bản tin ngắn và tốc độ nhanh đến mức hệ thống kiểm duyệt của nhà nước Cộng Sản chưa kịp phản ứng thì tin đã được truyền đi rồi. Ký giả Chu Thự Quang cũng gửi đi cả những đoạn phim và bài phỏng vấn thâu thanh, hỏi trực tiếp các người dân biểu tình, nhưng gửi qua những blog của Hoa kiều hải ngoại.

Những “chiến sĩ thông tin trên mạng” ở Trung Quốc đã tìm ra nhiều cách luồn lách, qua mặt bọn kiểm duyệt của đảng Cộng Sản. Một blogger dùng mạng lưới do công ty kỹ thuật Tianya Online ở đảo Hải Nam cung cấp, đã tìm được những cách gây rắc rối cho guồng máy kiểm duyệt tự động của công ty. Một chiến thuật của blogger dùng Tianya.cn này là sáng tạo một nhu liệu để đảo ngược hàng chữ viết. Người nhận được bản tin phải đọc ngược từ trái sang phải, hoặc từ trên xuống dưới, dưới lên trên. Kỹ thuật này cốt để đánh lừa các máy theo dõi và kiểm duyệt cắt bỏ, thí dụ khi gặp những chữ “kháng phản tình biểu” thì máy không nhận ra đó là “biểu tình phản kháng” để mà tự động đục bỏ. Chính một nhân viên của công ty Tianya (tên Hán Việt là Thiên Nhai - góc chân trời) phụ trách kiểm duyệt tin về vụ biểu tình ở Ung An theo lệnh của đảng Cộng Sản, phải công nhận rằng, “Trong nước có rất nhiều người dùng mạng lưới rất điêu luyện, dù cấm cản thế nào họ cũng tìm cách luồn lách để trốn mạng lưới kiểm duyệt.”

Không phải chỉ có người dân Trung Quốc mới dùng Internet để sử dụng quyền tự do thông tin, phản đối chế độ. Dân Iran lâu nay vẫn làm công việc đó, dân Miến Ðiện gần đây cũng dùng mạng lưới vừa để tổ chức cứu trợ đồng bào họ bị bão lụt, vừa huy động các lực lượng dân chủ chống quân phiệt.

Bởi vì quyền tự do thông tin là một nhu cầu cơ bản của con người sống trong xã hội. Con người vượt lên trên lối sống thú vật từ khi biết dùng ngôn ngữ để truyền đạt tin tức, để hiểu nhau, và cộng tác với nhau. Nhờ biết cộng tác mà con người tiến bộ. Ðạo lý của loài người được phát sinh vì người ta thấy chỉ những người sẵn sàng cộng tác với người khác mới thành công và giúp xã hội cùng thành công. Cách cư xử hay nhất, ích lợi nhất, là chứng tỏ cho mọi người thấy là mình tốt, mọi người tin rằng mình sẵn sàng chia sẻ và cộng tác. Nhiều người có thể đóng vai đạo đức giả làm bộ là mình tốt, nhưng sau cùng phương pháp giản dị và ít tốn kém nhất vẫn là sống sao cho ai cũng thấy mình là người tốt thật! Ðó là nền tảng của đạo nghĩa trong nhân loại. Chính công việc thông tin đã xây dựng và bảo trì nền đạo lý đó, tạo nên văn minh của loài người.

Nhưng thông tin cũng giúp cho loài người tiến bộ cả về kinh tế lẫn xã hội. Chính nhờ có phương tiện thông tin mà khoa học, kỹ thuật đã phát triển. Nhờ thông tin tự do nên xã hội mới bảo vệ được những quyền tự do khác, đặc biệt là tự do chính trị. Kinh nghiệm 200 năm lập quốc của người Mỹ cho thấy những quyền tự do bầu cử, ứng cử, lập đảng, lập hội là những bảo đảm giúp cho cuộc sống chung ngày một phát triển tốt đẹp hơn.

Cho nên chúng ta rất mừng khi thấy người dân Trung Hoa đang tự động phát triển mạng lưới thông tin tự do qua các blog, qua diện thoại di động, qua điện thư, qua Internet. Vì khi người Trung Hoa đã biết sử dụng quyền tự do thông tin của họ thì chế độ cộng sản độc tài sẽ sớm chấm dứt. Chế độ Cộng Sản ở Trung Quốc càng suy yếu thì chế độ Cộng Sản ở Việt Nam sẽ hết chỗ dựa, sẽ phải trả lại các quyền tự do dân chủ cho người dân Việt Nam. Các nhà báo tự do ở Trung Quốc và ở Việt Nam là những chiến sĩ tranh đấu cho tự do dân chủ đáng hoan nghênh. Họ đang tự thực hiện quyền tự do thông tin để đồng bào sẽ có ngày cùng được hưởng.

Ngô Nhân Dụng

Nguồn ở đây