60 năm TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN




BẢN TUYÊN NGÔN
QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN

Xét rằng: Sự công nhận nhân phẩm của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.

Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Việc tiến đến một thế giới trong đó tất cả mọi người được hưởng sự tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, không còn lo sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.

Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.

Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.

Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị con người, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.

Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.

Xét rằng: Sự hiểu biết chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.


081210-un60

Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.

Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, trong các dân tộc của các nước thành viên, và ngay cả trong những người dân sống trên các phần đất thuộc quyền cai quản của các nước đó.

Ðiều 1: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm và vì thế phải đối xử với nhau trên tinh thần bác ái.

Ðiều 2: Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.

Ðiều 3: Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân.

Ðiều 4: Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.

Ðiều 5: Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.

Ðiều 6: Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách con người của mình trước pháp luật.

Ðiều 7: Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi kích động dẫn đến kỳ thị như vậy.

Ðiều 8: Mọi người đều có quyền được bảo vệ và bênh vực bởi các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.

Ðiều 9: Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.

Ðiều 10: Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.

Ðiều 11:

(1) khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.

(2) Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.

Ðiều 12: Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.

Ðiều 13:

(1) Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.

(2) Mọi người đều có quyền rời khỏi lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.

Ðiều 14:

(1) Trước sự ngược đãi, mọi người đều có quyền tị nạn và tìm sự dung thân tại các quốc gia khác.

(2) Quyền này không được kể đến, trong trường hợp bị truy nã thật sự vì các tội phạm không có tính chính trị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 15:

(1) Mọi người đều có quyền có quốc tịch.

(2) Không một ai bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền thay đổi quốc tịch, một cách độc đoán.

Ðiều 16:

(1) Nam và nữ trong tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không bị hạn chế về lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam nữ đều có quyền bình đẳng lúc kết hôn, trong đời sống vợ chồng và lúc ly hôn.

(2) Hôn nhân chỉ có thể tiến hành khi cả hai đều được tự do quyết định và đồng ý thật sự.

(3) Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và được quyền bảo vệ của xã hội và quốc gia.

Ðiều 17:

(1) Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.

(2) Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.

Ðiều 18: Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay nơi chốn riêng, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.

Ðiều 19: Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới.

Ðiều 20:

(1) Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách ôn hòa .

(2) Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.

Ðiều 21:

(1) Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách tự do.

(2) Mọi người đều có quyền đón nhận những dịch vụ công cộng của quốc gia một cách bình đẳng.

(3) Ý muốn của người dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và thực sự , bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương của bầu cử tự do.

Ðiều 22: Vì là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền an ninh xã hội, qua các cố gắng của quốc gia và hợp tác quốc tế, dựa theo phương cách tổ chức và tài nguyên của mỗi nước. Quyền này được đặt trên căn bản của sự thụ hưởng những quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa, cần thiết cho nhân phẩm và sự phát triển tự do của mỗi cá nhân.

Ðiều 23:

(1) Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc chính đáng và thuận lợi đối với công việc, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.

(2) Mọi người, không vì lý do kỳ thị nào, đều có quyền được hưởng lương bổng như nhau cho cùng một công việc.

(3) Mọi người làm việc đều được quyền hưởng thù lao một cách công bằng và thích hợp, khả dĩ bảo đảm cho bản thân và gia đình mình một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm, cũng như được trợ giúp nếu cần, qua các phương thức bảo vệ xã hội khác.

(4) Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.

Ðiều 24: Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và giải trí, kể cả việc hạn chế hợp lý số giờ làm việc, và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.

Ðiều 25:

(1) Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống phù hợp với sức khỏe và sự no ấm cho bản thân và gia đình bao gồm: thực phẩm, quần áo, nhà ở, y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, quyền an sinh trong lúc thất nghiệp, đau ốm, tàn tật, góa bụa, tuổi già hay các tình huống thiếu thốn khác do các hoàn cảnh ngoài khả năng kiểm soát của mình.

(2) Các bà mẹ và trẻ con phải được hưởng sự chăm sóc và trợ giúp đặc biệt. Tất cả mọi trẻ con, sinh có hôn thú hay không, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng.

Ðiều 26:

(1) Mọi người đều có quyền được giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là ở bậc tiểu học và căn bản. Giáo dục tiểu học phải bắt buộc. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được mở rộng và giáo dục đại học phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người, trên căn bản tài năng xứng đáng.

(2) Giáo dục phải được điều hướng để phát triển đầy đủ nhân cách, và củng cố sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản. Giáo dục phải nhằm cổ vũ sự cảm thông, lòng khoan dung, và tình hữu nghị giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ việc phát triển các sinh hoạt của Liên Hiệp Quốc nhằm duy trì hòa bình.

(3) Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục dành cho con cái mình.

Ðiều 27:

(1) Mọi người đều có quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng, thưởng thức các bộ môn nghệ thuật, và cùng chia xẻ các tiến bộ khoa học cũng như các lợi ích của khoa học.

(2) Mọi người đều có quyền được bảo vệ về tác quyền, trên bình diện tinh thần cũng như quyền lợi vật chất, đối với các tác phẩm khoa học, văn chương, hay nghệ thuật.

Ðiều 28: Mọi người đều có quyền đòi hỏi được sống trong một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được đề cập trong Bản Tuyên Ngôn này có thể được thể hiện đầy đủ.

Ðiều 29:

(1) Mọi người đều có bổn phận đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới có thể phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.

(2) Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ.

(3) Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 30: Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.

Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948

081210-un60ypk

Hãy lên tiếng cho Điếu Cày




Hà Giang, thông tín viên RFA

2008-12-06

Vào ngày thứ Năm vừa qua, cựu bộ đội Điếu Cày, thành viên sáng lập của nhóm blogger mệnh danh “Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do”, và cũng là “một trong những nhà hoạt động nổi tiếng nhất Việt Nam” hiện đang mang án hai năm rưỡi tù giam vì tội danh “trốn thuế” đã được tòa phúc thẩm xử y án.

Trước sự kiện này, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đã nhận định là tội danh trốn thuế hoàn toàn không có cơ sở, và cho rằng nhà cầm quyền đang muốn “bịt miệng” Điếu Cầy. Để tìm hiểu thêm về việc này, thông tín viên Hà Giang phỏng vấn bà Dương Thị Tân, vợ cũ của ông Điếu Cầy, người đã có mặt trong phiên tòa này.

Hà Giang: Thưa bà, chúng tôi được biết tin là tòa phúc phẩm đã quyết định giữ nguyên bản án hai năm tù rưỡi cho ông Điếu Cầy. Xin bà cho biết cảm tưởng của gia đình bà trước sự việc này được không ạ?

Bà Dương Thị Tân: Nói chung là khi tòa tuyên như thế thì tất cả chúng tôi, gia đình tôi lẫn các luật sư của tôi rất là bức xúc, một cái sự phi lý mà hiển nhiên người ta phủ nhận. Người ta phủ nhận hết cái chứng cớ mà chúng tôi đưa ra.

Hà Giang: Theo bà thì trong phiên tòa này, các luật sư của ông Điếu Cầy có được một cơ hội thỏa đáng, để đưa ra thêm những chứng cớ hay lập luận để bào chữa cho ông không thưa bà

Không xem xét chứng cớ

Bà Dương Thị Tân: Dạ thưa có. Luật sư của chúng tôi được phép đưa ra rất là nhiều những cái chứng cớ, những cái lập luận để mà bác bỏ bản án sơ thẩm đã kết cho chúng tôi, và những cái chứng cớ rất là quan trọng nữa nhưng mà tòa họ không xem xét.

Hà Giang: Thế thì cảm tưởng của các luật sư sau khi có kết quả như thế nào thưa bà?

Bà Dương Thị Tân: Thì tất cả các luật sư của tôi đều thất vọng, và họ bảo là với cái kinh nghiệm rất nhiều năm ngồi tòa, thì họ chưa thấy cái vụ nào xử giống vậy. Họ nói thực sự nếu mà những chứng cớ như vậy thì cái bản án phải lập tức hủy bỏ, nếu ở những phiên tòa bình thường khác.

Hà Giang: Thưa bà, bà có thể đơn cử một trong những chứng cớ mà lẽ ra đã phải làm cho bản án bị hủy bỏ, mà bà vừa mới nói đến không ạ?

Bà Dương Thị Tân: Dạ thưa tôi có thể nói cụ thể, tức là cái bản án này có cái chứng cớ quan trọng. Thứ nhất, khi vụ án chưa khởi tố, tôi vẫn là một công dân rất là bình thường, tôi đi đóng thuế, nhưng mà bị bên công an có một cái văn bản gửi cho chi cục thuế ngăn chặn cái việc thực hiện nghĩa vụ công dân của tôi. Lệnh của công an họ ghi rõ, cấm không cho bên thuê nhà hoặc bên có nhà cho thuê đi đóng thuế, khi chưa được phép của công an. Luật sư của tôi họ có kinh nghiệm dầy dạn, họ bảo một cái này không đã vi phạm nghiêm trọng cái việc ngăn cản người ta và sau đó dùng cái đó quy kết cho người ta một cái tội. Có một cái chương trình sẵn như thế, tức là một cái bẫy họ dương ra, họ đẩy người khác vào đó, xong họ bảo người ta vi phạm.

Hà Giang: Ông Điếu Cầy và bà đã bị khởi tố vào ngày 21 tháng Tư,,năm 2008 như vậy thì cái lệnh cấm chi cục thuế quận ba, không được thu thuế của ông bà hoặc của người thuê nhà, đã được ai ký, và ký vào ngày nào thưa bà?

Bà Dương Thị Tân: Thưa vào ngày 25 tháng 2, năm 2008 cái lệnh đó đã được thiếu tá Nguyễn Hữu Quân ký và tống đạt cho bà Nguyễn thị Bé Ba của chi cục thuế quận 3, đầy đủ bút mực, họ tên, danh tánh và chức vụ.

Hà Giang: Thưa bà ngoài những chứng cớ mà các luật sư đưa ra và đã không được tòa xét đến, thì bản thân ông Điếu Cầy đã có cơ hội để trình bầy thêm điều gì cho chính mình không ạ?

Không được quyền phát biểu

Bà Dương Thị Tân: Hầu như là khi ông ấy nói thì người ta bảo là luật sư trình bầy rồi, ông không có quyền nói, ông không cần nói nhiều về những vấn đề đó. Ông Điếu Cầy thì ông ấy nói là ở tòa ông không được nói thì ở cơ quan công an làm sao ông ấy có quyền được nói. Vì chính ông Trung Tá công an Hoàng Trọng Dũng ông ấy đã nói, ở đây chỉ có tao và mày, mày không khai ra thì tao đánh cho mày bác sĩ nhìn không ra, luật sư mày tìm mày không thấy. Ông ấy bảo mày không khai ra tao sẽ nhốt mày vào với những tù nhân có bệnh Sida, để cho mày nhiễm bệnh. Tao sẽ pha thuốc vào nước cho mày uống để cho mày tiêu chẩy đến mức suy kiệt mà chết. Thì tôi hỏi đấy là cái tội danh trốn thuế nó như thế nào mà phải tra tấn ông ấy như vậy? Khi ông Hải nói cái điều này ra thì tòa nói là tòa không có trách nhiệm để xem xét. Thậm chí những cái việc như là luật sự nêu ra, bên thuê nhà chưa quyết đoán thế thì chưa có thể kết tội người ta là có trốn thuế hay không. Trong vòng năm nay nay chưa có kết đoán thế mà chi cục thuế quận 3 vẫn để nguyên như vậy. Đấy cũng là một hình thức mà phải trả lại cho bên thuế để cho người ta làm việc.

Hà Giang: Hiện giờ thì gia đình bà dự tính sẽ đối phó với vấn đề này như thế nào trong tương lai, thưa bà?

Bà Dương Thị Tân: Thực sự là tôi cũng đã nhờ luật sư của tôi giúp tôi cái việc kháng cáo lên tòa cấp cao hơn để đưa việc này ra trước công luận, và các luật sư của tôi thì cũng đã nhất trí là sẽ giúp đỡ tôi trong việc này.

Hà Giang: Bà còn điều gì muốn chia xẻ thêm với thính giả của đài Á Châu Tự Do không ạ?

Bà Dương Thị Tân: Tôi cũng muốn thông qua đài báo, tất cả những phương tiện thông tin truyền thông vì ở Việt Nam chúng tôi nhiều vụ việc ghê gớm lắm mà chỉ một thời gian sau là đã không còn thấy tăm hơi gì nữa rồi, họ cho chìm xuồng rất là nhanh. Nếu ai mà quan tâm thì nên cố gắng giúp chúng tôi để cho cái sự việc này nó không chìm vào quên lãng, để cho người ta biết là công lý đã bị bóp méo như thế nào.

Hà Giang: Cảm ơn bà đã dành thì giờ cho chúng tôi trong buổi nói chuyện ngày hôm nay.

VỤ THÁI HÀ : VÀI GHI NHẬN SAU PHIÊN SƠ THẨM




Cuộc diễu hành sau phiên xử

Phiên toà sơ thẩm xử 8 giáo dân Thái Hà đã kết thúc, các bị cáo nhận những bản án treo, cải tạo không giam giữ và cảnh cáo. Bản án đã tuyên, những người dân vô tội đã về với gia đình. Thế nhưng chuyện đến đó là đã hết hay chưa? Nhiều suy nghĩ, ưu tư sau một phiên toà để lại cho mỗi người chúng ta một cách nghĩ khác nhau.

Phiên toà công phu khẩn trương và tốn kém - rất nghiêm trọng?

Sau những gì hệ thống chính quyền và các cơ quan pháp luật đã làm với mấy nạn nhân Thái Hà như kết tội trên báo chí, trên truyền hình, bắt họ như bắt tội phạm nguy hiểm. Cáo trạng viết đi viết lại mấy lần. Toà chưa xử đã cho rằng bỏ lọt tội phạm điều tra lại… diễn ra nhanh không ngờ. Phiên toà “công khai” được mở tận tầng 4 của UBND phường, những người tham dự phiên toà công khai phải có giấy phép, những người thân thích không được dự toà vì “hội trường không đủ chỗ”…

Báo chí đã nói về “vụ án” này quá nhiều, có lẽ cũng không kém vụ án công an Vũ Xuân Trường buôn ma tuý là mấy. Vì vậy, nhiều người dân đã nghĩ: “Vụ này, mấy tay giáo dân ấy không què thì cũng bị thương, được các cơ quan quan tâm thế là hoạ đến nhà rồi. Mọt xác là cái chắc dù có tội thật hay không”.

Chưa hết, trước khi xử một vài ngày (dù đã lùi lại mất mấy ngày so với kế hoạch để… “sửa chữa”) cả hệ thống công an, công quyền phải chạy đôn chạy đáo thông báo cho các phường, tổ dân phố “Đề nghị ND không đến đó. Không được tụ tập đông người bất luận chỗ nào”… phải di chuyển bao nhiêu rào sắt ngăn chặn các ngõ phố, chốt chặn các đầu đường… để xử cho yên tâm.

Ngày xử, hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, cảnh sát tôn giáo, cảnh sát điều tra thành phố, phường, quận… đày đặc bủa vây khu vực xử án. Người dân Thái Hà, Hoàng Cầu bảo nhau “nếu đợt lụt lội tháng trước, được lực lượng này đến để giúp đỡ thì phúc đức cho dân biết mấy, chắc sẽ không có đến mấy chục mạng ra đi oan uổng. Và chắc khi thấy họ, dân sẽ chạy đến ôm mà hôn, đâu có thái độ như bây giờ. Chẳng lẽ nhiệm vụ của đám này chỉ là để trấn áp nhân dân mà thôi?”!

Hệ thống máy móc dày đặc, tối tân, máy dò vũ khí, roi điện, dùi cui, bình xịt hơi cay… được trang bị không thiếu một thứ gì như chuẩn bị cho một cuộc chống khủng bố quốc tế.

Đường Hoàng Cầu, nơi có UBND phường dùng xử án vốn có nhiều ngõ ngách, bờ hồ rộng và thoáng. Nhiều người nghĩ ừ thì họ đưa ra đó xử công khai cũng được, thoáng và có chỗ cho dân xem xét xử như thế nào? Vậy nhưng tất cả đã nhầm lẫn. Toà không có bất cứ một tiếng vọng nào được lọt ra ngoài, không một chiếc loa hay màn hình cho dân chúng.

Đứng trước cửa khu vực xử án, tôi nói đùa với một công an rằng: “Xử tám giáo dân tay không, đập mấy hòn gạch mà huy động cả hệ thống tối tân như như sắp xử tội phạm chiến tranh nguy hiểm. Nếu Mỹ bắt được Bin Laden thì chắc phải sang Việt Nam học Quận Đống Đa cách bảo vệ?”. Tôi chưa bao giờ đi dự toà. Giờ nhìn cách bố trí bảo vệ phiên toà mấy cục gạch này, tôi không hiểu tại sao ở VN lại có phiên toà mà người nhà bị cáo xông vào đánh quan toà chạy tán loạn được.

Một người dân chép miệng: “Vẽ chuyện, ngân sách – tiền dân lại chi đấy chứ ai. Mấy ông bà giáo dân xưa nay vẫn hiền hoà, cả năm nay dù bị đánh, bị xịt hơi cay có bao giờ làm gì bạo động đâu mà vẽ lắm thế? Khốn khổ cái thằng dân”. Tôi đùa: “Bà này lại mất cảnh giác cách mạng rồi, biết đâu bọn xấu nó lẫn lộn trong đấy phá hoại, gây rối thì sao?”. Được lời như cởi tấm lòng, bà làm luôn một tràng như chưa bao giờ được xả: “Chú bảo ai gây rối? Chỉ có đám công an đứng chung với bọn thanh niên tình nguyện gào thét, đánh các cha, nhổ nước bọt chửi bới và xịt hơi cay chứ giáo dân tôi thì hoàn toàn không thèm chơi bài bẩn thỉu hèn hạ cắn trộm ban đêm đấy đâu nhé. Làm gì thì cũng làm cho đàng hoàng mới đáng tư cách con người, nhất là những thằng cán bộ như chú”.

Thật chẳng dại nào giống dại nào, thì ra bà ấy tưởng tôi là cán bộ ở đó, tôi vội đánh bài chuồn.

Trấn áp được lòng yêu nước của nhân dân, không đè bẹp được tinh thần của các tín hữu.

Vụ xử này để lại một chi tiết mà các cán bộ chính quyền cũng như công an hay các ban ngành liên quan cần suy nghĩ.

Cả tuần trước, khi được tin Trung Quốc đã có kế hoạch xâm chiếm biển đông của Việt Nam bằng kế hoạch khai thác dầu khí 30 tỷ đô la. Trên mạng có nhiều thông tin kêu gọi biểu tình tỏ lòng yêu nước khá công phu và rầm rộ vào ngày 6/12/2008.

Chiều hôm kia, lên mạng đọc blog của một vài người mới thấy ảm đạm thay cho lòng yêu nước hiện nay. Một bloger thuật lại rằng khi đến đó, chỉ có một nhóm 6 nam và một nữ với hàng mấy chục công an. Bó tay và chán nản, anh ta chạy về lên blog than phiền về tinh thần yêu nước của họ.

Vậy là qua mấy cuộc biểu tình bất thành vì bị trấn áp, thanh niên và nhân dân đã không mặn mà với việc đến để bị trấn áp nữa. Nhà nước đã thành công trong việc trấn áp biểu thị lòng yêu nước của người dân.

Nhưng sáng nay, khi thấy đoàn người nườm nượp kéo về Thái Hà và đi dự toà, chắc những người có tí đầu óc không thể bỏ qua mà không suy nghĩ. Dòng người tuốn về từ muôn phương, xa gần đều có mặt, đến từ sáng sớm đưa các nạn nhân đến toà. Các nạn nhân ra trước vành móng ngựa trong trang phục đẹp nhất: Nữ áo dài đỏ, nam comple thắt cà vạt. Ánh mắt đỏ hoe của các tín hữu bên những ánh mắt rạng rỡ của các nạn nhân đã là điều lạ.

Những tín hữu đến từ khắp nơi này đã từng nếm mùi hơi cay, roi điện, nay lại nhìn thấy tận nơi cách bố trí “hoành tráng” của nhà nước trong phiên toà xử nhân dân này, thì lẽ thường ai chẳng chạy “mất dép”? Nhưng ngược lại, họ vẫn bất chấp tất cả, không kể nắng nôi, khó khăn và vất vả nguy hiểm. Họ cũng không ngại những ống kính của công an cứ nhằm mặt họ mà quay, mà chụp như đe doạ. Họ vẫn đến để ngồi cả ngày chờ xem cổ vũ cho những tín hữu họ chưa quen, thậm chí có người còn chưa biết mặt. Đó là điều lạ lùng hơn.

Tôi nói với một cán bộ công an: “Những người này mới đúng là tự giác khác với những người dân tự phát hôm đến phá Đền Giêrađô hôm trước anh nhỉ?”. Cán bộ công an này trả lời “Hôm đó cũng là đoàn thanh niên, phụ nữ và quần chúng tự phát đấy chứ”. Tôi cười bảo: “Chính ông Phạm Quang Nghị đã nói dân bây giờ khác dân ngày xưa, ỷ lại nhà nước lắm chứ không tự giác đấy thôi? Khi lụt lội ngập nhà, chết người của nhà họ mà họ còn không tự giác, lấy đâu ra đám đi phá nhà người khác và hò hét gây rối ban đêm thế hả ông? Thử không thuê tiền, họ đâu thừa thời gian đi hò hét cả đêm, đâu dư sức đi phá nhà người khác? Nhưng ở đây ông thấy đấy, họ chẳng có tiền, cũng chẳng được gì cả ngoài sự nguy hiểm, vậy mà họ vẫn đến, thế mới là tự giác chứ”.

Nhiều chi tiết khá vui bên ngoài phòng xử án. Khi những tín hữu hát bài hát “Kinh Hoà bình” nhiều chiến sỹ cảnh sát cơ động còn lẩm nhẩm hát theo và nhịp tay, nhịp chân rất đúng điệu. Nhiều người ngạc nhiên, nhưng thật ra, các chiến sĩ này chắc đã từng túc trực Thái Hà một thời gian không ít nên thuộc lòng. Cũng có những chiến sĩ cười rất tươi với các em đến dự toà ngoài khoảng không này. Cuộc sống trong gian nan vẫn có những niềm vui nho nhỏ.

Như vậy, bạo lực và trấn áp, lực lượng cảnh sát dày đặc cũng đã không đè bẹp được tinh thần hiệp thông đồng trách nhiệm của các tín hữu công giáo. Thật kiên cường và bất khuất. Hàng ngàn nhành lá Thiên tuế vẫy chào đón các nạn nhân khi đi vào toà. Những bó hoa đẹp nhất và tươi nhất đã dành cho họ khi ra khỏi toà dù chưa biết sẽ bị kết án thế nào. Sự khẳng định họ đã vượt qua sợ hãi, vượt qua gian nan để nối kết với nhau nên một là điều không thể bàn cãi.

Cũng thú vị ở điều này, những hành động nhục mạ, bêu riếu những ngày qua của hệ thống loa phường đến truyền hình nhà nước đã không có tác dụng làm cho giáo nhụt chí như mong muốn. Ngược lại, biến cố Thái Hà đã làm cả khối người từ muôn nơi kết lại và gắn bó với nhau hơn. Chưa có lúc nào, những tín hữu công giáo thấy thân ái và đoàn kết như những lúc này.

Phiên toà đầu voi, đuôi chuột… nhắt

Những tưởng vụ án “nghiêm trọng” vì hậu quả là mấy viên gạch cũ này được chuẩn bị công phu và tốn kém, mệt nhọc cả hệ thống này sẽ bị tuyên án tử hình cũng nên. Nhưng đến khi toà đã tuyên một bản án nhẹ nhàng và “ngọt ngào” nữa, nếu những người này thực sự có tội.

Luật sư Lê Trần Luật cho biết:

Vui nhất là khi toà ra một câu hỏi “Viện kiểm sát đề nghị mức án nhẹ nhàng như vậy, nghĩa là không bị giam giữ, vậy các bị cáo thấy thế nào”? Lẽ thường, với những bị cáo của nhà nước, khi nhận được bản án đơn giản thế, biết mình sẽ được về nhà và chấm dứt những ngày bị giam cầm khổ sở đa số sẽ bằng lòng mà vui mừng nói lời cảm ơn. Lời đề nghị một bản án nhẹ nhàng như một miếng mồi ngon để mong nhận được từ các giáo dân nạn nhân một lời cảm ơn và yên phận. Nhưng Toà đã nhầm, tất cả đều không chấp nhận và kêu oan, họ không chấp nhận bản án mà Toà đã cố tình đặt ra cho có. Vì sao vậy? Dù bản án đối với họ coi như không có, nhưng họ đã không chấp nhận. Họ đã xác quyết rằng việc đập hàng rào là hoàn toàn xác đáng vì đã xây bất hợp pháp trên đất của cha ông họ, của nhà thờ. Bà Việt, khi được hỏi là việc đập tường có vi phạm pháp luật không, đã hỏi lại toà: “Nếu tôi đưa gạch đến nhà ông để xây và ông đập đi thì có gọi là vi phạm pháp luật không”?

Truyền thông nhà nước - lại ma đưa lối quỷ dẫn đường

Tối 8/12, trên TH Hà Nội và VTV, cũng như các báo Hà Nội mới, Vietnamnet… có đăng bài về phiên toà này. Vẫn là câu chuyện “Ma đưa lối quỷ dẫn đường/Cứ lần theo bước đoạn trường mà đi” (Kiều – Nguyễn Du), tại các bản tin vẫn là luận điệu dối trá “các bị cáo đã cúi đầu nhận tội”. Luật sư Lê Trần Luật khi nghe đã phải thốt lên: “Làm gì có chuyện nhận tội”. Một blogger viết: “Chả trách có người ghét nhà báo vì hay nói sai sự thật”. Còn tôi, tôi nghĩ rằng, không chỉ là có người mà là rất nhiều người, nếu vẫn có những người muốn nghe sự thật.

Trên tờ Vietnamnet, PV Tuyết Nhung đã hành nghề kiểu “bán miệng nuôi trôn” bằng những lời lẽ hết sức ngớ ngẩn và ngu xuẩn: “Các bị cáo đã nhiều lần tập trung rất đông người, có lúc lên đến 1.000 người ở khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng” – mặc dù ở đây chỉ có 8 bị cáo, và cáo trạng không hề có một dòng nào nói về việc họ tập trung ai cả.

Trên tờ Hà nội mới viết: “Tại phiên tòa, các bị cáo đều đã cúi đầu nhận tội, thừa nhận mình đã có các hành vi sai trái, vi phạm pháp luật”. Trong khi Vietnamnet viết: Tại phiên tòa, nhiều bị cáo vẫn ngoan cố chối tội”. Còn VNExpress viết: “Trước tòa, các bị cáo thừa nhận có hành vi đập phá tường, cùng nhiều người tập trung cầu nguyện nhưng khẳng định họ không gây ồn ào, không gây rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản”.

Quả thật, cha ông đã dạy rằng: “Nói dối hay cùng”.

Hệ thống truyền thông nhà nước đã tự vả vào mặt nhau đôm đốp!

Có lẽ cũng cần phải kết thúc câu chuyện này bằng một câu ngay trên Vietnamnet: “Một số phần tử quá khích đã lợi dụng tình hình xuyên tạc sự thật, gây chia rẽ, ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc”.

Vấn đề là ai đã lợi dụng tình hình giáo dân thấp cổ bé họng, không có tiếng nói để xuyên tạc sự thật gây chia rẽ, kỳ thị tôn giáo, làm ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết dân tộc thì cần phải xác định rõ ràng và cần phải xử lý nghiêm?

Hà Nội, ngày lễ Mẹ Vô nhiễm nguyên tội, 8/12/2008
J.B Nguyễn Hữu Vinh

THÁI HÀ: CHUYỆN BÊN NGOÀI PHIÊN TÒA SƠ THẨM




Tạ Phong Tần và bà Nguyễn Thị Việt trước lúc đến Tòa

.

December 08, 2008

.

5 giờ sáng ngày 8/11/2008, thời tiết Hà Nội lạnh buốt, nhiệt độ bên ngoài khoảng 140C, nhưng tôi đến nhà thờ Thái Hà đã thấy bên trong Thánh đường có khoảng 300 người đang đọc kinh cầu nguyện. Hôm nay là ngày xét xử vụ án “Gây rối TTCC” và “Hủy hoại tài sản” đối với 8 giáo dân tại trụ sở UBND phường Ô Chợ Dừa, Đống Đa, Hà Nội (số 55 Hoàng Cầu) và cũng là ngày đại lễ của người Công giáo: “Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội”.

Các ông, bà “bị cáo” Nguyễn Thị Việt, Lê Quang Kiện, Lê Thị Hợi, Phạm Trí Năng, anh Nguyễn Đắc Hùng, anh Thái Thanh Hải đã đến nhà thờ từ rất sớm. Bà Việt, bà Hợi diện áo dài màu đỏ, quần trắng, đeo nữ trang rất đẹp và ảnh Đức Mẹ, Thánh giá có tượng Chúa Giê-su trước ngực. Cánh nam giới thì diện áo sơ mi trắng, comple sẫm màu, cũng đeo ảnh Đức Mẹ, Thánh giá có tượng Chúa Giê-su trước ngực, riêng anh Hải “chơi” nguyên bộ comple trắng như chú rể trong ngày cưới.

Không thấy các bị cáo tỏ vẻ lo lắng, buồn rầu, trái lại, nét mặt họ rất tự tin, bình thản và vui vẻ. 6 giờ, sau khí kết thúc đại lễ bên trong Thánh đường, mọi người ra sân đứng trước tượng Đức Mẹ để cầu nguyện Đức Mẹ ban phúc lành, Cha bề trên Mátthêu Vũ Khởi Phụng làm phép chúc phúc xong thì mọi người xếp hàng một đi bộ tuần tự tiến về nơi xét xử, đi đầu là các Linh mục, các Thầy và các bị cáo, kế đến là các giáo dân khác, tất cả đều đeo ảnh Đức Mẹ trước ngực. Lúc này giáo dân đến tham gia khoảng 700 người. Họ đi thành hàng một rất trật tự trên vĩa hè, tay giơ cao nhánh lá thiên tuế xanh tượng trưng cho công lý, hòa bình và tinh thần tử vì đạo. Tôi chưa từng thấy bị cáo nào ra Tòa mà ăn mặc sang trọng, đẹp đẽ, tinh thần phấn khởi, vui vẻ như 6 bị cáo giáo dân trong phiên tòa sơ thẩm hôm nay. Có lẽ đây cũng là kỷ lục “Chuyện lạ Việt Nam” về số bị cáo ăn mặc sang trọng, đẹp đẽ đông nhất trong một phiên tòa Hình sự.

Tôi thấy rất nhiều người không phải giáo dân đã ngồi sẳn từ rất sớm ở cổng nhà thờ, mắt hau háu nhìn chăm chăm vào đoàn người từ trong nhà thờ đi ra. Những gương mặt này rất là quen thuộc vì từ 3 hôm nay, mỗi ngày tôi đến nhà thờ Thái Hà mượn máy vi tính làm việc thì đi ra đi vào lần nào tôi cũng trông thấy họ cả. Có lẽ họ rất “rảnh” nên ngồi đó suốt ngày.

Khoảng 7 giờ 30 phút, đoàn người đã đi đến đường Hoàng Cầu. Có rất nhiều lực lượng Công an mặc sắc phục Cảnh sát giao thông (vàng), Cảnh sát cơ động (xanh rêu đậm), Cảnh sát (xanh lá, chả biết đơn vị nghiệp vụ nào) cùng với hàng rào sắt trắng đỏ đứng chắn ở hai đầu đường. “Oách” nhất là mấy anh Cảnh sát cơ động với trang bị “tận răng” đầy đủ dùi cui cao su đen thui, roi điện nổ bôm bốp, lá chắn, giày da cao cổ với đầy đủ ốp chân ốp giò “hầm hố” u nần đen bóng cao đến tận đầu gối như người máy. Mỗi chú còn đeo trên ngực một cái máy bộ đàm lâu lâu lại kêu lên tít tít, ò í e, nói lào xào lào xào và một cái chai gì đấy đằng sau lưng chỉ thò có cái cổ chai lên (nhìn không rõ). Vài chú ra vẻ chỉ huy cầm loa tay màu trắng và đeo còi trên cổ. Chỉ trừ các bị cáo, vài thân nhân bị cáo và Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải được vào bên trong sân UBND phường Ô Chợ Dừa, tất cả những người còn lại đều bị chặn lại không cho vào nên phải đứng ở vĩa hè bên bờ hồ nhìn sang.

Khoảng 8 giờ, giáo dân tập trung đến mỗi lúc một đông, nhưng đã bị Cảnh sát, rào chắn và dây thừng phong tỏa 2 đầu vào nên đứng dồn lại rất đông ngay rào chắn. Có nhiều người không phải giáo dân nhưng thấy đám đông tập trung ở đấy đông quá nên cũng ghé vào hỏi: “Chuyện gì vậy?”, khi được trả lời là bên trong UBND phường đang xét xử các giáo dân Thái Hà nhưng không cho dân vào nên họ cũng đứng lại xem. Giáo dân khu vực bên trong đối diện UBND phường bắt đầu hát Thánh ca. Lời ca trầm trầm, nhẫn nại nhưng cương quyết lần lượt cất lên hết bài này sang bài khác.

Hai đầu đường, giáo dân không hát Thánh ca vì bà con đang bận cãi lý với lực lượng chốt chặn để đòi vào bên trong. “Tòa này có phải xử công khai hay không?”, “Đây có phải là đường cấm không?”, “Cái này là hàng rào các anh mới dựng lên chớ không phải bảng cấm qua lại, phố này từ trước đến nay không có biển cấm nào cả”, “Tại sao các anh không cho chúng tôi vào?”, “Xử công khai thì không cho vào cũng phải bắt loa, chiếu hình ra ngoài, không xem được thì cũng phải nghe được, tại sao không cho dân vào mà cũng không có loa, không có chiếu hình? ”. Tội nghiệp các chú Công an trẻ tuổi mặt non choẹt chỉ biết cúi đầu nói mỗi một câu: “Chúng tôi được lệnh phải chặn không cho ai vào. Cái đó chúng tôi không có quyền quyết định” mà không trả lời được các câu hỏi của giáo dân.

Khoảng 10 giờ, tất cả giáo dân và Linh mục khu vực bên trong vĩa hè bờ hồ lẫn hai đầu đường Hoàng Cầu bắt đầu cùng nhau hát Kinh Hòa Bình. Lúc này người tham gia càng lúc càng đông nghịt, tổng số có khoảng 2 ngàn người. Do bị phong tỏa “nội bất xuất, ngoại bất nhập” nên những giáo dân ở khu vực bên trong không có chổ đi vệ sinh, nhưng không một ai muốn rời bỏ vị trí vì đều hiểu rằng hễ di ra rồi thì bị chặn không trở vô nữa, nên các ông thì khỏi nói, “giải quyết nhu cầu cấp bách” luôn ngay bờ hồ, có vài bà lớn tuổi cũng tè luôn ngay tại chổ. Một bà “giải quyết” xong còn nói to: “Xét xử thì kín, đái thì công khai” làm mọi người xung quanh được một trận cười ồ.

Các chú Cảnh sát cơ động không phải chú nào cũng đồng tình với việc ngăn chặn giáo dân dự phiên tòa, nên hàng rào Cảnh sát giăng ngang suốt dọc lòng đường Hoàng Cầu ngăn giáo dân từ bên bờ hồ chạy sang phía trụ sở UBND phường có đoạn thì “kiên quyết không để chúng nó thoát”, nhưng cũng có đoạn các chú giả vờ làm lơ quay mặt chổ khác cho giáo dân tự do chạy sang bên trụ sở.

Gần 11 giờ 30 phút vẫn chưa thấy bên trong trụ sở UBND phường có ai bước ra nên bà con bên ngoài rất sốt ruột không hiểu diễn biến bên trong thế nào. Chọt cổng mở, thấy loáng thoáng bóng người đi ra và vài cánh tay đưa lên vẫy chào người dân. Thế là giáo dân tưởng “người nhà” của mình đi ra và hàng rào các chú Cảnh sát cơ động cũng nghĩ thế nên để cho giáo dân tự do chạy ùa sang đường áp sát hàng rào trụ sở UBND phường. Té ra không phải “người nhà” mà là “ông Tây”- quan sát viên của Tòa Đại sứ Mỹ. Vậy là bà con giáo dân nhân cơ hội vây quanh vừa vẫy tay chào “ông Tây” vừa giơ cao các tấm bảng ghi chữ “Chồng tôi vô tội”, “Cha chúng tôi vô tội”, “Hoan hô ông Lê Quang Kiện”, v.v… và v.v…

“Ông Tây” đi khỏi chổ đó thì giáo dân tiếp tục đứng trật tự áp sát vào hàng rào trụ sở hát Kinh Hòa Bình mà không ai chịu đi về. Đến 12 giờ, tôi không thể bắt chước các bà “Xử thì kín, đái công khai” được nên đành phải đi ra ngoài. Một chú Cơ động thấy tôi đi ra thì mặt lộ vẻ mừng rỡ như “thoát nạn”: “Ra lẹ lẹ đi!”. “Giải quyết nhu cầu cấp bách” xong tôi không thể trở vào chổ cũ được nên đành đứng ngoài hàng rào. 12 giờ 30 phút mới thấy Tòa nghỉ trưa cho Luật sư Lê Trần Luật và Linh mục Nguyễn Văn Khải ra ngoài ăn cơm, còn các bị cáo phải ăn cơm hộp tại chổ.

Theo lời Luật sư Lê Trần Luật, trước Tòa cả 8 bị cáo đều khẳng định cầu nguyện và đập bỏ bức tường được xây dựng bất hợp pháp trên đất của giáo xứ Thái Hà là việc làm đúng đắn.

16 giờ 30 phút, khi tôi đang ngồi trong nhà thờ Thái Hà viết bài phóng sự này thì được Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong báo tin tất cả 8 bị cáo đều bị tuyên án treo (chưa rõ mức án) và trả tự do cho bà Dung, bà Nhi ngay tại phiên tòa; nhưng các bị cáo sẽ tiếp tục kháng cáo án sơ thẩm vì án treo cũng là hình phạt, trong khi giáo dân cương quyết tin rằng họ không hề phạm tội.

17 giờ, tất cả giáo dân và Linh mục trở về nhà thờ. Chuông nhà thờ Thái Hà đổ từng hồi vang vọng báo tin mừng trong tiếng hô rền như sấm “Hoan hô Luật sư” liên tục từng hồi suốt 15 phút của đám đông. Nhà thờ Thái Hà vẫn đang ồn ào, náo nhiệt, Thái Hà đêm nay rộn rã niềm vui …

.

Thái Hà, 17h30 phút ngày 08/12/2008
Tạ Phong Tần




Photobucket
Cầu nguyện trước khi đến Tòa Án

Photobucket
Khởi hành

Photobucket
Rất nhiều người đã ngồi trước cổng nhà thờ Thái Hà từ rất sớm hau háu nhìn vào

Photobucket
Xếp hàng một trật tự đi trên vĩa hè tiến đến trụ sở UBND phường Ô Chợ Dừa

Photobucket
Đi đầu từ trái qua: Bị cáo Phạm Trí Năng

Photobucket
Thứ 2 từ trái qua: Các bị cáo Nguyễn Đắc Hùng, Lê Quang Kiện, Nguyễn Thị Việt, Lê Thị Hợi

Photobucket
Mọi người theo đường chính đến sát UBND phường Ô Chợ Dừa

Photobucket

.
Photobucket

.
Photobucket
Rất nhiều lực lượng mặc sắc phục trang bị đầy đủ chận giáo dân lại bên phía bên kia đường và phong tỏa 2 đầu đường Hoàng Cầu

Photobucket
Gần 12 giờ trưa: Ùa qua bên kia trụ sở UBND phường vì tưởng người nhà mình đi ra

Photobucket
Hóa ra là “ông Tây”, người của Đại sứ quán Mỹ
_______

Ảnh: Blogger Nguyễn Hữu Vinh

Đông đảo giáo dân cầm lá vạn tuế và đeo thánh giá tới nơi xử án




Trên các đoạn đường dẫn tới nơi xử án hôm nay dầu đã bị chặn hai đầu, lại có thêm cảnh sát đông đúc đứng canh giáo dân bằng gậy, hơi cay. Những giáo dân bị chặn từ xa đã phản đối đòi được vào khu vực giáo dân đang đứng, nhưng nhất định các công an chặn lại. Nhưng cũng có số đông giáo dân đã tìm cách khác nhau tới được nơi xử án. Họ phản đối vụ xử án phi lý và bất công bằng cách hát thánh ca và cầu nguyện. Họ cũng giơ cao những biễu ngữ "Chúng tôi vô tội" và hô to đòi "thả người vô tội"

Nạn nhân Đắc Hùng và Bà mẹ chị Nhi (được cõng đi) vào tòa


Bên kia đường giáo dân bị công an chận lại và canh giữ


Bên kia đường Hoàng Cầu


Bên này đường giáo dân hướng về khu vực nhà xử án


Cảnh sát và công an túc trực phong tỏa giáo dân tới dự xét án


Cảnh sát ngăn chặn giáo dân


Một bên là cảnh sát, bên kia là giáo dân. Xem họ thương và quan tâm tới dân đến thế!


Giáo dân cầm cành vạn tuế


Giáo dân cầm những biểu ngữ: Chúng tôi vô tội!


Giáo dân hát thánh ca và vẫy cành cây vạn tuế


Giáo dân không đến gần tòa xử, nhưng vẫn đứng ở xa ủng hộ tinh thần


Giáo dân tràn sang bên kia đường tới gần nơi xử án!


Những giáo dân này vào được trước cửa UBND Phường


Cảnh sát chặn đường... giao thông bị ngưng trệ!


Số đông giáo dân khác đứng phía đường Hoàng Cầu đi La Thành


Giáo dân tranh thủ vào được đứng trước cửa vào UBND Phường


Tòa Nhà UBND Phường nơi xử án


Giáo dân mang biểu ngữ "chúng tôi vô tội" và hô hoán đòi thả người!

Thư của một nữ sinh viên gửi các cha các thầy Dòng Chúa Cứu Thế




THƯ CỦA MỘT SINH VIÊN

Kính gởi các cha, các thầy Dòng Chúa Cứu Thế và các bác các anh chị ở Thái Hà

Con là một nữ sinh viên từ nông thôn lên thành phố để học, sau một ngày mệt mỏi chạy đua với sách vở, con vẫn thường có thói quen đọc tin tức online để có thêm chút kiến thức cũng như nhập cuộc với nhịp sống của mọi người.

Trong thời gian gần đây, dường như người dân cả nước ai cũng nghe biết Vụ Toà Khâm Sứ - Thái Hà, tin tức này ngày càng gây nhiều sự để ý quan tâm hơn khi mà các bài báo trong nước đưa tin, nhất là hàng đêm trên truyền hình, thường có những hình ảnh cũng như những lời bình luận của người phát ngôn viên. Tất cả những điều này cũng làm cho con nhập cuộc và quan tâm nhiều hơn.

Là một sinh viên “gốc rạ” sinh ra ở Miền trung, đi học tại miền Nam, nhưng biến cố mà mình đang quan tâm lại xảy ra tận Miền Bắc. Thực hư thế nào ai mà biết được ! Đã có biết bao bài viết của các vị tầm cỡ trong Giáo Hội cũng như bên phía nhà nước viết và viết... ai cũng đưa ra những lý lẽ biện chứng sự việc đúng sai của mình. Thú thật ! Con chỉ ghi nhận và theo dõi mà thôi, chưa bao giờ có ý định sẽ viết về biến cố này, con nghĩ rằng, đó không phải là việc của mình, đó là công việc của Giáo hội, của các cha, các thầy và nhà nước, vậy thôi ! Việc của con là một kho bài vở chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ sắp tới trong mùa Giáng sinh này.

Thế nhưng, sáng nay khi mở tin tức online để đọc, tình cờ con đọc “ Văn thư trả lời của Toà án Quận Đống Đa” thông tin về việc không cho các cha và các thầy dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà tham dự phiên toà xét xử 8 giáo dân của Giáo xứ Thái hà. Con thực sự bị “ shock”, vì thế con muốn viết lên một vài suy nghĩ nhỏ bé của mình, nhưng viết để gởi đến với ai? Đó là điều con boăn khoăn tự hỏi, có thể đến các tờ báo của nhà nước chăng? Liệu họ có đăng không? Và liệu rằng bài viết của con có còn “ nguyên văn” hay lại bị “ cắt xén” như bài phát biểu của Đức TGM, dĩ nhiên con là một cô sinh viên chưa tốt nghiệp ra trường, một kẻ “ tép riu” không tên tuổi làm gì có chuyện “ người ta” cắt xén bài của con.

Nhưng thời gian vừa qua, các báo đài nhà nước đánh mất niềm tin nơi giới trẻ chúng con quá nhiều ! vì thế mỗi khi đọc các bản tin trên báo Hà nội mới, Tuổi trẻ, Thanh niên... từ các sự kiện xã hội, kinh tế, giáo dục, pháp luật. Tất cả đều làm cho con “ chựng” lại với suy nghĩ “ sự thật đúng được bao nhiêu phần trăm khi nhà nước nói!” vì thế con mạo muội đánh liều gởi đến các cha, con không mong đợi bài chia sẻ này được đăng hay không? Nhưng chỉ mong được chia sẻ với các cha và các thầy những suy nghĩ và thao thức của giới trẻ chúng con trong những sự kiện của xã hội hôm nay.

Thật ra, sự kiện Toà khâm sứ – Thái Hà quá rõ ràng với biết bao chứng cứ thuyết phục từ phía Giáo hội. Và phía bên nhà nước cũng thế, các bác lãnh đạo cũng đưa ra biết bao điều để bảo vệ quan điểm của mình, mặc dầu những quan điểm đó mang đậm tính cách quyền lực, sức mạnh hơn là sự thuyết phục có lý có tình. Thế nhưng, chuyện đó không cần bàn thêm, chắc chắn khi đọc tin tức trên mạng qua nhiều nguồn khác nhau, người đọc sẽ có thể minh định vấn đề đúng sai thế nào. Và cho đến thời điểm này, điều mà mọi người quan tâm nhất là vấn để xét xử 8 tội nhân của Giáo xứ Thái Hà với 2 tội danh” Huỷ hoại tài sản” và “ Gây rối trật tự công cộng”.

Có biết bao bài báo nhận định rằng, đây là một phiên toà mang tính cách “ mờ ám” nếu không vậy, sao lại phải hạn chế số người ! mà người bị hạn chế đáng lẽ ra được mời hơn ai hết, đó là các người thân ruột thịt trong gia đình, các cha các thầy dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, những người đã cùng đồng hành với biến cố này từ đầu sự kiện cho đến nay. Bên nhà nước thì bảo đây là vụ xử CÔNG KHAI theo như NGUYÊN TẮC XÉT XỬ CÔNG KHAI của Hiến pháp và Pháp luật tố tụng Việt nam. Thế mà hôm nay, bác Trần Hồng Quân-Chánh án, đại diện cho các vị lãnh đạo của Việt nam lại trả lời là không thể đáp ứng yêu cầu của các cha và các thầy xin vào tham dự phiên toà vì hai lý do: thứ nhất là vì do Phòng xử chỉ chứa được ít người, thứ hai là vì đã phát hết giấy ra vào. Thú thật, con thật quá thất vọng cho các vị được mệnh danh là những vị lãnh đạo, là những người mà chúng con cho là những bậc cha mẹ, anh chị lại có kiểu trả lời thật quá...trẻ con, và thực nực cười, không một chút thuyết phục chi cả ! nói để mà nói, trả lời để mà trả lời, thế nhưng lại không chịu khó suy xét xem mình nói gì, người khác nhìn nhận mình ra sao? Thật là quá ấu trĩ !

Thực tình mà nói, Việt nam còn nghèo lắm so với các cường quốc năm châu, nhưng có nghèo đến nỗi gì đâu khi mà các bác lãnh đạo không tìm ra một nơi xử thích hợp để đáp ứng tối thiểu nhu cầu của những người tham dự, hoặc ít ra thể hiện uy tín cũng như danh dự của mình giũa lời nói và việc làm ??? Còn việc các bác đã phát hết giấy mời, các bác có ngu dốt hoặc lú lẩn đến đâu cũng nên biết được ai là người nên được mời chứ, thế mà lạ thay, thân nhân gia đình các bị cáo cùng với các cha, các thầy lại không được tham dự! Vậy các bác nhà nước đừng “ đao to búa lớn” mà hô toáng lên rằng, đây là phiên toà CÔNG KHAI như luật nhà nước.

Nói đến đây làm con nhớ đến đoạn câu Kinh Thánh mà vô tình con đã đọc được, khi mà Chúa Giêsu thấy những người Pharisêu sống thói giả hình, gian dối Ngài đã căn dặn các môn đệ rằng: “ Các con đừng nghe những gì họ nói, nhưng hãy xem những gì họ làm”. Đến lúc này đây, chúng con những giới trẻ đã thấy quá nhiều, quá nhiều những dối trá, không những sự kiện Thái Hà mà nhiều sự kiện khác nữa, xảy ra trong nước và ngoài nước, chẳng hạn Nhân viên Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi – bà Vũ Mộc Anh - đã giao dịch buôn lậu sừng tê giác, vụ việc thật rành rành với báo chí Nam Phi đưa tin truyền hình cũng như ghi được băng hình để làm bằng chứng, trong khi đó các vị cao cấp từ Đại sứ quán Việt nam lại báo cáo rằng: không có nhân viên nào của Việt nam nhận hành vi như báo chí thế giới nói. Lại nữa, vừa mới đây, chính phủ Nhật Bản đã chính thức thông báo cúp bớt viện trợ phát triển ODA theo lối tín dụng lãi suất nhẹ cho Việt nam vì cái tội các bác lãnh đạo nhà ta Tham nhũng “ hết đường cứu chữa” trong khi đó, Đại diện Ban chỉ đạo trung ương về Phòng chống Tham nhũng VN còn nói rằng “ hiện vẫn chưa có gì cụ thể”.

Đúng là giới trẻ chúng con đang sống trong một bầu khí ngột ngạt của sự giả trá, ngụp lặn trong bầu khí gian dối, lừa đảo của một xã hội “ ai mạnh thì thắng” bất chấp sự thật và tiếng nói của lương tâm. Tệ nhất là trong thời gian gần đây, bộ mặt thật của các vị mang tiếng là “ đại diện cho dân” lại là những người tự mâu thuẫn nhiều nhất giữa lời nói và việc làm. Từ lúc bé, con vẫn thường được cha mẹ dạy rằng: Có thì nói có, không thì nói không, đừng nói láo dù chỉ một lần vì như thế lần sau chẳng còn ai tin tưởng nữa “ Một lần không tin nghìn lần mất tín là thế!’Vậy con kính thưa các bác lãnh đạo “ tài ba” rằng: Ai là người đã viết ra luật, luật để làm gì? Và ai là người tuân thủ luật. Các bác tôn trọng và thi hành LUẬT CÔNG KHAI như vậy sao??? Trong gia đình, người lớn không tốt thì làm sao trẻ nhỏ ngoan được, cha mẹ làm gương xấu thì làm sao dạy dỗ con cái. Các bác lãnh đạo nhà nước không giữ lời hứa, không thực thi công lý thì thử hỏi làm sao giới trẻ chúng con có thể kính phục và tôn trọng được! Như vậy, việc xã hội đang xào xáo, đang có những bất mãn và căng thẳng không phải từ phía con cái là những người dân thấp cổ bé miệng đâu! Nhưng chính là nơi cách sống thiếu tôn trọng sự thật và dối trá của các bác đấy, các bác hãy chịu khó nhìn lại những gì mình làm, để may ra có thể đem lại sự bình an cho xã hội Việt nam hôm nay chăng?

Xin cám ơn Giáo xứ Thái Hà đã cho chúng con biết được cái CHÂN-THIỆN-MỸ đích thực là gì, giữa biết bao những đan chen của cuộc sống “ đồng thau lẫn lộn” nhiều lúc tụi trẻ chúng con cũng mất phương hướng để cân nhắc rằng: có dám sống cho sự thật dầu phải trả giá cách nào? Hoặc là đồng loã để khôn khéo sống an nhàn bằng việc thoả hiệp với bất công, dối trá. Nhớ lại một bài viết của một cha nào đó mà con đã được đọc trên mạng “ mảnh đất của giáo xứ Thái Hà được đòi lại, không phải vì chỉ vài ba thước đất vật chất, nhưng vì muốn đi tìm chân lý và sự thật đang ở nơi đâu?”. Lúc này hơn bao giờ hết, con cảm nghiệm được sự thật này, khi mà các nạn nhân sắp ra tòa đã chấp nhận hy sinh thật nhiều, chịu những áp đảo từ phía nhà nước cả về vật chất lẫn tinh thần. Con thầm cảm phục giáo dân và chủ chăn đã hiệp nhất nên một, từ Bề trên đến bề dưới trên con đường đi tìm công bằng và sự thật này. Có lẽ chính nhờ đó mà giáo xứ Thái Hà có thể can trường, mạnh mẽ cho đến ngày hôm nay khi phải đương đầu với bao sự dữ: Bôi nhọ danh dự, đòi vào chém giết, nhổ nước bọt vào mặt, xịt hơi cay, ban đêm phá phách đền thờ...Một lần nữa, con cám ơn các tu sĩ, các bác các anh chị ở Thái Hà đã giúp con xác tín thêm NIỀM TIN, đâu là con đường mà Chúa và Giáo hội đang đi giữa một xã hội đầy dẫy sự dối trá và đảo điên này. Con cám ơn HĐGMVN đã đưa ra những lời lập luận rõ ràng và xác quyết để hướng dẫn chúng con cùng đi.

Sắp tới đây Giáo hội chuẩn bị mừng đón kỷ niệm 2008 năm Chúa xuống thế làm người. Con tin rằng Mùa giáng sinh năm nay sẽ tràn đầy ý nghĩa. Xin Chúa ban cho các bác các anh chị Thái Hà sức khoẻ, can đảm và nhiệt tâm để tiếp tục mang lại ánh sáng, niềm tin và sự thật cho thế giới và dân tộc, đặc biệt cho những người nghèo đi tìm công lý. Xin cầu nguyện cho 8 giáo dân Thái Hà chỉ con 2 ngày nữa là ra toà, được tràn đầy Thánh Thần Chúa, để họ trung kiên làm chứng cho Chúa trong bình an và tín thác.

Xin kính chào các cha, các thầy và giáo dân Thái Hà trong sự tôn trọng, tin tưởng và cảm phục nhất của con !
Trúc Vy
Ảnh: Lực lượng công an canh giữ trước khu vực xử án giáo dân ngày 8/12

Hoa Kỳ, EU kêu gọi Việt Nam bảo đảm quyền tự do của người dân





04/12/2008
Tại Hội Nghị của nhóm Tư Vấn Các nhà tài trợ cho Việt Nam hôm thứ Năm, Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam bảo đảm các quyền tự do của người dân, tiếp theo sau vụ bắt giam một nhà báo giúp phát giác một vụ tham nhũng lớn.

Liên Hiệp Âu Châu nói với Việt Nam rằng Âu Châu muốn nhấn mạnh tới sự kiện là quyền chính trị và quyền dân sự quan trọng như nhau và không nên bị tách biệt.

Trong bản tuyên bố, Liên Hiệp Âu Châu mạnh mẽ tin tưởng rằng chuyện không tôn trọng quyền chính trị và quyền dân sự sẽ gây phương hại trầm trọng tới đường hướng phát triển tại Việt Nam.

Liên Hiệp Âu Châu cho biết là đang chia sẻ với những lo ngại của quốc tế về bản án tù 2 năm dành cho nhà báo Nguyễn Việt Chiến, người giúp phanh phui một vụ tai tiếng tham nhũng lớn trong một đơn vị của Bộ Giao Thông Vận Tải 3 năm trước đây.

Trong bản tuyên bố đưa ra trước hội nghị của nhóm tư vấn, Hoa Kỳ nói rằng thành tích kinh tế và uy tín của Việt Nam trước quốc tế đã bị phương hại vì những hạn chế áp đặt lên các quyền tự do cá nhân của người dân.

Bản tuyên bố của phía Hoa Kỳ nói rằng thái độ cởi mở hơn đối với những quan điểm bất đồng và khác biệt là điều rất quan trọng để Việt Nam phát huy đầy đủ tiềm năng của mình.

Một nhóm 4 nước tây phương – gồm Canada, Na Uy, Thụy Sỹ và New Zealand – hối thúc Việt Nam cho người dân trên vùng cao nguyên trung phần được dễ dàng hơn nữa trong việc tham gia các hoạt động tôn giáo. Vùng cao nguyên trung phần là nơi xảy ra những vụ rối loạn trong hai năm 2001 và 2004, bắt nguồn từ những vụ tranh chấp đất đai.

Các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền nói rằng chính phủ đã đàn áp những người sắc tộc thiểu số theo đạo Tin lành trên vùng này, vì chính phủ coi tôn giáo vừa kể là những lực lượng thù nghịch xuất phát từ Hoa Kỳ.

Nhóm 4 nước Tây phương kể trên cho hay trong chuyến viếng thăm 3 tỉnh Tây Nguyên tháng trước, họ ghi nhận có vài khuynh hướng tích cực trong quyền tự do tôn giáo, nhưng người sắc dân thiểu số, gọi chung là người Thượng, vẫn không được đại diện đầy đủ trong chính quyền địa phương và tỉ lệ người nghèo trong nhóm người này vẫn tiếp tục gia tăng.

Hãy thả họ tức khắc

Trần Khải

Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cày, người đã bị giam và lãnh án tù vì cớ “trốn thuế,” nhưng thực ra là vì kêu gọi biểu tình chống CSTQ chiếm đảo Hoàng Sa, Trường Sa...

Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cầy, mà không cần chờ tới dịp Tết để ân xá hay chờ bất kỳ dịp nào khác, vì chính ngay khi CSTQ đưa tàu tới thăm dò các mỏ dầu Biển Đông là lúc toàn dân VN cần được chính phủ trấn an rằng cả nứớc đều chung một lòng giữ đất, giữ đảo.

Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cày, và hãy chính thức đưa ra lời xin lỗi anh; hãy nói rằng việc anh và các bạn thanh niên biểu tình đòi giữ đất, giữ đảo là điều hợp lý, và hãỹ nói rằng đất nứớc cần rất nhiều người như anh, những người nóng lòng khi nghe chuyện cõi bờ bị xâm phạm.

Blogger Điếu cày
Nguồn: vietnamexodus.org
Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cày, và phải trả tự do tức khắc, vì Trung Quốc đang ngày càng hung hãn lấn hiếp – phần thì vận chuyển tiền giả, ma túy, chở rau, sữa lậu mang độc chất melamine tràn ngập VN với giá rẻ, phần thì lấn biển kiếm dầu, phần thì tình báo Trung Quốc bắt đầu mở các hồ sơ mật để đưa các sự thật ẩn kín ra nhằm phá hoại tên tuổi quốc tế của ông Hồ Chí Minh, từ hồ sơ mật về người vợ Tăng Tuyết Minh, cho tới có tin rằng ông Hồ thật đã chết năm 1932 và người khác đã mang lý lịch giả này...

Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cày, để toàn dân đoàn kết một lòng, vì sóng gió Biển Đông đã thấy bắt đầu dữ dội, nếu không giữ đoàn kết một lòng, sẽ khó mà đương cự với cường đồ Phương Bắc...

Đã tới lúc nhà nước CSVN cần phải thả anh Điếu Cày, bởi vì ngay cả trên báo nhà nước VietnamNet cũng đã bắt đầu bênh vực anh qua một hình thức khéo léo: cho độc giả qua VietNamNet đòi hỏi gìn giữ chủ quyền biên giới lãnh thổ Việt Nam... Trong tình hình này, còn giam anh Điếu Cày là còn làm cho lòng dân không an ổn.

Báo nhà nươc VietNamNet phát hành trên mạng ngày 01/12/2008, có nhan đề là “Người dân ủng hộ việc xác định chủ quyền Việt Nam” đã có nhiều ý kiến điển hình như sau, trích:

“Hàng nghìn bạn đọc qua VietNamNet đã bày tỏ sự đồng cảm và nhất trí với tuyên bố của Bộ Ngoại giao về việc xác định chủ quyền biên giới lãnh thổ Việt Nam. Chúng tôi xin trích đăng một số ý kiến.

Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam

Tôi rất hoan nghênh lời phát biểu của ông Lê Dũng: "...khẳng định chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền hợp pháp của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa...". Đó là sự thật không thể chối cãi! Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là đất đai của ông cha ta để lại. Toàn bộ nhân dân Việt Nam ủng hộ sự khẳng định này! Patriod_vn, TP.HCM, email: pearl_river_2007@...

Cần những hành động mạnh mẽ hơn lời tuyên bố trên, phải bảo vệ chủ quyền nước nhà bằng mọi giá. Nguyễn Duy Thanh, TP.HCM, email: herocrest_131@...

Quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa là của dân tộc Việt Nam. Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử khẳng định điều này. Chính vì vậy, Trung Quốc nên tôn trọng chủ quyền Việt Nam. Nhân dân Việt Nam sẵn sàng đấu tranh bảo vệ quyền lợi hợp pháp chính đáng của mình. Thanh Lam, Sóc Trăng, email: thanh_lam6622@...

Việt Nam cần phải có biện pháp cứng rắn hơn về vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa. Người dân chúng tôi luôn ủng hộ các biện pháp của Đảng và Chính phủ. Pham Van Khoa, Hải Dương, email: leducthinh2006@...

Tôi nghĩ nhà nước ta không thể chỉ tuyên bố chủ quyền như vậy mà phải có hành động cụ thể, sáng suốt. Nếu không, tài nguyên ở những nơi đó cạn kiệt là điều không thể tránh khỏi. Ha Trung, Hưng Yên, email: hatrung7@...

Tôi rất ủng hộ những tuyên bố vừa qua, đây là sự vi phạm chủ quyền của Việt Nam và Việt Nam phải tuyên bố rõ ràng về vấn đề này. Nguyen Manh Thang, Hà Nội, email: muadong_nuocnga@...

Ông cha ta đã vất vả để tạo dựng và có được chủ quyền trên hai quần đảo thì sao chúng ta lại không bảo vệ và phát triển được trên hai quần đảo đó? Cần phải có những biện phát thiết thực và hiệu quả hơn là điều mà mọi người dân mong muốn. Trần Minh, Kim Bảng, Hà Nam, email: minhcdt@...

Tôi hoàn toàn đồng ý với tuyên bố của Bộ Ngoại giao Việt Nam, chúng ta hoàn toàn khẳng định chủ quyền lãnh thổ của chúng ta. Kim Xuân Hòa, Vĩnh Phúc, email: kimvanhoa@...

Nhà nước cần có những hành động kiên quyết và cứng rắn hơn về chủ quyền quốc gia dân tộc. Chúng tôi luôn ủng hộ đất nước. Đặng Đình Quy, email: dangdinhquy5984@...

Việt Nam có đủ bằng chứng lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa. Chúng tôi rất tin điều này và luôn ủng hộ Chính phủ xác định chủ quyền đối với đất nước. Nguyen Huu Hieu, Hà Nội, email: Hieunguyen.hut@...

Truyền thống yêu nước chưa bao giờ phai mờ trong mỗi trái tim người Việt Nam chúng ta. Thời gian qua giới trẻ đã cho thấy điều đó. H.A, Bình Dương, email: qlgtbd@... (...)

Là một người lớn lên ở Miền Bắc XHCN, ngay từ thuở cắp sách đến trường, tôi đã thuộc lòng bài hát: Việt Nam - Trung Quốc núi liền núi sông liền sông, chung một biển Đông thắm tình hữu nghị. Trung Quốc bao giờ cũng nói: "đồng chí tốt, bạn bè tốt láng giềng tốt, đối tác tốt"… nhưng lời nói và việc làm của họ thật quá xa. Trong khi diễn ra những hoạt động "hữu nghị" thì họ ép những công ty thăm dò dầu khí nước ngoài đang làm ăn với chúng ta phải rút đi, họ dùng sức mạnh, bỏ ra hàng chục tỷ đôla để tìm cách chiếm hữu khai thác dầu khí trên vùng chủ quyền của nước ta.

Trong những ngày qua, dư luận của người Việt trên khắp thế giới hết sức sôi sục, đòi hỏi phải tỏ thái độ. Thậm chí nhiều người đã đề xuất biện pháp không dùng hàng Trung Quốc để phản đối… Chưa biết có đúng hay không, nhưng thực tình mà nói, cứ nhìn đến hàng Trung Quốc, tôi lại thấy đằng sau là cả một loạt những chuyện: Nói một đằng làm một nẻo... Lê Tư Thái, Phủ Thông, Bắc Kạn

Đề nghị Trung Quốc thực hiện theo nội dung Công ước Luật biển 1982

Tôi lấy làm bất ngờ khi tập đoàn dầu khí nhà nước Trung Quốc công bố đại dự án thăm dò, khai thác dầu khí trong khu vực tranh chấp ở biển Đông. Trong khi cách đó không lâu, Trung Quốc đã liên tiếp gây sức ép với tập đoàn BP (Anh) và Exxon Mobil (Hoa Kỳ) buộc họ phải rút khỏi các dự án hợp tác thăm dò dầu khí, cho dù ở vùng thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam, hoàn toàn thuộc quyền của Việt Nam.

Điều đáng nói, động thái trên của phía Trung Quốc được đưa ra ngay sau khi Thủ tướng nước ta vừa có chuyến thăm Bắc Kinh. Truyền thông hai nước đã đưa rất đậm những tuyên bố hữu nghị, hợp tác giữa hai bên, tái khẳng định nguyên tắc "hòn đá tảng" cho quan hệ giữa hai Đảng, hai nhà nước và nhân dân Việt Nam - Trung Quốc cho hiện tại và tương lai với 16 chữ vàng mà chính các nhà lãnh đạo Trung Quốc khái quát đề xướng là "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và phương châm "Bốn tốt": "láng giềng tốt, hợp tác tốt, đối tác tốt, đồng chí tốt".

Thế giới ngày nay là thế giới văn minh, mọi ứng xử đều phải tuân theo luật pháp. Những hành động chèn ép kiểu nước lớn đã không còn phù hợp và gây nên phản cảm. Đương nhiên, thời đại nào, quốc gia nào cũng tồn tại bất đồng, xung khắc nhưng mọi bất đồng, tranh chấp đều phải được giải quyết dựa trên luật pháp quốc tế, quy tắc ứng xử và hợp tác mà hai bên đã đề ra, chứ không phải làm những việc đã rồi. Huống chi, Trung Quốc, Việt Nam và các bên liên quan đã phải mất nhiều thời gian và nỗ lực đàm phán để đi tới Bộ quy tắc ứng xử Biển Đông năm 2002, trong đó đã ghi rất rõ: các bên đồng ý tự kiềm chế, tránh những hành động có thể gây căng thẳng và xung đột tại Biển Đông. Bùi Thành, Gia Lâm

Trung Quốc không thể đứng trên Công ước Luật biển để hành xử

Với hành động ngang ngược này, Trung Quốc đã vi phạm Công ước Luật biển năm 1982. Tất cả mọi nước phải có trách nhiệm thực hiện nội dung công ước đó và Trung Quốc cũng vậy. Thu Linh, Quảng Ninh

Tôi rất bất bình trước việc Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế. Nếu muốn trở thành cường quốc, đóng vai trò lãnh đạo trong thế giới này, trước hết, Trung Quốc phải tuân thủ đúng những cam kết luật pháp quốc tế mà mình đã tham gia, không thể đứng trên luật pháp.

Về phía Việt Nam, tôi cho rằng ta phải có hành động cụ thể. Cần huy động sức mạnh nhân dân để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Xin các vị lãnh đạo hãy vì quyền lợi của dân tộc, giữ gìn cho muôn đời sau. Email: tim_kiem_love@...”
(hết trích)

Ngưng xâm lấn Việt Nam!
Nguồn: flickr.com
Đó là một phần trích từ lời của người dân trong nước, được báo nhà nứớc đăng tải. Đây là lúc nhà nước hãy suy nghĩ cho chín chắn: chỉ cần trả tự do cho nhà báo tự do Điếu Cày, kèm một lời xin lỗi đăng trên các báo, sẽ là bước đầu để hàn gắn lòng dân trước làn sóng dữ Phương Bắc.

Những trận đánh sắp tới nếu xảy ra, thật khó lường được thiệt hại. Chiến tranh là điều phải tránh, nhưng cũng là quyết định bất đắc dĩ phảỉ lựa chọn, vì có khi lùi thêm một bước là sẽ mất hết... Hãy nhìn tấm gương Tây Tạng mà biết sợ, để biết gìn giữ lòng dân cho cuộc chiến lớn, nếu phải xảy ra.

Hãy trả tự do cho anh Điếu Cày, và cho tất cả những người hoạt động dân chủ khác... Vì họ đã chứng tỏ cho cả nước nhìn thấy rằng họ đã là những người đi đầu vận động cho hạnh phúc toàn dân, đang chịu đựng các đàn áp bất công của nhà nước, và sẽ vẫn luôn luôn là những người không rời cuộc chiến vì an nguy của cả dân tộc.

Hãy trả tự do cho họ, tức khắc. Vì toàn dân muốn như thế.

DCV Online

Việt Nam Tìm kiếm sự hợp tác của Yahoo & Google nhằm quản lý tư tưởng blogger




Hãng thông tấn Pháp AFP

Ngày 3-12-2008


Việt Nam cộng sản muốn hai gã khổng lồ về Internet là Google và Yahoo! giúp họ chỉnh đốn tình hình hoạt động blog đang rất năng động và gây nhiều ảnh hưởng hiện nay, theo truyền thông nhà nước cho biết vào hôm qua thứ Ba, và chấm dứt "những thông tin không đúng đắn" được đưa lên mạng trực tuyến.

Chính phủ sẽ thông báo những quy định mới trong tháng này, nhấn mạnh rằng các trang weblog phải được sử dụng như là những cuốn nhật ký cá nhân trực tuyến, không được coi như những cơ quan ngôn luận [organ] để gieo rắc những quan điểm về đời sống chính trị, tôn giáo và xã hội, theo trích dẫn từ các quan chức cao cấp của nhà nước cho biết.

Những điều chỉnh này nhằm "tạo nên một cơ sở pháp lý cho các blogger và các cơ quan liên quan để khắc phục những biểu hiện vi phạm trong lĩnh vực hoạt động blog," theo lời Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn, được tờ nhật báo Thanh Niên trích dẫn.

Bộ "sẽ liên hệ với Google và Yahoo! để hợp tác tạo nên môi trường tốt nhất và lành mạnh nhất cho các blogger," ông cho biết thêm.

Những dự tính này đi liền theo sau việc bỏ tù hai năm rưỡi blogger nổi tiếng Điếu Cày -- với tên thật là hoàng Hải -- vào tháng Chín, dựa vào tội danh trốn thuế. Phiên tòa xem xét kháng cáo của ông được dự tính diễn ra vào thứ Năm, theo các cán bộ tòa án cho biết.

Tổ chức bảo vệ các quyền lợi báo chí Nhà Báo Không Biên Giới [Reporters Without Borders] đã lên tiếng công kích rằng ông Hoàng Hải đã bị trừng phạt vì đã chỉ trích những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với các quần đảo trên Biển Đông và đã kêu gọi tòa án "hãy tuyên bố trắng án nhà bất đồng chính kiến trên mạng ảo này."

Vấn đề lãnh thổ được nhìn nhận như có tính nhạy cảm cao độ theo cách của chính quyền Việt Nam và Trung Quốc.

Phạm vi ảnh hưởng của giới blogger Việt Nam đã bùng nổ trong những năm gần đây, từ những trẻ em đi học cho tới các biên tập viên báo chí tự do chia sẻ những suy nghĩ của mình theo một phương cách không thể có được trong hệ thống truyền thông do nhà nước kiểm soát.

Hầu hết những người sử dụng đều chỉ tán chuyện phiếm quanh những vấn đề về lối sống và mang tính riêng tư, song một số người viết trên mạng trực tuyến đã đi chệch vào những phạm vi chính trị nhạy cảm và đã phải gánh chịu thái độ tức giận tột bậc của các giới chức thẩm quyền, với một số blogger, kể cả Điếu Cày, đã kết thúc trong nhà tù.

Giám đốc Trung tâm An ninh Mạng Internet Bách Khoa của nhà nước Nguyễn Tử Quảng, vào tháng trước đã cho biết là theo bản dự thảo những quy định đang được thảo luận, thì những người vi phạm có thể phải đối mặt với các mức phạt 12.000 đô la và lên tới 12 năm tù giam.

"Đây đúng là một mình phạt nghiêm khắc song hoàn toàn thích hợp đối với những ai cố tình đưa ra những thông tin sai lạc về tôn giáo, hệ thống chính trị, nhà nước và chính phủ Việt Nam," theo lời ông Quảng được trích dẫn.

OpenNet Initiative, một mạng hợp tác bởi những chuyên gia đến từ các trường đại học Harvard, Cambridge, Oxford và các trường đại học khác, đã cảnh báo trong một bản báo cáo năm ngoái rằng Internet chính trị bị gạn lọc tại Việt Nam đang "phổ biến rộng khắp."

"Chế độ gạn lọc của Việt Nam sắp xếp phân tầng nhiều lớp, nhờ vào không chỉ công nghệ máy tính mà còn cả những lời đe nẹt về trách nhiệm pháp lý, việc kiểm tra dựa vào nhà nước và tư nhân qua các hoạt động trực tuyến của những người sử dụng, và những sức ép không chính thức ví như sự trông nom giám sát của những người làm công hay những người sử dụng khác tại các quán cà phê Internet," bản báo cáo nhận xét.


Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008