Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng_sa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng_sa. Hiển thị tất cả bài đăng

Đồng tiền và chủ quyền

Lê Tuấn Huy
Mới đây, cùng với việc lập chính quyền huyện đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng quyết định đưa lịch sử quần đảo này vào dạy cho học sinh từ năm học 2009-2010.

Chỉ một động thái giáo dục, cục bộ, ở cấp tỉnh thôi mà người có tâm đã mừng rơn, vì họ ý thức được rằng chủ quyền là không thể đánh đổi. Vậy mà với một động thái khác, về mặt chính trị, trên toàn cục, ở cấp cao hơn, thì ý thức đó dường như “có vấn đề”. Không đâu xa, chính là ở Bộ Công thương, nơi đang là đối tượng bất bình của dư luận do một Thông cáo Báo chí mà trong đó, đã kết luận rằng Kiến nghị ngày 17/04/2009 quanh việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, là “[h]oàn toàn bịa đặt và kích động”.

“Động thái khác” được nói đến là đây, là trang có tên Website Hợp tác kinh tế thương mại giữa Trung Quốc và Việt Nam, mà tôi tình cờ tìm thấy từ đâu đó.

Những website về hợp tác kinh tế quả thực rất hữu ích, cho dù đối tượng có là nước nào, huống hồ Trung Quốc là một trong những đối tác “chiến lược”. Thế nhưng, trang này lại không thuần túy về kinh tế mà trước hết, là một trang chính trị!

click to comment

Tại trang chủ, hàng menu ngang và các mục về kinh tế, ngoài màu đậm được dùng làm nền cho tên của module, thì xem ra chúng không quan trọng bằng ba module về chính trị - xã hội, được đặt ngay trung tâm, là Thời sự, Chính sách và Luật pháp, và Thông tin mới. Khác với những mục kia, các bài tại ba module này được đưa tựa cụ thể như trên một trang tin báo chí, và nếu tin nào module chưa bị đẩy xuống do có bài mới, thì chỉ cần cái nhấp chuột đầu tiên sau khi vào trang chủ, là có thể đến ngay cái muốn đọc. Cũng khác nữa, tin ở đây được cập nhật thường xuyên, liên tục, trên tất cả lĩnh vực, từ chính trị đến văn hóa, quân sự đến y tế…, thuộc đủ hai mảng đối nội và đối ngoại của nhà nước Trung Hoa. Ngay cả khi vào mục Hợp tác hai bên ở cuối trang chủ, ta cũng thấy không chỉ “hai bên” và chỉ về kinh tế, mà là nhiều bên “đối tác“ của Trung Quốc, và trên mọi vấn đề, kể cả quân sự. Về nguồn tin, chính yếu là Tân hoa xã, các trang mạng Trung Quốc và CRI (Đài phát thanh Quốc tế Trung Quốc), ngoài ra là một số bài chủ đề quan hệ Việt – Trung tại Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam và Trang tin Điện tử Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Nếu xem việc ở các nước xã hội chủ nghĩa, chính trị là thống soái, và nếu lấy thái độ “hòa hảo” làm trọng, ta có thể tạm chấp nhận điều đó. Thế còn điều được minh họa ngay dưới đây, thì sao?

Trong khi Việt Nam phải theo dõi sát hải trình của Ngư Chính, thì bài này được đăng thản nhiên, gọi tên lãnh thổ Việt Nam bị chiếm đoạt bằng tên Trung Hoa:

click to comment

Và đây, sự thản nhiên như thế cũng thể hiện khi trực diện chống lại chủ quyền của Việt Nam:


click to comment

Còn đến đây thì có lẽ không cần thêm lời nào nữa:

click to comment

Ngay cả ngôn từ cũng được dùng theo đúng kiểu Trung Quốc dành cho một nhược quốc “nhãi nhép” hay một chư hầu, như trong bản tin về việc bổ nhiệm chủ tịch Hoàng Sa ở trên, hay như nói về Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh:

click to comment

Như vậy, có thể nói, đây thực chất là một trang tin, nhằm chuyển tải chủ trương, đường lối, và thông tin đối nội, đối ngoại của Trung Quốc bằng tiếng Việt, gắn liền và thông qua – mà nếu nói nặng hơn, là ngụy trang bằng – kênh thông tin hợp tác kinh tế. Nghiêm trọng hơn, nó được dùng để khẳng định chủ quyền Trung Hoa đối với lãnh thổ trên biển của Việt Nam mà Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm đoạt và tiếp tục hăm he chiếm đoạt, cũng như khẳng định chủ quyền của họ đối với vùng biển phía nam mà họ đòi vơ gần như kỳ hết về mình.

Phải chăng trên cơ sở hợp tác hai chiều và bình đẳng, tại phiên bản tiếng Việt, thông tin, quan điểm của Trung Quốc được trình bày, còn tại phiên bản tiếng Hoa, là thông tin và quan điểm của Việt Nam? Rất tiếc, không phải thế! Theo Lê Trung Thành, du học sinh tại Đài Loan, người Việt Nam duy nhất đã đến Bangkok để giương biểu ngữ “Hoang Sa & Truong Sa Belong to Vietnam” khi đuốc Olympics Bắc Kinh đi qua đây, là người mà tôi nhờ để đối chiếu hai phiên bản ngôn ngữ của website này, thì cho đến cuối tháng Ba vừa rồi, tại mục Thời sự của bản tiếng Hoa, tin này nọ của Việt Nam thì có nhưng tuyệt nhiên không hề có lập trường của Việt Nam về biển đảo – tương ứng với những sự việc đập vào ý thức người đọc Việt nam như vừa nêu – mà lại được đưa ra cho người đọc Trung Hoa.

Lại nữa, việc coi thường thành tố Việt Nam trong sự “hợp tác” này không chỉ về mặt nội dung, mà cả hình thức nữa. Trong lúc cập nhật theo ngày cho những thông tin, quan điểm Trung Quốc, sử dụng ngôn phong Trung Quốc, thì người ta lại không cần biết đến việc đã rất nhiều, nhiều tháng qua, Bộ Thương mại đã sáp nhập với Bộ Công nghiệp thành Bộ Công thương, sau Nghị định 189/2007/NĐ-CP ngày 27/12/2007.

Bên trên, tôi nói trang này được tìm thấy “từ đâu đó” là vì trên website của Bộ Công thương, kể cả trang con của Vụ Hợp tác Quốc tế, ta không thấy link hay banner đến một trang hợp tác cụ thể với một nước nào. Trên Trang tin Điện tử Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (http://www.chinhphu.vn/ hay http://www.vietnam.gov.vn) và tại sơ đồ website của nó cũng thế. Trong khi đó, ở cuối các trang của Website Hợp tác kinh tế thương mại giữa Trung Quốc và Việt Nam đều có ghi:

click to comment

Và, ở phiên bản tiếng Việt, tên miền cấp 1 của nó là .vn, cấp 2 là .gov. Ở phiên bản tiếng Trung, tên miền tương ứng là .gov.cn. Như vậy, phiên bản tiếng Việt của trang này là một website thuộc hệ thống Cổng thông tin Điện tử Chính phủ.


click to comment

Đến đây có thể thấy rằng, Bộ Công thương (mà trước đó là Bộ Thương mại), trên Website Hợp tác kinh tế thương mại giữa Trung Quốc và Việt Nam đã nhất quán, từ chỗ nhường chủ quyền thông tin cho Trung Quốc qua việc chỉ chuyển tải những thông tin đối nội, đối ngoại, chiến lược, quân sự… của nước họ, đến chỗ đánh mất cả chủ quyền quốc gia qua việc để cho những thông tin đó xâm phạm đến chính chủ quyền của Việt Nam! Việc biểu thị chủ quyền của Trung Quốc đối với phần lãnh thổ đã chiếm đoạt của Việt Nam lại được thực hiện ngay trên lãnh địa của Việt Nam, bằng chính con người Việt Nam và phương tiện Việt Nam!

Trừ trường hợp website này là do Trung Quốc ngụy tạo hay đã bị Trung Quốc “cưỡng chiếm”, Bộ Công thương không thể chối bỏ trách nhiệm đã tuyên truyền cho Trung Quốc về chủ quyền mà họ chiếm đoạt đối với biển đảo Việt Nam!

Ai cũng rõ, việc làm ăn của người Việt với các đối tác Trung Hoa ngày một mở rộng và tăng cường, người ta tìm đến mọi cơ hội, từ lớn nhất đến bé nhất. Vậy hàng ngày, bao nhiêu doanh nhân Việt khi tìm kiếm cơ may từ trang web này, đã tiếp nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với “Tây Sa”, “Nam Sa” và “hùng tâm chính đạo” của họ?! Tác động chính trị và chủ quyền đến giới doanh gia, thông qua làm ăn, quả là một đòn ác hiểm vì họ là phần nào hiện thân của tầng lớp trung lưu, vốn giữ vai trò quan trọng trong những chuyển đổi xã hội.

Một vế trong tên gọi của Bộ Công thương liên quan đến mua bán. Đã mua bán thì gắn liền với tiền bạc. Vậy bộ này sẽ trả lời sao trước việc dùng chủ quyền làm cái “trao đổi” cho các “mối làm ăn”? Một lời đáp giả định phần nhiều sẽ phức tạp, nên nó sẽ khó mà có được từ cơ quan trung ương này; nhưng đối với công luận, sẽ đơn giản hơn nhiều: khi mua bán, đụng đến vài rẻo lãnh thổ, người ta có thể nói là “bán đất”, chứ đụng đến chủ quyền, người ta dứt khoát sẽ nói là bán cái thứ đối nghĩa với “đất” mà dù không nói ra, ai cũng biết là gì!

-

(Ghi chú: hiện trạng của các trang trên Website Hợp tác kinh tế… được nêu trong bài là tính đến 3.15h ngày 12/05/2009, các web Việt Nam khác là tính đến 9.15h ngày 12/05/2009)

Âm thầm tưởng niệm các chiến sĩ hi sinh tại Trường Sa




TRƯỜNG SA, Việt Nam: Ngày 14/3/2009, các chiến sĩ trên đảo Trường Sa trên đã tưởng niệm 64 đồng đội của mình, những người đã hi sinh anh dũng để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa 21 năm trước.

Hàng năm vào ngày này, các chiến sĩ trên đảo vẫn tổ chức tưởng niệm. Năm nay cũng vậy. Việc tưởng niệm này diễn ra âm thầm. Báo chí, truyền thanh, truyền hình Việt Nam (trừ Tuổi Tré Online) đã không một lời nhắc tới dự kiện này.

Dưới đây là bản tin đăng trên Tuổi Trẻ:

"Ngày 14-3, cán bộ, chiến sĩ của các đơn vị đang đóng quân tại quần đảo Trường Sa đã tổ chức các hoạt động tưởng niệm ngày 64 cán bộ, chiến sĩ hải quân Quân đội nhân dân VN anh dũng hi sinh khi chiến đấu tại đảo Gạc-ma và vùng lân cận để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc ngày 14-3-1988, cách đây 21 năm.
Theo các đơn vị, hằng năm, ngày này cán bộ, chiến sĩ vẫn làm lễ tưởng niệm đồng đội đã hi sinh. Thượng úy Nguyễn Văn Mạnh, đảo trưởng đảo Cô-lin, cho biết hôm qua trên đảo cũng có giỗ tưởng niệm các đồng đội đã hi sinh. Vào ngày 14-3 hằng năm, đơn vị luôn tổ chức sinh hoạt, giáo dục cho cán bộ, chiến sĩ về truyền thống và tinh thần chiến đấu, anh dũng hi sinh của các liệt sĩ là đồng đội đàn anh đi trước để bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc tại quần đảo Trường Sa."

Theo một số tài liệu, ngày 13/3/1988, hai chiếc tầu của Hải quân Việt Nam mang số hiệu HQ505 và HQ 605 đã chở đồ tiếp tế cho tầu HQ 604 đang trấn giữ tại đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. Đây là một đảo chìm, chỉ có vài tảng đá nhô lên khỏi mặt nước. Tầu 604 đã neo tại đây hàng tháng và chưa có chuyện gì xảy ra mặc dù tầu hải quân Trung Quốc vẫn lượn lờ không xa.

Ngày 14/3/1988, khi một số chiến sĩ Hải quân Việt Nam đang tìm cách dựng cột để cắm cờ thì tầu chiến Trung Quốc xuất hiện. 4 tầu chiến Trung Quốc với trang bị vũ khí hiện đại đã bao vây các tầu Việt Nam và khai hỏa. Tầu HQ 604 bị chìm, HQ 505 bị cháy.

64 chiến sĩ hi sinh, xác họ vĩnh viễn nằm lại biển khơi, 9 người sau đó được Trung Quốc trao trả tù binh. Cho tới nay, chưa có tài liệu nào chính thức được công bố, chưa có lễ tưởng niệm chính thức nào dành cho họ.

Nguồn: DCV Online

Việt Nam giữ im lặng trước thỏa thuận Biên giới với Trung Quốc




Phạm Nga

Thứ Sáu, ngày 2-1-2009

BBC News, Bangkok


Khi năm mới bắt đầu, báo chí Việt Nam theo thông lệ tràn ngập những bài vở tin tức tốt lành.

Những tin bài được sắp xếp loại từ những tín hiệu tích cực trong nền kinh tế, cho tới chiến thắng mới đây trong một giải vô địch bóng đá khu vực.

Thế nhưng, một trong những sự kiện quan trọng nhất - việc phân định ranh giới trên đất liền với Trung Quốc - đã và đang được giữ kín chặt chẽ chỉ được phô bày trong phạm vi giới hạn, ngay cả những phương tiện truyền thông trực tuyến hàng đầu.

Chỉ vài giờ trước khi thời hạn cuối cùng cho bản thỏa thuận chấm dứt, các nhóm thương thảo của Việt Nam và Trung Quốc đã loan báo một sự nhất trí.

Hiệp định này đã và đang kéo dài gần 35 năm kể từ khi Hà Nội và Bắc Kinh bắt đầu thảo luận về đường biên giới và gần một thập kỷ kể từ khi hai bên ký một thỏa thuận khung về biên giới trên đất liền.

Quá trình phân định ranh giới toàn bộ đường biên giới trên lãnh thổ nội địa giữa hai nước giờ đây đã và đang được hoàn tất chính thức.

Thành quả của công việc khó khăn gian khổ này không đáng được đưa tin tức tin tức rầm rộ rõ ràng hơn hay sao?

Hạ giọng

Ông Bùi Tín, cựu đại tá quân đội và biên tập viên báo chí hiện đang sống lưu vong, đã cho rằng việc thông báo vào phút cuối như vậy cho thấy những dấu hiệu hoàn toàn do "sức ép về thời hạn cuối cùng".

"Có vẻ như họ (Việt Nam và Trung Quốc) đã ở trong tình trạng chịu sự câu thúc về thời gian ghê gớm để hoàn tất thỏa thuận, thậm chí khi không phải tất cả các điều khoản đã được đồng ý và thực hiện," ông nói.

"Câu hỏi ở đây là: ai gây sức ép lên ai?" ông Tín nhận xét thêm.

Nhiều người ở Việt Nam tin rằng chính phủ của họ đã bị Bắc Kinh thúc ép trong việc thông qua lần cuối cùng các thỏa thuận với nội dung chỉ có lợi cho phía Trung Quốc.

Một số người còn lo ngại rằng Hà Nội đã nhường quá nhiều đất, mối quan ngại của họ đã được kích động thêm bởi thực tế là không công bố công khai bản đồ chi tiết về những đường biên giới được thỏa thuận.

"Không có sự nhượng bộ nào"

Chính phủ Việt Nam luôn phủ nhận là đã có bất cứ sự nhượng bộ nào.

Ông Lê Công Phụng, đại sứ tại Liên hiệp quốc và là cựu trưởng đoàn của ban viên giới chính phủ, đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn tháng Chín rằng Việt Nam giữ đúng theo những tuyên bố về lãnh thổ đã được thực hiện trong hai hiệp định lịch sử được ký kết bởi chính quyền thuộc địa Pháp trước đây và Triều đình nhà Thanh của Trung Quốc năm 1887 và 1895.

"Đối với một vài khu vực đặc biệt, hai bên có thể, thông qua những cuộc thương thảo thân thiện, có sự điều chỉnh thích hợp hơn trên tinh thần thông cảm và thỏa hiệp lẫn nhau, công bằng và hợp lý," theo ông Phụng được Thông tấn xã Việt Nam trích lời.

Ông cũng nói rõ rằng một sự xác định rõ ràng hơn về đường biên giới trên bộ giữa hai nước là cần thiết cho "quản lý tốt hơn và duy trì sự ổn định trong vùng biên giới".

Việt Nam và Trung Quốc đã từng giao tranh trong một cuộc chiến biên giới ngắn ngủi nhưng đẫm máu vào tháng Hai năm 1979, gây tổn thất hàng chục ngàn sinh mạng của cả hai nước.

Minh bạch

Tình trạng phân định biên giới không rõ ràng đã gây ra những tranh cãi đôi lúc nổi lên giữa hai nước trong quá khứ.

Thế nhưng những người chỉ trích cho rằng, trong khi một đường biên giới được xác định rõ ràng hiển nhiên là điều cần thiết, song phải có sự minh bạch và hỏi ý kiến công chúng từ đầu đến cuối trong tất cả quá trình thương thảo.

Ông Hồ Văn Dương, từ Thành phố Hồ Chí Minh, đã viết cho Ban Việt ngữ đài BBC: "Hầu hết người Việt Nam đều không biết nhiều về nội dung bản thỏa thuận biên giới trên đất liền. Tại sao chúng tôi, những người mở mang và bảo vệ lãnh thổ của mình, lại không xứng đáng được hiểu biết nhiều hơn về sự kiện quan trọng nhất này?"

Một người khác, tên là Conan, đã khuyên chính quyền chớ có vội vã. Ông viết: "Chúng ta không nên tỏ ra vội vã trong những dự án làm đường của mình, tại sao lại phải vội vã trong việc ký kết các thỏa thuận biên giới?"

Chủ quyền tối cao về lãnh thổ là một vấn đề hệ trọng và là một mối quan tâm lớn của hầu hết người Việt Nam.

Cuối năm 2007, khi có tin Trung Quốc loan báo các kế hoạch thiết lập một đơn vị hành chính trên đảo Hải Nam để sát nhập các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang tranh chấp, những cuộc phản kháng đông đảo đã nổ ra tại cả Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.

Cả Việt Nam và Trung Quốc, cũng như một số nước khác, đều tự cho là có chủ quyền đối với khu vực giàu tài nguyên khoáng sản này.

Tình trạng khó xử

Ông Bùi Tín, một người hay lớn tiếng chỉ trích chế độ, đã nói rằng Hà Nội giờ đây đang phải đối mặt với một tình trạng vô cùng khó xử.

"Họ không muốn làm mếch lòng Trung Quốc song cũng không thể liều lĩnh trước những phản ứng và những chỉ trích mạnh mẽ từ công luận," ông nhận xét.

Theo ông Tín, bản tuyên bố có nhiều chữ mập mờ được phát ra sau thông báo hoàn thành, nơi mà Việt Nam và Trung Quốc đã thỏa thuận "sớm hoàn thành và ký Nghị định thư Phân định Biên giới ... và sẽ tổ chức một buổi lễ vào một thời điểm thích hợp" có nghĩa là không phải cả hai nước đều đã đồng ý mà vẫn còn những công việc phải làm.


Hiệu đính: TBT Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009