Hiển thị các bài đăng có nhãn tang_lễ_cụ_hoàng_minh_chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tang_lễ_cụ_hoàng_minh_chính. Hiển thị tất cả bài đăng

Tiễn đưa người Chiến sĩ Dân chủ Hoàng Minh Chính

Thuận Thiên
(Ghi nhanh về tang lễ cụ Hoàng Minh Chính)
Hai bức trướng của gia đình các cụ Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang và nhóm dân chủ Đà Lạt

Trời Hà Nội như thấu tình người thân, bạn bè đồng chí và những người hâm mộ cụ Hoàng Minh Chính, đã ấm lên ngay từ đầu buổi sáng 16 tháng 2 sau hơn một tháng liên tiếp rét đậm rét hại chưa từng có trong suốt một thế kỷ.

Vòng hoa của talawas
Đoàn cộng tác viên talawas
Đoàn Sứ quán Hoa Kỳ
Vòng hoa của Sở Công an Hà Nội

Chưa đến 9 giờ sáng, tức là 45 phút trước giờ bắt đầu lễ viếng mà lối vào nhà tang lễ Bệnh viện Thanh Nhàn và khoảng sân rộng trước nhà tang lễ đã có khá đông người với các vòng hoa chờ vào viếng cụ. Đảo qua, thấy các vòng hoa của gia đình mục sư Nguyễn Hồng Quang, gia đình luật sư Lê Thị Công Nhân, gia đình luật sư Nguyễn Văn Đài, gia đình ông Đỗ Nam Hải, gia đình ông Vũ Cao Quận, gia đình một số đội viên cảm tử trong trận đánh sân bay Gia Lâm 60 năm trước (bản thân các vị này đã không thể có mặt), Đại sứ quán Hoa Kỳ, và… Sở Công an Hà Nội… Mấy nhà báo quốc tế lỉnh kỉnh máy ảnh, máy quay phim đã chực sẵn.

Trước quang cảnh ấy, mặc dù những phản cảm đầu tiên khi thấy lượng “cảnh sát giao thông” đông hơn cùng với xe cảnh sát chạy đi chạy lại ở đầu ngã ba phố Thanh Nhàn, khi tất cả các máy điện thoại di động trong vùng gần nhà tang lễ đều được thông báo “failed service”, làm cho không khí có gì đó giông giống với các buổi biểu tình trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc hồi tháng 12/2007, nhưng khi bước vào khu nhà tang lễ, mọi người đều có dự cảm mọi việc sẽ diễn ra trong chiều hướng tốt đẹp.

Nguyễn Tiến Trung và các thanh niên dân chủ
Ông Vi Đức Hối từ Lạng Sơn đến dự tang lễ

Các vòng hoa, các bức trướng tiếp tục tới kìn kìn nhưng đều không thoát khỏi con mắt kiểm tra sắc sảo của lực lượng bảo vệ nhà tang lễ (chắc đã được bổ sung đột xuất khá nhiều). Từ 9 giờ 30 đến 11 giờ 30 kết thúc lễ viếng theo đúng chương trình, có đến 200 vòng hoa, trướng, với khoảng 400 người tới tiễn đưa hương hồn lão chiến sĩ cách mạng. Thử điểm tên một số người quen biết: Trong số các nhà đấu tranh dân chủ có TS Nguyễn Thanh Giang, ông Lê Hồng Hà – nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an (đi cùng là phu nhân, GS Lê Thi – nguyên Viện trưởng Viện Triết học), nhà báo Nguyễn Vũ Bình – nguyên biên tập viên Tạp chí Cộng sản, nhà văn Hoàng Tiến, anh Nguyễn Tiến Trung - thủ lĩnh Tập hợp Thanh niên Dân chủ (từ TPHCM), ông Vi Đức Hối – nguyên Giám đốc trường Đảng huyện Hữu Lũng (Lạng Sơn)... Giới cầm bút có: GS Huệ Chi, nhà văn Sơn Tùng, nhà thơ Dương Tường, GS Hoàng Ngọc Hiến, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai – nguyên Trưởng ban Dân vận Trung ương, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Lê Phú Khải (từ TPHCM)… Giới khoa học có Viện sĩ Vật lý Đào Vọng Đức, một số cán bộ giảng dạy trường Đại học Bách khoa Hà Nội, một số nhà nghiên cứu trước đây ở các Viện Triết học, Sử học, và Uỷ ban Khoa học Xã hội. Đoàn tăng sĩ do Đại đức Thích Không Tánh từ TPHCM cuối cùng đã thoát khỏi sự ngăn trở ở Huế để kịp có mặt viếng và làm lễ cầu siêu cho Phật tử mới quy y Chân Tâm Hoàng Minh Chính (không thấy đoàn đem theo bức trướng viếng của cụ Thích Quảng Độ như thông tin trước đó trên mạng). Có một số gương mặt có thể cho thấy họ là người Việt ở nước ngoài về đưa tang cụ.

Nội dung một số bức trướng ca ngợi người quá cố với những lời tốt đẹp nhất và thực xứng đáng với cụ. Cụ Vũ Đình Hoè (nguyên Bộ trưởng Tư pháp thời kháng chiến chống Pháp, nay đã gần bách tuế, hiện sống tại TPHCM) giao cho con trai là GS Vũ Thế Khôi đưa đến bức trướng mang năm chữ “Nhân, Trí, Dũng Vẹn Toàn”. Bức trướng của hai gia đình cụ Vũ Đình Huỳnh và Đặng Kim Giang mang tám chữ vàng: “Minh tâm minh đức, Chính nghĩa chính danh”. Bức trướng của nhóm dân chủ Đà Lạt (Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Mai Thái Lĩnh) mang câu đối “Chính khí hựu chính danh đích thị nam thiên hào kiệt/ Minh tâm như minh nguyệt hà cầu bắc đẩu bội tinh”.

Đoàn Trung tâm Minh triết Việt: Nguyễn Khắc Mai, Lê Phú Khải, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Hưng…

Những lời ngợi ca công khai như thế còn vang lên ngay trong lễ đường. GS Nguyễn Huệ Chi dẫn đầu đoàn viếng của Trung tâm Minh triết Việt và một số cây bút độc lập, đã thống thiết nói lớn trước linh cữu cụ: “Đoàn chúng tôi xin bày tỏ niềm cảm phục sâu sắc và lòng tiếc thương vô hạn trước tấm gương bất khuất kiên cường, tinh thần dũng cảm và quan điểm dân chủ sáng ngời của GS Hoàng Minh Chính. Chúng tôi xin lạy ông ba lạy để tiễn đưa ông về nơi chín suối.” Và cả đoàn đã sụp lạy đầy thành kính theo đúng nghi thức cổ truyền phương Đông.

Sự tôn kính với người quá cố thể hiện tập trung nhất trong
điếu văn của Luật sư Trần Lâm. Phong độ trầm tĩnh, giọng nghiêm trang và hùng hồn, luật gia lão thành, cựu thẩm phán Toà án Nhân dân Tối cao, thành viên BBT tạp chí mạng Tổ Quốc - một trong những tờ báo độc lập đầu tiên ra đời trong nước, người “thầy cãi” tài tình trong các vụ án chính trị gần đây, đã truyền được hầu hết tình ý sâu sa của những người ngưỡng mộ cụ Hoàng Minh Chính có mặt hay vắng mặt trong đám tang (bài đã được đưa lên mạng ngay từ ngày 15/2/2008).

Liên tưởng đến tang lễ đầy sự cố của Tướng Trần Độ mấy năm trước đây do Văn phòng Quốc hội tổ chức với lời điếu tai tiếng của ông Chánh văn phòng, người ta thấy rõ rằng những sự tốt đẹp trên đối với hương hồn cụ Hoàng chắc không thể có được nếu tang lễ do một cơ quan nhà nước như Viện Triết học chẳng hạn, đứng ra tổ chức. (Viện này chỉ có mặt với tư cách một đoàn viếng thông thường.) Gia đình người quá cố đã không uổng công tranh đấu cho quyền được tổ chức tang lễ của người thân trong tư cách một người dân thường, tại một nhà tang lễ của dân thường. Lập trường rõ rệt ấy cũng thể hiện trong lời tiễn biệt cha của trưởng nữ Trần Thị Thanh Hà, xúc động nhưng vững vàng niềm tự hào của một gia đình cách mạng đã gắn bó với người chồng, người cha thương yêu “suốt đời đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền”, chia sẻ ước nguyện của ông về một “tương lai tươi sáng cho đất nước nhất định sẽ trở thành hiện thực, vì mọi người Việt Nam đều muốn phấn đấu cho nước Việt Nam dân chủ, tự do, hạnh phúc, cho dân tộc Việt Nam ngẩng cao đầu cùng nhân loại.” Đáng tiếc là những lời nhắn gửi cuối cùng của cụ Hoàng Minh Chính trước lúc ra đi phát qua cassette đã không nghe được rõ, tuy nhiên ai cũng cảm nhận được qua giọng nói nặng nhọc và méo tiếng ấy một tâm huyết vì dân tộc cho đến hơi thở cuối cùng.

Đại đức Thích Không Tánh khởi lễ động quan

Đúng 11 giờ 45 phút, lễ động quan cụ Hoàng Minh Chính khởi sự trong nghi thức Phật giáo do Đại đức Thích Không Tánh chủ trì. Linh cữu cụ được đưa đi điện táng tại Nhà Hoá thân Hoàn vũ nghĩa trang Văn Điển.

Anh Lê Thanh Tùng giữa các nhà báo và nhân viên bảo vệ

Có thể nói đám tang lão Chiến sĩ Dân chủ Hoàng Minh Chính đã diễn ra trong không khí thật trang trọng, tôn nghiêm và xúc động chân thành. Sự cố duy nhất trong buổi lễ (không nói đến việc cản trở một số nhà dân chủ từ Hải Phòng, TPHCM tới dự lễ, một động thái khó hiểu và không đáng có) là việc một thanh niên tên Lê Thanh Tùng bị ngăn cản đem vòng hoa của Radio Sidney Australia Radio Chân trời mới vào viếng (cụ thể là tước bỏ tấm băng đen mang tên các cơ quan này) đã trở thành tiêu điểm cho các nhà báo nước ngoài xúm lại phỏng vấn, và sau đó sự can thiệp thô thiển của lực luợng bảo vệ đã gây ra cuộc tụ tập ngoài sân ngay trước giờ động quan, bị nhiều người phản đối.

Những người dự tang lễ cụ Hoàng Minh Chính ra về trong cảm tưởng vui mừng vì sự mỹ mãn của nó. Trên giường bệnh tại Bệnh viện Hữu Nghị, sau khi nghe lại qua băng ghi âm diễn biến của tang lễ, nhà nghiên cứu Nguyễn Kiến Giang, một trong số hiếm hoi chiến hữu cuối cùng còn lại của cụ Hoàng trong vụ án “Xét lại” hơn 50 trước, đã xúc động phát biểu: “Thế là cuộc chiến đấu của bọn mình suốt bao nhiêu năm, đến giờ đã chứng tỏ là không vô ích.”

(Ảnh trong bài của tác giả.)

© 2008 talawas

Khát vọng dân chủ lên tiếng trong một đám tang

Hoàng Hưng
Vào một ngày đầu xuân Mậu Tý, đám tang người chiến sĩ dân chủ Hoàng Minh Chính đã diễn ra tốt đẹp tại Hà Nội ngoài sự chờ đợi của những người ngưỡng mộ Cụ.

Sự xúc động chân thành, lòng tôn kính hiếm thấy thể hiện trong đám tang, của gia tộc, bạn bè, đồng chí của Cụ và các trí thức, văn nghệ sĩ, thanh niên, đến những người dân thường chỉ biết đến tên Cụ bị bôi nhọ qua hệ thống thông tin của chính quyền, là một lời khẳng định: những nhân cách lớn lao, những tâm huyết chân chính đối với dân tộc này không bao giờ bị quên lãng.

Luật sư Trần Lâm đọc điếu văn

Chưa từng bao giờ có thể vang lên giữa thanh thiên bạch nhật tại thủ đô nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, những lời khẳng định như thế này về một nhà đối lập chính trị đương thời:

“Cụ đã bị qua ba lần tù đày gần hai mươi năm trời vừa bị giam giữ và quản chế. Song đến nay, thực tế phát triển của xã hội đã chứng minh rằng những luận điểm của Cụ hoàn toàn đúng đắn.

Cuộc đời của Cụ là một chuỗi dài những năm tháng đấu tranh gian khổ, chiến đấu liên tục vì nền độc lập của đất nước. Cụ là một chiến sĩ kiên cường đấu tranh cho tự do dân chủ hóa đất nước, đến tận hơi thở cuối cùng.

Cụ Hoàng Minh Chính đã đến với chủ nghĩa cộng sản bằng trái tim của một thanh niên yêu nước, dũng cảm khát khao vì độc lập cho dân tộc, và Cụ cũng đã từ bỏ chủ nghĩa cộng sản bằng trái tim của một trí thức yêu nước .

Mọi thứ có thể đổi thay, nhưng trái tim yêu nước, lòng tận tụy vì nhân dân của Cụ Hoàng Minh Chính không bao giờ thay đổi.

Trái tim yêu nước và lòng tận tụy vì nhân dân của Cụ, cũng như tất cả những gì mà cuộc đời cụ đã trải qua, rồi sẽ được ghi vào lịch sử. Cụ xứng đáng được ghi nhận trang trọng trong trang sử của dân tộc Việt Nam. Hậu thế sẽ phán xét công bằng.

Cụ đã sống xứng đáng một kiếp người. Cụ đã thực hiện được lời của người xưa “Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất” nghĩa là giàu sang không sa đọa, nghèo khó không chuyển lay, uy vũ không khuất phục”.

(Trích điếu văn của luật sư Trần Lâm đọc trong tang lễ Cụ Hoàng Minh Chính)

Đám tang Cụ Hoàng Minh Chính cũng là dịp đầu tiên quy tụ công khai cả đại gia đình dân chủ Việt Nam. Anh Nguyễn Tiến Trung dẫn đầu đoàn thanh niên dân chủ đầu chít khăn trắng như đưa tang người anh cả trong nhà. Anh Nguyễn Vũ Bình là người rước chân dung Cụ đi trước linh cữu trong vị trí của một người con trai (Cụ chỉ có ba người con gái). Tự nguyện đến dự đám tang của Cụ, nhiều người trước đây chỉ dám âm thầm yêu dân chủ, nay biết rằng hình ảnh, tên tuổi của mình sẽ được ghi chắc vào sổ đen của cơ quan an ninh, nhưng ai cũng công nhiên bộc lộ niềm ngưỡng mộ người chiến sĩ dân chủ đầu đàn, tức là công khai bộc lộ lý tưởng dân chủ của mình. Nhiều người chỉ biết nhau trên các mạng thông tin độc lập, nay mới có dịp gặp nhau, thăm hỏi, động viên nhau. Chỉ vài phút thôi, rồi ai đi đường nấy, lại mỗi người một cuộc chiến đấu âm thầm không ít gian khổ hy sinh trong điều kiện, vị trí của mình. Nhưng từ hôm nay, rõ ràng trong lòng họ có một điều gì rất mới mẻ, lớn lao. Họ biết là mình không cô độc.

Đám tang nhân vật biểu tượng cho khát vọng dân chủ cho thấy vào năm 2008 này, khát vọng dân chủ đã đầy ắp trong tim của bộ phận tâm huyết nhất của dân tộc Việt Nam. Vui mừng thay cho dân tộc ta đang tiến vào một kỷ nguyên cải thiện căn bản mức sống vật chất của mình nhưng đồng thời cũng bước vào nguy cơ chủ nghĩa tiêu dùng thực dụng giết chết cái đẹp tâm hồn, nay đã xuất hiện một lý tưởng cao đẹp thực sự gắn bó chúng ta, vượt lên trên tất cả những toan tính nhỏ nhoi, nhiều khi thấp hèn, của cuộc sống áo cơm danh lợi hàng ngày, vượt qua nỗi sợ vô hình truyền đời khiến chúng ta trở nên vô cảm trước cái xấu, cái ác.

Không thể so sánh về quy mô, nhưng về ý nghĩa đối với sự thức tỉnh lý tưởng dân tộc, có thể so sánh đám tang người Chiến sĩ Dân chủ Hoàng Minh Chính năm 2008 với đám tang nhà Chí sĩ Yêu nước Phan Chu Trinh năm 1926.

(Ảnh trong bài đều của tác giả.)

© 2008 talawas

Điếu văn trong tang lễ cụ Hoàng Minh Chính, LS Trần Lâm đọc




Những lời thương tiếc được LS Trần Lâm đọc ở HN sáng nay trong tang lễ cụ Hoàng Minh Chính

Kính thưa các cụ lão thành cách mạng !

Kính thưa các cụ các ông các bà, các anh chị cùng họ hàng gia quyến nội ngoại của cụ Hoàng Minh Chính !

Cụ Hoàng Minh Chính của chúng ta đã từ biệt cõi trần vào lúc 23 giờ 8 phút ngày 7 tháng 2 năm 2008 tại bệnh viện Hữu Nghị thọ 88 tuổi.

Hôm nay, tất cả chúng ta có mặt nơi đây để vĩnh biệt Cụ về cõi vĩnh hằng.

Biết rằng cuộc sống là vô thường, đời người chỉ có hạn, nhưng trong cảnh tử biệt sinh ly bao giờ cũng đem lại cho lòng người mối cảm thương vô hạn !

Cụ Hoàng Minh Chính tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1920 tại xã Nam Thanh, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định. Cụ sinh ra trong một gia đình nhà giáo yêu nước, thân sinh của cụ làm Thừa Phái, con cái đều được đưa lên ăn học tại Hà Nội.

Cụ sớm giác ngộ cách mạng khi còn học ở trường Trung học Thăng Long, Cụ tham gia các hội hướng đạo sinh Scout, hội truyền bá quốc ngữ và tham gia Đoàn Thanh niên phản đế hoạt động bí mật tại Hà Nội như in truyền đơn, in báo phân phát cho cho các cơ sở cách mạng từ những năm 1936-1939.

Tháng 10 năm 1940 cụ bị chế độ thực dân Pháp bắt, đưa ra toà án binh xét xử 10 năm tù biệt xứ, 10 năm khổ sai. Tại nhà tù Sơn La, Cụ đã được cử làm đại diện đi đấu tranh với bọn cai ngục, và cụ đã cùng cụ Nguyễn Lương Bằng chữa bệnh tiêm thuốc cho tất cả các tù nhân.

Năm 1943, đế quốc Pháp chuyển tù nhân từ Sơn La về Hoả Lò để đưa đi Côn Đảo. Cụ đã cùng anh em tổ chức vượt ngục. Ra ngoài, Cụ đã bắt được liên lạc với tổ chức để tiếp tục hoạt động và sau đó tham gia Đại Hội Quốc Dân ở Tân Trào.

Cách mạng tháng Tám thành công, Cụ được giao nhiệm vụ vận động phong trào trí thức, làm tổng thư ký Đảng Dân Chủ Việt Nam, tham gia xây dựng Nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ tháng 12/1946, Cụ tự nguyện xung phong chuyển sang mặt trận trực tiếp chiến đấu với đế quốc Pháp, Cụ đã được đại tướng Võ Nguyên Giáp phân công phụ trách mặt trận sân bay Gia Lâm. Cụ đã tổ chức và lãnh đạo đội Quyết Tử Quân, tập kích nhiều trận vào sân bay Gia Lâm tiêu huỷ nhiều máy bay của địch. Trong một trận đánh, cụ bị thương nặng được anh em cõng ra điều trị tại trạm xá Vân Đình rồi chuyển vào Thanh Hoá. Đến nay vẫn còn di chứng tổn thương thần kinh, tê buốt một cánh tay đến tận cuối đời.

Năm 1947, Cụ trở lại công tác Bí thư Đảng Đoàn Trung Ương Đảng Dân Chủ kiêm tổng bí thư Đáng Dân chủ Việt Nam.

Năm 1948 Cụ được cử sang phụ trách Thanh vận Trung Ương, trực tiếp làm Bí thư Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cứu quốc, rồi làm Tổng Đoàn trưởng Đoàn Thanh niên Việt Nam, Tổng thư ký Hội Liện Hiệp Thanh Niên Việt Nam.

Trong những năm kháng chiến Cụ là người Việt Nam đầu tiên dẫn các đoàn đại biểu Thanh niên sinh viên Việt Nam đi dự các đại hội Festival Quốc tế. Cụ đã hoạt động rất sôi nổi, gây được nhiều cảm tình tốt đẹp của quốc tế đối với công cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc Việt Nam.

Năm 1957, Cụ được Trung ương Đảng cử làm trưởng đoàn Cán bộ cao cấp của Trung ương sang học tại trường Đảng Cao cấp của Liên Xô.

Năm 1960, Cụ từ Liên Xô về nước, được giao nhiều trọng trách, nhưng cụ chỉ nhận làm nhiệm vụ về công tác lý luận, xây dựng Viện Triết học đầu tiên của Việt Nam, trực thuộc Uỷ Ban Khoa học Xã hội.

Công cuộc đổi mới ở Liên Xô (đại hội 20 Đảng Cộng sản LX) đã tạo ra một chấn động lớn, lan truyền đến tất cả các Đảng Cộng sản trên toàn thế giới, trong đó có Việt Nam.

Cụ và một số cán bộ cao cấp của Đảng đã nhận thức ra đường lối đổi mới do Liên Xô khởi xướng và đề đạt với Đảng cần thiết phải sửa đổi để xây dựng đất nước tiến kịp trào lưu tiến hoá của nhân loại.

Cụ đã viết nhiều kiến nghị với Đảng, nhưng rồi cụ và những người đồng quan điểm đều bị kết tội là "Xét lại chống Đảng" và bị xử lý nghiêm khắc. Cụ đã bị 3 lần tù đầy, gần 20 năm trời giam giữ và quản chế. Đến nay, thực tế cuộc sống xã hội đã chứng minh những đề xuất của cụ là hoàn toàn đúng đắn.

Cụ đã nếm trải một cuộc đời gian khổ, nhưng cụ không hề kêu ca thắc mắc quyền lợi cá nhân, không bao giờ luồn cúi. Cụ luôn sống bình dị, lạc quan, sống có ý chí và mục tiêu phấn đấu, không ngừng học hỏi, tìm hiểu những tiến bộ về mọi mặt của thế giới để đóng góp vào cuộc đấu tranh dân chủ hoá đất nước.

Trong những thời gian tù đày gian khổ cũng như sự khắc nghiệt của cuộc sống thời gian bao cấp, Cụ không nề hà mọi công việc chân tay cũng như trí óc để kiếm sống, không hề bi quan trước mọi thất bại. Phong cách sống của cụ được nhiều người cảm phục.

Bất kỳ ai, dù là những người đồng chính kiến hay bất đồng chính kiến, đều nể trọng quá khứ tham gia cách mạng của Cụ, tinh thần đấu tranh kiên cường, bất khuất, tinh thần say mê cống hiến, không sợ khó khăn gian khổ, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của mình. Cụ là người trung thực, thẳng thắn, tự trọng, cụ rất ghét sự dối trá, nịnh nọt, luồn cúi. Cho đến những phút cuối cùng của cuộc đời, khi không còn cử động được nữa, cụ vẫn đau đáu lo cho việc xây dựng mầm mống cho công cuộc dân chủ hoá đất nước.

Đối với gia đình, Cụ là người chồng, người cha, người ông mẫu mực, Cụ luôn chăm lo dạy dỗ trong việc học hành của các con, các cháu. Cụ thường xuyên động viên con cháu phải học giỏi, học không ngừng để có kiến thức đáp ứng được nhu cấu phục vụ Tổ Quốc. Cụ chăm lo cho cả phong trào khuyến học của quê hương.

Cụ đồng cảm và yêu thương anh em bè bạn cùng cảnh ngộ, Cụ đau xót nỗi đau của những người dân bị oan ức và hết lòng giúp đỡ mọi người.

Cụ luôn luôn mong muốn đoàn kết tất cả mọi người Việt Nam kể cả trong cũng như ngoài nước, đang cùng hướng về công cuộc xây dựng một đất nước Việt Nam tươi đẹp, tự do, dân chủ và giàu mạnh.

Kính thưa quý vị,

Trái tim yêu nước, lòng tận tụy vì nhân dân của Cụ cũng như tất cả những gì mà cuộc đời Cụ đã trải qua rồi sẽ đi vào lịch sử. Cụ xứng đáng được ghi nhận một cách trang trọng trong lịch sử tộc Việt Nam. Hậu thế sẽ phán xét công bằng.

Cụ đã sống như một người chân chính.

Cụ đã thực hiện được lời của người xưa "Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất, nghĩa là giàu sang không sa đọa, nghèo khó không chuyển lay, uy vũ không khuất phục.

Nguyện ước của Cụ vì Tự do dân chủ cho nhân dân sẽ sớm trở thành hiện thực bằng nỗ lực nối tiếp của những người còn ở lại.

Cụ mất đi, công cuộc dân chủ hoá Việt Nam đã thiếu đi một người anh cả bất khuất, những người dân oan ức thiếu đi sự tận tình giúp đỡ của nhà Cách mạng lão thành, thân hữu mất đi một người bạn chí tình, gia đình mất đi một người chồng, người cha, người ông hết mực yêu thương.

Hôm nay, vào thời khắc linh thiêng này, chúng ta cùng nhớ tới Cụ, tự hào vì Cụ.

Cầu mong linh hồn Cụ bình an siêu thoát cõi vĩnh hằng..

Xin vĩnh biệt Cụ !

Đề nghị tất cả các quý vị dành một phút mặc niệm !

Xin chân thành cảm ơn quý vị.

Hà Nội, ngày 16/2/2008

Lời chia buồn của HỌP MẶT DÂN CHỦ




THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Được tin Giáo Sư Hoàng Minh Chính, sáng lập viên đảng Dân Chủ Việt Nam Thế Kỷ XXI, đã qua đời ngày mồng 1 Tết Mậu Tý, hưởng thọ 86 tuổi, chúng tôi, thành viên Họp Mặt Dân Chủ, xin thành kính phân ưu cùng gia đình Giáo Sư. Đây là một tang chung cho những người dân chủ Việt Nam trong và ngoài nước.

Dù bắt đầu sự nghiệp chính trị trong cưong vị một người cộng sản nhưng cũng như không ít người cộng sản kỳ cựu khác, Giáo Sư Hoàng Minh Chính đã sớm nhận ra rằng con đường tươi sáng cho dân tộc chỉ có thể là chế độ dân chủ. Giáo Sư đã trở thành một người dân chủ kiên cường, dũng cảm, luôn đứng trên tuyến đầu của cuộc đấu tranh dân chủ, trực tiếp đối kháng với độc tài ngay tại trung tâm đầu não của chế độ. Giáo Sư Hoàng Minh Chính đã nêu gương sáng cho những người Việt Nam yêu nước và yêu dân chủ thuộc mọi thế hệ.

Chúng tôi xin thành kính nghiêng mình trước anh linh của Giáo Sư Hoàng Minh Chính và cầu chúc cho Giáo Sư được yên nghỉ trong cõi an lạc vĩnh hằng.

Họp Mặt Dân Chủ

Ngày 12 tháng 2 năm 2008

......................................................................

Họp Mặt Dân Chủ không phải một tổ chức chính trị xã hội, mà là một hình thức tập hợp những người quan tâm tới việc dân chủ hóa đất nước, mỗi năm họp một lần để trao đổi ý kiến về những vấn đề liên quan tới cuộc đấu tranh cho dân chủ hiện nay và tương lai của VN.

Chúng tôi nhận được điện tang chia buồn về sự ra đi của GS Hoàng Minh Chính của Họp Mặt Dân Chủ và nhờ đăng trên trang CLB Nhà báo Tự do. Xin được đăng lại như một nén nhang tưởng niệm người đã khuất.

Tang lễ cụ Hoàng Minh Chính




Đám tang của nhà phản kháng Hoàng Minh Chính sẽ diễn ra vào thứ Bảy 16 tháng Hai tại Hà Nội , theo tin của gia đình ông cho biết.

Ban đầu, theo kế hoạch, thi hài của ông Hoàng Minh Chính sẽ được quàng tại nhà tang lễ của Bộ Quốc Phòng Việt Nam, nhưng sau đó, do có bất đồng với chính quyền địa phương về việc ai đứng ra tổ chức lễ tang, nên gia đình đã chuyển thi hài ông về nhà tang lễ của bệnh viện Thanh Nhàn.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt Ngữ, con gái ông Hoàng Minh Chính, bà Trần thị Thanh Hà nói rõ ý nguyện của cha bà là lễ tang chỉ do gia đình tổ chức, chứ không nhà đến nhà nước, và gia đình sẽ tôn trọng ý nguyện của ông.

Bà Thanh Hà cũng cho BBC biết về một số khó khăn trong quá trình chuẩn bị tang lễ.

Theo bà, giờ viếng được đổi sang từ 9:30 đến 11:30 sáng thứ Bảy, sau đó sẽ đưa ông Hoàng Minh Chính đi nghĩa trang Văn Điển để hỏa táng.

Gia đình nói họ không tổ chức ban tang lễ như của nhà nước mà đã ký xong hợp đồng để lo mai táng tại bệnh viện.

Bà Trần Thu Hà nói: "Một số người sau khi đến thăm viếng về thì bị công an hỏi và nói không được đi nữa." Theo bà, như thế là có hiện tượng ngăn cấm.

Bà cũng cho hay:

"Một nhà sư từ phía Nam ra cũng không được phép ra nên sẽ không có nhà sư để tụng kinh."

Trước đó, gia đình nói họ "đã rất mừng vì có nhà sư nhận lời tụng kinh".

Lý do là ông Hoàng Minh Chính đã từng có ý theo Phật Giáo trước khi qua đời và lấy tên theo đạo Phật (pháp danh) là Chân Tâm.

Nhưng nay, theo bà Hà nói hôm 14.02, sự ngăn cấm đó sẽ khiến không có nhà sư nào đến.

Bà cho hay gia đình sẽ "tổ chức đàng hoàng" bất chấp sự ngăn cấm dù cũng lo ngại về việc đó.

Suốt đời đấu tranh

Ông Hoàng Minh Chính tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1920 (Một số tài liệu ghi 1922) tại xã Nam Thanh, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định.

Ông sinh ra trong một gia đình nhà giáo yêu nước, các con cái đều được đưa lên ăn học tại Hà Nội.

Ông tham gia cách mạng năm 1936, tham gia Đoàn Thanh Niên Phản Đế Đông Dương.

Năm 1939 ông vào Đảng Cộng sản Đông Dương và đến tháng 10 năm 1940, bị Pháp bắt, đưa ra toà án binh xét xử 10 năm tù biệt xứ, 10 năm khổ sai.

Năm 1943, Pháp dự định chuyển tù nhân từ Sơn La về Hoả Lò để đưa đi Côn Đảo. Ông đã cùng anh em vượt ngục, ra ngoài tiếp tục hoạt động và tham gia Đại hội Quốc dân Tân Trào.

Cách mạng tháng Tám thành công, ông làm Tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ tháng 12 năm 1946, ông tổ chức và lãnh đạo Đại Đội Quyết tử quân, tập kích nhiều trận vào sân bay Gia Lâm, ông bị thương nặng được đưa về điều trị tại bệnh viện Thanh Hóa.

Năm 1947, ông trở lại công tác Bí thư Đảng Đoàn Trung Ương Đảng Dân Chủ, kiêm Tổng Thư ký Đảng Dân Chủ Việt Nam.

Năm 1948, ông được cử sang phụ trách ban Thanh vận Trung ương, trực tiếp làm Bí thư Đoàn Thanh Niên Cứu Quốc Trung Ương, rồi làm Tổng đoàn Trưởng Tổng Đoàn Thanh Niên Việt Nam, Tổng Thư ký Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam
Năm 1957, ông được cử làm Trưởng đoàn Cán bộ cao cấp của Đảng Cộng Sản Việt Nam sang học tại trường Đảng cao cấp ở Liên Xô.

Năm 1960, ông từ Liên Xô về nước, được Đảng CS giao nhiều nhiệm vụ lãnh đạo cấp cao nhưng đề nghị được xây dựng Viện Triết học đầu tiên thuộc Ủy ban Khoa học Xã hội.

Những năm sau, ông và một số cán bộ cao cấp của Đảng CS cho rằng đảng CSVN cần theo xu hướng của Liên Xô nhưng bị kết tội là “Xét lại chống Đảng”.

Năm 1967 ông cùng một số cán bộ cao cấp viết bản kiến nghị gửi lên Đại Hội III của Đảng , đề xuất những ý kiến theo đường lối đổi mới của Liên Xô – chống giáo điều Trung Quốc .

Không còn là cộng sản

Ông bị bắt đi tù năm năm không xử, sau đó là quản chế ba năm tại Sơn Tây, và từ đó, ông chính thức không còn là đảng viên đảng cộng sản.

Năm 1981 ông viết bản kháng cáo về vụ “Xét lại chống Đảng” và đề nghị đường lối đổi mới đối với đất nước gửi Quốc Hội và các cơ quan nhà nước. Ông bị bắt lần thứ nhì, tù sáu năm không án, sau đó quản chế ba năm tại nhà .

Năm 1995 ông tham gia vào việc gửi kiến nghị cho các cơ quan nhà nước đề nghị sửa đổi đường lối xây dựng đất nước, và bị bắt lần thứ ba, bị kết án tù một năm

Đầu năm 2000, ông gửi thư ngỏ cho các lãnh đạo thế giới và trả lời phỏng vấn, nói rằng ở Việt Nam chưa có tự do báo chí, tự do ngôn luận..., đồng thời tham gia thành lập "Nhóm Dân chủ" (2000), tiền thân của Phong Trào Dân Chủ (6/2005), và Hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng (2002).

Nhân dịp chuyến sang Mỹ chữa bệnh tháng Tám 2005, ông gặp gỡ với chính giới Mỹ và cộng đồng người Việt ở hải ngoại để vận động dân chủ cho Việt Nam.

Vào tháng Sáu 2006 ông tuyên bố phục hoạt Đảng Dân Chủ Việt Nam nhằm mục đích xây dựng đất nước Việt Nam dân chủ, đoàn kết và phát triển.

Ông qua đời ngày 7 tháng Hai 2008, đúng mùng Một Tết Mậu Tý vào lúc 23h08 ở Hà Nội.

Nguồn : BBC Việt Ngữ

Hãy tỏ lòng tôn trọng anh linh cụ Hoàng Minh Chính!




Sự kiện giáo sư Hoàng Minh Chính từ trần đêm mùng 1 tết Mậu Tí, sau nhiều tháng lâm trọng bệnh đã khiến nhiều người xúc động sâu xa. Có thể nói, sự ra đi của giáo sư Hoàng Minh Chính đã để lại sự mất mát to lớn và lòng tiếc thương vô hạn cho những người đấu tranh Dân chủ.


Cụ Hoàng Minh Chính xuất phát điểm là một người Cộng Sản, ông từng giữ chức vụ Viện trưởng Viện Triết học Mác Lê nin, tuy vậy từ thập niên 60 đã có nhiều quan điểm khác biệt với Đảng cầm quyền, ông bị khai trừ Đảng và thậm chí đã bị đi tập trung cải tạo từ 1967 đến 1973.

Việc các báo chí Việt Nam (Tuổi trẻ online, Thanh niên, Người lao động) có đưa tin về việc này là một trong những động thái mới cho thấy quan điểm của nhà nước Việt nam nay đã có sự cởi mở hơn.
Theo tin của đài BBC Việt ngữ, viện Triết học Mác-Lênin - nơi cụ Chính từng giữ chức Viện Trưởng đề nghị được tổ chức tang lễ. Cũng theo BBC: “Viện Triết học cũng đề nghị chính viện này soạn và đọc điếu văn trong tang lễ. Tuy nhiên gia đình đã từ chối cả hai đề nghị này.”
Tuy nhiên thực tế đã có nhiều sự ngăn chặn sách nhiễu những nhà hoạt động dân chủ đến dự đám tang ông Hoàng Minh Chính.

Từ Sài Gòn, ông Trần Khuê cho biết : Hôm 11/2, ông đã bị chặn ngay tại sân bay Tân Sơn Nhất khi đang làm thủ tục để đáp chuyến bay ra Hà Nội. Theo lời ông Trần Khuê, phía cơ quan an ninh đã thô bạo nhấc bổng ông lên và khám xét cả người lẫn hành lý. Sau đó, họ đưa ông về Trụ sở Công an TP, tạm giữ trái phép cho đến 20h15' tối cùng ngày ông mới được cho về. Hiện tại, ông cũng chưa được hoàn lại tiền vé máy bay. Cũng tại Sài Gòn, hôm 12-2, kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải bị một toán công an chặn lại trước cửa nhà khi anh chuẩn bị lên đường đến sân bay. Theo tường thuật, thì phía cơ quan an ninh với số đông và "mệnh lệnh" được giao, đã cưỡng chế ông Đỗ Nam Hải quay trở lại nhà một cách phi pháp. Một nguồn tin khác cũng cho hay, Thượng tọa Thích Không Tánh cũng bị cơ quan an ninh ngăn chặn không cho ra Hà Nội để cử hành tang lễ theo lời mời của gia đình
Còn tại Hà Nội, ông Nguyễn Khắc Toàn cũng bị Cơ quan An ninh yêu cầu "phải làm đơn xin phép mới được đến viếng cụ Chính" (???)
Nghiêm trọng nhất, tin Hải Phòng cho biết, hiện nay Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và gia đình đang bị theo dõi rất chặt. Trả lời phóng viên CLB Nhà báo Tự do, ông Nghĩa cho biết : Có hai người lạ đã đến nhà, họ tự xưng thuộc Tổng cục Tình báo Quân đội và đe dọa hàm ý sẽ xảy ra một vụ tai nạn "Lưu Quang Vũ thứ hai". Tiếp đó, hai người lạ mặt ấy còn nói rằng : "Có biết, mỗi năm Nhà nước chi cho Tổng cục 2 bao nhiêu tiền để làm chuyện này không ?" (Phải chăng, họ sẽ dám làm một vụ "Lưu Quang Vũ" hay chỉ đe dọa ?). Khi ông Nguyễn Xuân Nghĩa đề nghị được xem giấy tờ, họ nói : "Anh cứ tin đi, chúng tôi mang đến cho anh những điều tốt lành" (!!???)

Nghĩa tử là nghĩa tận, việc thăm viếng người đã khuất vốn là nghĩa cử thiêng liêng, đồng thời cũng là đạo lý ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Với những ai khao khát Tự do - Dân chủ, giáo sư Hoàng Minh Chính luôn là một tấm gương sáng của sự hiên ngang, khí phách ở đời, là hiện thân của một kẻ sỹ mà cả đời đã hy sinh để cống hiến cho dân tộc, cho những lý tưởng cao đẹp... Việc gây khó dễ cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, ngăn chận, sách nhiễu và đe dọa những nhà dân chủ có ý định đi thăm viếng và dự tang lễ là những hành vi không tương xứng với một xã hội văn minh. Thiết nghĩ chính quyền nhân dịp này nên tạo dễ dàng thuận lợi cho tang lễ và người tham dự để thể hiện sự trân trọng với một người cả đời đã hiến thân vì tổ quốc, cũng để cho thế giới thấy đạo lý của người Việt Nam đối với người đã khuất.

Audio phỏng vấn ông Trần Khuê

Audio phỏng vấn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa