Điếu Cày giữa buổi giao thời




Tưởng Năng Tiến

Tôi vốn lo xa, và đôi khi, xa quá. Đã có lúc, tôi đề nghị: kiếp sau, nếu có dịp gặp lại nhau, chúng ta nên bỏ cái lối chào hỏi (xã giao) hiện nay đi - nghe nhà quê chết mẹ:

“Xin được vô phép hỏi thăm, anh chị từ đâu đến?”

“Thưa bà, bà thuộc quốc tịch nào thế ạ?”

“Còn ông, quê quán ở đâu?”

Kể từ khi chúng ta có mặt trên quả đất, hình dạng của những lục địa đã nhiều lần thay đổi, nói chi tới mấy chuyện lẻ tẻ, nhỏ nhặt (và lặt vặt) cỡ như biên giới của những quốc gia. Bởi thế, những câu trả lời cũng như những câu hỏi (vớ vẩn) vừa nêu đều có vẻ hơi… ngớ ngẩn:

“Thưa tôi người Chiêm Thành, còn cô bạn gái của tôi đây người Chân Lạp.”

“Còn tôi là công dân thành Nhã Điển (Athens) ạ.”

Đối đáp như thế, nghe mất... sướng! Hẹp hòi, và nặng tính chất địa phương, thấy rõ. Đã vậy, nó còn có thể khiến người đối thoại bối rối. Chiêm Thành, Chân Lạp, Nhã Điển... đều thuộc những nền văn minh đã lụi tàn, hay bị hủy diệt từ lâu.

Do đó, tôi xin có ý kiến là chúng ta nên chào hỏi nhau theo cách khác, bỏ hẳn mọi ý niệm liên quan đến không gian đi, cho nó tiện việc sổ sách:

“Xin được vô phép hỏi thăm, bà thuộc niên đại nào thế ạ?”

“Thưa cô, cô có thể vui lòng cho biết, thời đại của cô tên chi không?”

“Thưa, tôi sống vào thời Băng Hà.”

“Còn em thì sinh vào thời Đồ Đá Cũ.”

“Chúng em cũng thế nhưng hơi lui về phía sau một tí, giai đoạn Trung Thạch Khí đấy ạ.”

“Dạ cháu thì sinh sau đẻ muộn hơn nhiều, cháu là người thời Trung Cổ.”

Gần gũi hơn, chúng ta dám có dịp ngồi nhậu (sương sương) vài ly và bàn chuyện nghệ thuật với Leonardo da Vinci, hay Michelangelo Buonarroti… của thời Phục Hưng. Gần hơn nữa, bạn có thể chitchat hay tranh luận với những blogger thuộc thời đại Thông Tin.

Nhân loại tất nhiên không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm tay nhau, cười ha hả, nhẩy cà tưng cà tưng (nhịp nhàng) qua từng thời đại. Theo ước tính của Survival International, hiện nay chỉ riêng ở Brazil và Peru, đã có đến hơn 50 bộ lạc (trong số hàng trăm, rải rác khắp nơi trên thế giới) vẫn đang sinh sống ở giai đoạn văn minh của thời Săn Bắt.

Có những nơi heo hút quá, ánh sáng văn minh không soi rọi tới nên con người bị cô lập và trở nên… lạc hậu. Cũng có những nơi mà cư dân (rất có thể) vì cảm thấy đời sống “văn minh hiện đại” không thích hợp mấy với “tạng” của họ, nên từ chối tham dự cuộc chơi. Ở vài nơi khác, người ta nhất định ngoảnh mặt với tất cả những sinh hoạt chung, của đa phần nhân loại, hoặc tỏ ra dị ứng với mọi sự đổi thay, chỉ vì sợ thiệt thòi đến… quyền lợi cá nhân hay phe nhóm của mình.

Tôi hay hình dung ra cảnh một thằng cha đầu bù tóc rối, tay cầm một cái chầy hay cái vồ gì đó, đang tha thẩn giữa rừng, bỗng hớn hở và hăm hở, tồng ngồng chạy tuột vào hang, ôm chầm lấy vợ,… nói không kịp thở:

“Honey à…"

"Dạ, anh…"

“Em nhen lửa lẹ lên, nướng cái gì để lai rai liền nha… Anh sẽ hú anh Tư với anh Năm qua uống (chơi) vài xị để ăn mừng…”

Con mẻ, thất vọng ra mặt, cố nén thở dài nhưng bẳn gắt thấy rõ:

“Trời, tưởng gì chớ lại bầy chuyện nhậu nữa hả! Sao cứ nhậu liền liền vậy kìa? Ðêm qua mấy ông mới xỉn gần chết, ói mửa tùm lum, hang động còn hôi rình đây nè!”

“Thì hôm qua là happy birthday của em, mình cũng phải này nọ chút đỉnh (với người ta) cho nó vui chớ. Bữa nay là chuyện khác, quan trọng hơn nhiều.”

"Chuyện gì mà dữ thần vậy cà?”

"Mình biết sao không? Anh mới gặp ông Tám ở ngoài bìa rừng á, thằng chả cho hay bắt đầu từ 12 giờ khuya đêm nay là toàn thể nhân loại sẽ bước qua một thời đại mới - tới thời Đồ Đồng rồi đó nha.”

"Ý trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Như vậy là chết (bà) tui rồi. Cái cối đá, cái ghế đá, cái giường đá, cái bàn đá, cái gối đá… mới mua tuần rồi, toàn là đồ xịn và đồ hiệu, không sale một cắc, mắc hết biết luôn. Vậy mà hết đêm nay là kể như sẽ demoder ráo trọi. Qua thời Đồ Đồng thì đồ đá rớt giá là cái chắc. Tui thiệt hại cả triệu Mỹ kim tới nơi chớ đâu phải ít, vui vẻ gì mà mấy ông đòi nhậu nhẹt ăn mừng? Dẹp, dẹp hết…!”

Ở bình diện quốc gia, không ít những vị Lãnh tụ Anh minh, những Người Cầm lái Vĩ đại của cả một dân tộc… cũng có lối ứng xử thô lỗ hoặc bầy tỏ một thái độ (rất) nặc nô tương tự, khi quyền lợi của họ bị đụng chạm vì sự đổi thay, của thế thời.

Vào những năm cuối của thế kỷ trước, chủ bút tạp chí Thế Kỷ 21, tạp chí xuất bản hàng tháng phát hành từ miền Nam, California, đã có nhận xét rằng:

“Tiến bộ là đi ngược lại quyền lợi của giai cấp nắm quyền, tình trạng này đang diễn ra tại Việt Nam. Có gần hai triệu đảng viên và những người cộng tác với họ chia nhau các chức vụ và bổng lộc từ trên xuống dưới. Nếu kinh tế tư doanh phát đạt thì hệ thống phân phối ảnh hưởng và lợi lộc đó bị thiệt hại. Nếu nhiều công ty tư doanh đi vào thị trường thì một hãng độc quyền là ‘công ty Đảng’ sẽ không cạnh tranh nổi. Nhiều ý kiến mới được nói, được nghe thì ‘Giáo hội Ðảng’ sẽ mất thiêng. Vì vậy họ gọi quá trình đó là ‘diễn biến hòa bình’, phải ngăn ngừa và tiêu diệt!”
(Vương Hữu Bột, “Trở ngại của tiến bộ”, Thế Kỷ 21, tháng 6 năm 98).

Vào thời điểm này ở Việt Nam chưa có những nhân vật đấu tranh đòi hỏi cải cách và đông đảo những blogger như hiện nay. Đây là những tác nhân chính đang làm suy yếu vai trò độc quyền thông tin của nhà nước. Họ cũng tạo ra được những đối lực với chính sách toàn trị và hà khắc ở xứ sở này.

Trước tình trạng đó, nhà đương cuộc Hà Nội đã có những phản ứng rất vụng về và thô lỗ. Xin đơn cử một thí dụ, về trường hợp ông Nguyễn Hoàng Hải, một công dân Việt Nam vừa bị hành hung và bắt giam.

Ông Hải là thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, một blogger, với bút danh Điếu Cày, bị bắt vào ngày 19 tháng 4 năm 2008. Lý do (chính) vì đã kêu gọi và tham dự biểu tình, để phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Ở Việt Nam, những quyền căn bản của con người như quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận… đều được hiến pháp thừa nhận (cho có lệ) nhưng chưa bao giờ được thực thi. Tệ trạng này đã được mọi người chấp nhận, hay cam chịu, từ hơn nửa thế kỷ nay.

Điếu Cày, tiếc thay, đã không chấp nhận, và cam chịu như thế. Ông và một số bằng hữu đã công nhiên thực hiện quyền công dân của mình, bằng nhiều phương cách. Hành động của họ bị coi là “khiêu khích” vì đã làm mất sự “ổn định xã hội”, theo quan điểm của những người đang cầm quyền ở Việt Nam.

Theo ngôn ngữ hàn lâm thì ông Nguyễn Hoàng Hải là một nạn nhân giữa buổi giao thời: thời Thông Tin versus thời Cách Mạng.

Còn theo như cách nói của thường dân thì Hải Điếu Cày là nạn nhân của một thời đại mới: Thời đại Bất Nhân, hay còn gọi một cách bỗ bã, theo cách nói của những blogger ở Việt Nam, là thời Đồ Đểu!

© 2008 talawas

Điếu Cày giữa buổi giao thời




Tưởng Năng Tiến

Tôi vốn lo xa, và đôi khi, xa quá. Đã có lúc, tôi đề nghị: kiếp sau, nếu có dịp gặp lại nhau, chúng ta nên bỏ cái lối chào hỏi (xã giao) hiện nay đi - nghe nhà quê chết mẹ:

“Xin được vô phép hỏi thăm, anh chị từ đâu đến?”

“Thưa bà, bà thuộc quốc tịch nào thế ạ?”

“Còn ông, quê quán ở đâu?”

Kể từ khi chúng ta có mặt trên quả đất, hình dạng của những lục địa đã nhiều lần thay đổi, nói chi tới mấy chuyện lẻ tẻ, nhỏ nhặt (và lặt vặt) cỡ như biên giới của những quốc gia. Bởi thế, những câu trả lời cũng như những câu hỏi (vớ vẩn) vừa nêu đều có vẻ hơi… ngớ ngẩn:

“Thưa tôi người Chiêm Thành, còn cô bạn gái của tôi đây người Chân Lạp.”

“Còn tôi là công dân thành Nhã Điển (Athens) ạ.”

Đối đáp như thế, nghe mất... sướng! Hẹp hòi, và nặng tính chất địa phương, thấy rõ. Đã vậy, nó còn có thể khiến người đối thoại bối rối. Chiêm Thành, Chân Lạp, Nhã Điển... đều thuộc những nền văn minh đã lụi tàn, hay bị hủy diệt từ lâu.

Do đó, tôi xin có ý kiến là chúng ta nên chào hỏi nhau theo cách khác, bỏ hẳn mọi ý niệm liên quan đến không gian đi, cho nó tiện việc sổ sách:

“Xin được vô phép hỏi thăm, bà thuộc niên đại nào thế ạ?”

“Thưa cô, cô có thể vui lòng cho biết, thời đại của cô tên chi không?”

“Thưa, tôi sống vào thời Băng Hà.”

“Còn em thì sinh vào thời Đồ Đá Cũ.”

“Chúng em cũng thế nhưng hơi lui về phía sau một tí, giai đoạn Trung Thạch Khí đấy ạ.”

“Dạ cháu thì sinh sau đẻ muộn hơn nhiều, cháu là người thời Trung Cổ.”

Gần gũi hơn, chúng ta dám có dịp ngồi nhậu (sương sương) vài ly và bàn chuyện nghệ thuật với Leonardo da Vinci, hay Michelangelo Buonarroti… của thời Phục Hưng. Gần hơn nữa, bạn có thể chitchat hay tranh luận với những blogger thuộc thời đại Thông Tin.

Nhân loại tất nhiên không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm tay nhau, cười ha hả, nhẩy cà tưng cà tưng (nhịp nhàng) qua từng thời đại. Theo ước tính của Survival International, hiện nay chỉ riêng ở Brazil và Peru, đã có đến hơn 50 bộ lạc (trong số hàng trăm, rải rác khắp nơi trên thế giới) vẫn đang sinh sống ở giai đoạn văn minh của thời Săn Bắt.

Có những nơi heo hút quá, ánh sáng văn minh không soi rọi tới nên con người bị cô lập và trở nên… lạc hậu. Cũng có những nơi mà cư dân (rất có thể) vì cảm thấy đời sống “văn minh hiện đại” không thích hợp mấy với “tạng” của họ, nên từ chối tham dự cuộc chơi. Ở vài nơi khác, người ta nhất định ngoảnh mặt với tất cả những sinh hoạt chung, của đa phần nhân loại, hoặc tỏ ra dị ứng với mọi sự đổi thay, chỉ vì sợ thiệt thòi đến… quyền lợi cá nhân hay phe nhóm của mình.

Tôi hay hình dung ra cảnh một thằng cha đầu bù tóc rối, tay cầm một cái chầy hay cái vồ gì đó, đang tha thẩn giữa rừng, bỗng hớn hở và hăm hở, tồng ngồng chạy tuột vào hang, ôm chầm lấy vợ,… nói không kịp thở:

“Honey à…"

"Dạ, anh…"

“Em nhen lửa lẹ lên, nướng cái gì để lai rai liền nha… Anh sẽ hú anh Tư với anh Năm qua uống (chơi) vài xị để ăn mừng…”

Con mẻ, thất vọng ra mặt, cố nén thở dài nhưng bẳn gắt thấy rõ:

“Trời, tưởng gì chớ lại bầy chuyện nhậu nữa hả! Sao cứ nhậu liền liền vậy kìa? Ðêm qua mấy ông mới xỉn gần chết, ói mửa tùm lum, hang động còn hôi rình đây nè!”

“Thì hôm qua là happy birthday của em, mình cũng phải này nọ chút đỉnh (với người ta) cho nó vui chớ. Bữa nay là chuyện khác, quan trọng hơn nhiều.”

"Chuyện gì mà dữ thần vậy cà?”

"Mình biết sao không? Anh mới gặp ông Tám ở ngoài bìa rừng á, thằng chả cho hay bắt đầu từ 12 giờ khuya đêm nay là toàn thể nhân loại sẽ bước qua một thời đại mới - tới thời Đồ Đồng rồi đó nha.”

"Ý trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Như vậy là chết (bà) tui rồi. Cái cối đá, cái ghế đá, cái giường đá, cái bàn đá, cái gối đá… mới mua tuần rồi, toàn là đồ xịn và đồ hiệu, không sale một cắc, mắc hết biết luôn. Vậy mà hết đêm nay là kể như sẽ demoder ráo trọi. Qua thời Đồ Đồng thì đồ đá rớt giá là cái chắc. Tui thiệt hại cả triệu Mỹ kim tới nơi chớ đâu phải ít, vui vẻ gì mà mấy ông đòi nhậu nhẹt ăn mừng? Dẹp, dẹp hết…!”

Ở bình diện quốc gia, không ít những vị Lãnh tụ Anh minh, những Người Cầm lái Vĩ đại của cả một dân tộc… cũng có lối ứng xử thô lỗ hoặc bầy tỏ một thái độ (rất) nặc nô tương tự, khi quyền lợi của họ bị đụng chạm vì sự đổi thay, của thế thời.

Vào những năm cuối của thế kỷ trước, chủ bút tạp chí Thế Kỷ 21, tạp chí xuất bản hàng tháng phát hành từ miền Nam, California, đã có nhận xét rằng:

“Tiến bộ là đi ngược lại quyền lợi của giai cấp nắm quyền, tình trạng này đang diễn ra tại Việt Nam. Có gần hai triệu đảng viên và những người cộng tác với họ chia nhau các chức vụ và bổng lộc từ trên xuống dưới. Nếu kinh tế tư doanh phát đạt thì hệ thống phân phối ảnh hưởng và lợi lộc đó bị thiệt hại. Nếu nhiều công ty tư doanh đi vào thị trường thì một hãng độc quyền là ‘công ty Đảng’ sẽ không cạnh tranh nổi. Nhiều ý kiến mới được nói, được nghe thì ‘Giáo hội Ðảng’ sẽ mất thiêng. Vì vậy họ gọi quá trình đó là ‘diễn biến hòa bình’, phải ngăn ngừa và tiêu diệt!”
(Vương Hữu Bột, “Trở ngại của tiến bộ”, Thế Kỷ 21, tháng 6 năm 98).

Vào thời điểm này ở Việt Nam chưa có những nhân vật đấu tranh đòi hỏi cải cách và đông đảo những blogger như hiện nay. Đây là những tác nhân chính đang làm suy yếu vai trò độc quyền thông tin của nhà nước. Họ cũng tạo ra được những đối lực với chính sách toàn trị và hà khắc ở xứ sở này.

Trước tình trạng đó, nhà đương cuộc Hà Nội đã có những phản ứng rất vụng về và thô lỗ. Xin đơn cử một thí dụ, về trường hợp ông Nguyễn Hoàng Hải, một công dân Việt Nam vừa bị hành hung và bắt giam.

Ông Hải là thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, một blogger, với bút danh Điếu Cày, bị bắt vào ngày 19 tháng 4 năm 2008. Lý do (chính) vì đã kêu gọi và tham dự biểu tình, để phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Ở Việt Nam, những quyền căn bản của con người như quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận… đều được hiến pháp thừa nhận (cho có lệ) nhưng chưa bao giờ được thực thi. Tệ trạng này đã được mọi người chấp nhận, hay cam chịu, từ hơn nửa thế kỷ nay.

Điếu Cày, tiếc thay, đã không chấp nhận, và cam chịu như thế. Ông và một số bằng hữu đã công nhiên thực hiện quyền công dân của mình, bằng nhiều phương cách. Hành động của họ bị coi là “khiêu khích” vì đã làm mất sự “ổn định xã hội”, theo quan điểm của những người đang cầm quyền ở Việt Nam.

Theo ngôn ngữ hàn lâm thì ông Nguyễn Hoàng Hải là một nạn nhân giữa buổi giao thời: thời Thông Tin versus thời Cách Mạng.

Còn theo như cách nói của thường dân thì Hải Điếu Cày là nạn nhân của một thời đại mới: Thời đại Bất Nhân, hay còn gọi một cách bỗ bã, theo cách nói của những blogger ở Việt Nam, là thời Đồ Đểu!

© 2008 talawas

'Cần có tự do báo chí'







"Con người luôn tò mò về thế giới xung quanh, và luôn khát khao hiểu biết những sự kiện tác động tới cuộc sống của họ...".

Đó là câu đầu tiên trong bài giảng Lịch sử báo chí (1) của một tiến sỹ trường đại học Northern State, thành phố Dakota, nước Mỹ.

Lịch sử báo chí kể rằng: tin tức có cơ hội được phổ biến rộng rãi nhờ phát minh ra in ấn của Gutenberg vào năm 1456, và tờ báo đầu tiên (2) xuất hiện ở châu Âu vào thế kỷ thứ 17 – Tờ Oxford Gazette, ra đời tháng 11 năm 1665 tại Anh, đã mở đầu cho kỷ nguyên báo chí.

Vai trò của báo chí

"Báo chí là công cụ tốt nhất cho việc mở mang trí tuệ của con người, và nâng con người lên trở thành có lý trí, phẩm hạnh, và mang tính xã hội." (Thomas Jefferson) (3)

Với vai trò đưa thông tin trong mọi lĩnh vực của đời sống, ở mọi nơi, báo chí góp phần to lớn vào việc đem lại hiểu biết, tri thức cho con người. Những hiểu biết, tri thức ấy giúp con người làm chủ cuộc sống, làm chủ xã hội, và là thành tố tạo nên một xã hội tiến bộ và văn minh.

Vai trò của báo chí chỉ được đảm bảo trong một nền báo chí lành mạnh, ở đó có các tiêu chí về tính chân thực, tính chính xác, tính trách nhiệm, tính vô tư, tính công bằng, và tính khách quan.

Đó là những tiêu chí mà bất cứ tờ báo nào cũng phải theo đuổi, tuân thủ, đề tồn tại và nhằm mục đích thúc đẩy xã hội phát triển.

Làm thế nào để xây dựng được một nền báo chí lành mạnh?

Trước hết, cần có những nhà báo có đủ tài năng, và hội đủ những phẩm chất của nghề báo, trong đó có "Liêm Sỉ".

Sứ mạng cao cả của nhà báo chỉ thực hiện được khi họ là những nhà báo chân chính, được tự do tác nghiệp, được bảo vệ bởi một xã hội dân sự biết tôn trọng sự thật, bởi tòa án và pháp luật công minh.

Không gian tự do tác nghiệp, hay sự tự do báo chí, là điều kiện tiên quyết cho nền báo chí ấy.

Sự tự do báo chí

"Mọi người có quyền tự do quan điểm và tự do thể hiện, quyền này bao gồm việc giữ quan điểm mà không bị can thiệp, và truyền đạt ý kiến, tin tức bằng bất cứ phương tiện thông tin đại chúng nào, bất kể biên giới".

Đó là điều thứ 19 về tự do ngôn luận, trong tổng số 30 điều của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền (4), mà tất cả quốc gia thành viên Liên hợp quốc có trách nhiệm phải tuân thủ, trong đó có Việt Nam.

Trên căn bản đó, tự do báo chí có thể được phát biểu với 4 điểm:

• Tự do xác định mục tiêu
• Tự do tìm kiếm thông tin
• Tự do phản ánh hiện thực xã hội
• Tự do phản biện

Luật báo chí của nhiều quốc gia trên thế giới và luật báo chí Việt Nam đều có điều khoản ghi rõ rằng báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in và phát hành (5).

Quy định pháp luật là vậy, còn thực tế? Không khó để nhận thấy rằng: không có (hoặc có rất ít) sự kiểm duyệt báo chí ở các quốc gia dân chủ và tiến bộ, ngược lại, có (không ít) sự kiểm duyệt báo chí ở Việt Nam (!).

Báo chí thế giới

Mỹ và Thụy Điển là hai quốc gia điển hình quy định rất rõ các điều luật về báo chí, vai trò của báo chí được thực sự coi trọng, và sự tự do báo chí được đảm bảo.

Tại Mỹ, Hiến pháp Hoa Kỳ, nền tảng của hệ thống chính quyền Mỹ, chắc sẽ không được 13 tiểu bang sáng lập liên bang phê chuẩn năm 1791 nếu không có 10 điều tu chính, gọi là Đạo luật về Dân quyền, nhằm bảo vệ quyền tự do cá nhân.

Không phải là một điều ngẫu nhiên mà quyền tự do phát biểu của báo chí đã đứng hàng đầu trong số các khoản tu chính này. Một phần trong khoản Tu chính Thứ nhất được viết như sau: "Quốc hội sẽ không được đưa ra một luật nào giới hạn quyền tự do ngôn luận hay quyền tự do báo chí." (6)

Tại Thụy Điển, một trọng tâm chủ yếu là nguyên tắc mọi người dân đều có quyền tiếp cận với mọi tài liệu chính thức, "nguyên tắc này vô cùng quan trọng đối với các phóng viên trong khi tác nghiệp và điều tra, đặc biệt khi họ xem xét việc thực hiện quyền lực của chính phủ và các cơ quan công quyền, nhưng đồng thời đó cũng là một nguyên tắc rất quan trọng của một xã hội cởi mở và là một công cụ hữu hiệu để theo dõi và ngăn chặn tham nhũng." (7)

Gần chúng ta, "ở Philippines, công nghiệp truyền thông hoàn toàn do tư nhân nắm giữ. 70% cơ sở đào tạo truyền thông cũng thuộc về tư nhân. Ở Campuchia, người nước ngoài cũng được ra báo, điển hình là tờ Phnom Penh Post. Đến như vương quốc hồi giáo Brunei chỉ có 3 đài truyền hình thì một là của tư nhân với 13 kênh." (8)

Báo chí tại Việt Nam

Tại Việt Nam, đảng Cộng sản quản lý báo chí, thông qua Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương và Bộ Thông tin & Truyền thông. Hơn nữa, hầu như trong bất cứ tờ báo nào cũng tồn tại cái gọi là "chi bộ đảng", như một nút kiểm soát.

Bí thư chi bộ đảng Cộng sản tại các tờ báo thường là một Phó Tổng Biên Tập, nhiều khi có quyền hành lớn hơn Tổng Biên Tập. (9)

Điểm qua một vài sự kiện của báo chí Việt Nam trong vòng 5 năm trở lại đây, không thể không đặt các câu hỏi về tính vô tư của các cơ quan báo chí, về tính minh bạch của các cơ quan điều tra, và những bất thường trong các "vụ xử lý sai phạm".

Ngày 01/8/2008: Bảy nhà báo Việt Nam bị thu hồi thẻ nhà báo, trong đó có Phó Tổng biên tập Báo Thanh Niên - Nguyễn Quốc Phong, và Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ - Bùi Thanh, vì những "vi phạm nghiêm trọng trong hoạt động và thông tin trên báo chí." (10).

Tuy nhiên, truyền thông trong nước không nói rõ vi phạm của những nhà báo này là gì.

Ngày 11/6/2008: Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt qua đời. VnExpress và VTC đã đăng tin này cùng ngày, song bản tin đã bị gỡ xuống không lâu sau đó. Ngày hôm sau, đồng loạt các báo đăng tin, hầu như ở cùng một thời điểm. Đâu là nguyên do của sự chậm trễ? Và, tại sao không có lời giải thích nào cho sự chậm trễ được đưa ra?

Ngày 12/5/2008: Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên) và Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) đã bị khởi tố vì "lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ" (Điều 281, Bộ luật Hình sự ), trong khi theo Luật báo chí, khi đưa tin sai, nhà báo và tờ báo có trách nhiệm đính chính, và nếu gây thiệt hại cho cá nhân hay tổ chức nào đó, thì họ phải bồi thường theo pháp luật dân sự. (11)

Giữa năm 2007, nhiều phóng viên của nhiều tờ báo đưa tin về các vụ tham nhũng (Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong,...) đã bị Cơ quan An ninh Điều tra triệu tập trong khi không được thông báo cụ thể, mà chỉ được biết một cách chung chung rằng: cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án làm lộ bí mật nhà nước và lợi dụng quyền tự do dân chủ liên quan tới các bài báo viết về vụ PMU 18 và vụ siêu lừa Nguyễn Đức Chi. (12)

Ngày 5/1/2005, phóng viên Lan Anh, báo Tuổi Trẻ đã bị Cơ quan An ninh Điều tra khởi tố về hành vi "chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước" vì một mẩu tin, đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 20/5/2004: "Đề nghị thanh tra toàn diện Công ty Zuellig Pharma", dựa theo một tờ trình của Bộ Y tế. Tuy nhiên, việc điều tra sau đó đã bị đình chỉ, do không đủ cơ sở pháp lý để kết tội phóng viên. (13)

Ngày 25/10/2004, công văn 3923/VHTT-BC được đưa ra nhằm xử lý sai phạm trong việc đưa tin về vụ nhập khẩu gần 80 xe Mercedes để phục vụ hội nghị và sau đó bán với giá ưu đãi cho các cá nhân. Sau đó Tổng biên tập VnExpress bị mất chức. (14)

Liệu Việt Nam có quyền tự do báo chí theo như quy định trong điều 69 Hiến Pháp Việt Nam?
Liệu nền báo chí Việt Nam có thể thực hiên tốt vai trò của mình khi "được" đảng Cộng sản quản lý?

Liệu nền báo chí VN có dám đột phá để thực sự trở thành nền báo chí lành mạnh, để không còn là công cụ, hay cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản hay không?

Mong đợi tự do báo chí

Ở các quốc gia coi trọng sự tự do báo chí, người dân được hưởng lợi từ việc có nhiều lựa chọn thông tin, có nhiều cơ hội nắm bắt và tham gia vào những quyết định của xã hội, với mục tiêu đẩy lùi cái xấu, và tạo ra những điều tốt đẹp.

Nhiều người dân trên thế giới còn nhớ, năm 1974, vụ tai tiếng Watergate đã buộc Tổng thống Mỹ Richard Nixon phải từ chức, chủ yếu nhờ sự nỗ lực của hai phóng viên tờ Washington Post.

Điều gì sẽ xảy ra nếu họ sống trên một đất nước ở đó họ không được phép theo dõi vụ việc đó?

Điều gì sẽ xảy ra nếu trong quá trình điều tra, tổng biên tập của họ yêu cầu họ phải dừng ngay công việc của mình vì tổng thống là người không được phép phê phán? (15)

Nhìn về Việt Nam, sẽ ra sao khi Thủ tướng, Chủ tịch nước, hay những lãnh đạo cấp cao của đảng Cộng sản Việt Nam vi phạm pháp luật?

Khi tất cả các tờ báo đều do đảng Cộng sản quản lý, tờ báo nào đủ công bằng và can đảm để đăng tin, nhà báo nào đủ công tâm và nghị lực để vượt qua những trở ngại được gây ra bởi sự lạm dụng quyền lực?

Các nhà báo cần gì? Câu trả lời ngắn gọn: Cần một nền báo chí Tự Do!

Ở đó, đảm bảo những những điều kiện:

• Chính quyền không được từ chối cung cấp thông tin cho báo chí, trừ khi thông tin đó là bí mật quốc gia.
• Chính quyền và các tổ chức khác không được ngăn cản nhà báo tác nghiệp.
• Chính quyền không được can thiệp vào công việc nội bộ của báo chí.
• Chính quyền phải có trách nhiệm giải trình những vấn đề báo chí nêu.

Việt Nam, trong xu thế hội nhập quốc tế, phải chấp nhận những quy luật toàn cầu, thay vì giữ những quy luật riêng không phù hợp cái chung.

Tự do báo chí là một quy luật toàn cầu. Quy luật ấy sẽ dần phá vỡ những thành trì kiên cố của kiểm duyệt thông tin, và sẽ giúp báo chí thực hiện đúng vai trò, hay sứ mạng cao đẹp của nó!

02/08/2008

Nguồn: BBC Vietnamese

Chú thích:
(1) History of Journalism
http://www.northern.edu/hastingw/journhist.html
(2) Theo nghĩa được phát hành định kỳ
(3) Thomas Jefferson là tổng thống thứ 3 của Hoa Kỳ. Nguyên văn câu nói của ông như sau: "This formidable censor of the public functionaries, by arraigning them at the tribunal of public opinion, produces reform peaceably, which must otherwise be done by revolution. It is also the best instrument for enlightening the mind of man and improving him as a rational, moral, and social being." - Freedom of the Press
http://etext.virginia.edu/jefferson/quotations/jeff1600.htm
(4) Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền (bản tiếng Việt, và bản tiếng Anh)
http://www.unhchr.ch/udhr/lang/vie.htm
http://www.unhchr.ch/udhr/lang/eng.htm
(5) Luật báo chí Việt Nam
Chương 1, điều 2: "Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí"
http://www.vietnamjournalism.com/module.html?name=News&file=article&sid=826
(6) Vai Trò của Tự Do Báo Chí - John W. Johnson
www.icevn.org/en/node/97
(7, 15) Vai trò của báo chí truyền thông trong một xã hội dân chủ – Gunilla Carlson, Bộ trưởng Bộ Hợp tác và Phát triển quốc tế Thụy Điển
http://www.regeringen.se/download/239366a4.pdf?major=1&minor=80967&cn=attachmentDuplicator_0_attachment
(8) Tự do báo chí nhìn từ hai phía
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/05/060503_dalinhpress.shtml
(9) Báo chí 'phải do Đảng Cộng sản quản lý'
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2006/12/061201_viet_media.shtml
(10) Thu hồi thẻ nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên có vi phạm nghiêm trọng
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=271547&ChannelID=3
(11) LS Lê Công Định: việc khởi tố 2 nhà báo viết bài về vụ PMU18 là vi phạm pháp luật
http://clbnbtd.com/modules.php?name=News&file=save&sid=584
(12) Nhiều phóng viên Việt Nam bị thẩm vấn
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/08/070802_reporterquestioning.shtml
(13) Đề nghị thanh tra toàn diện Công ty Zuellig Pharma
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=33671&ChannelID=3
Đình chỉ điều tra vụ phóng viên Lan Anh
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2005/04/050423_lananh.shtml
(14) Lãnh đạo và phóng viên của báo điện tử VnExpress đưa tin sai sẽ bị xử lý kỷ luật thích đáng
http://www.hanoimoi.com.vn/vn/41/28917/
VnExpress mất Tổng biên tập
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2004/11/041110_vnexpress_mercedes.shtml

'Cần có tự do báo chí'







"Con người luôn tò mò về thế giới xung quanh, và luôn khát khao hiểu biết những sự kiện tác động tới cuộc sống của họ...".

Đó là câu đầu tiên trong bài giảng Lịch sử báo chí (1) của một tiến sỹ trường đại học Northern State, thành phố Dakota, nước Mỹ.

Lịch sử báo chí kể rằng: tin tức có cơ hội được phổ biến rộng rãi nhờ phát minh ra in ấn của Gutenberg vào năm 1456, và tờ báo đầu tiên (2) xuất hiện ở châu Âu vào thế kỷ thứ 17 – Tờ Oxford Gazette, ra đời tháng 11 năm 1665 tại Anh, đã mở đầu cho kỷ nguyên báo chí.

Vai trò của báo chí

"Báo chí là công cụ tốt nhất cho việc mở mang trí tuệ của con người, và nâng con người lên trở thành có lý trí, phẩm hạnh, và mang tính xã hội." (Thomas Jefferson) (3)

Với vai trò đưa thông tin trong mọi lĩnh vực của đời sống, ở mọi nơi, báo chí góp phần to lớn vào việc đem lại hiểu biết, tri thức cho con người. Những hiểu biết, tri thức ấy giúp con người làm chủ cuộc sống, làm chủ xã hội, và là thành tố tạo nên một xã hội tiến bộ và văn minh.

Vai trò của báo chí chỉ được đảm bảo trong một nền báo chí lành mạnh, ở đó có các tiêu chí về tính chân thực, tính chính xác, tính trách nhiệm, tính vô tư, tính công bằng, và tính khách quan.

Đó là những tiêu chí mà bất cứ tờ báo nào cũng phải theo đuổi, tuân thủ, đề tồn tại và nhằm mục đích thúc đẩy xã hội phát triển.

Làm thế nào để xây dựng được một nền báo chí lành mạnh?

Trước hết, cần có những nhà báo có đủ tài năng, và hội đủ những phẩm chất của nghề báo, trong đó có "Liêm Sỉ".

Sứ mạng cao cả của nhà báo chỉ thực hiện được khi họ là những nhà báo chân chính, được tự do tác nghiệp, được bảo vệ bởi một xã hội dân sự biết tôn trọng sự thật, bởi tòa án và pháp luật công minh.

Không gian tự do tác nghiệp, hay sự tự do báo chí, là điều kiện tiên quyết cho nền báo chí ấy.

Sự tự do báo chí

"Mọi người có quyền tự do quan điểm và tự do thể hiện, quyền này bao gồm việc giữ quan điểm mà không bị can thiệp, và truyền đạt ý kiến, tin tức bằng bất cứ phương tiện thông tin đại chúng nào, bất kể biên giới".

Đó là điều thứ 19 về tự do ngôn luận, trong tổng số 30 điều của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền (4), mà tất cả quốc gia thành viên Liên hợp quốc có trách nhiệm phải tuân thủ, trong đó có Việt Nam.

Trên căn bản đó, tự do báo chí có thể được phát biểu với 4 điểm:

• Tự do xác định mục tiêu
• Tự do tìm kiếm thông tin
• Tự do phản ánh hiện thực xã hội
• Tự do phản biện

Luật báo chí của nhiều quốc gia trên thế giới và luật báo chí Việt Nam đều có điều khoản ghi rõ rằng báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in và phát hành (5).

Quy định pháp luật là vậy, còn thực tế? Không khó để nhận thấy rằng: không có (hoặc có rất ít) sự kiểm duyệt báo chí ở các quốc gia dân chủ và tiến bộ, ngược lại, có (không ít) sự kiểm duyệt báo chí ở Việt Nam (!).

Báo chí thế giới

Mỹ và Thụy Điển là hai quốc gia điển hình quy định rất rõ các điều luật về báo chí, vai trò của báo chí được thực sự coi trọng, và sự tự do báo chí được đảm bảo.

Tại Mỹ, Hiến pháp Hoa Kỳ, nền tảng của hệ thống chính quyền Mỹ, chắc sẽ không được 13 tiểu bang sáng lập liên bang phê chuẩn năm 1791 nếu không có 10 điều tu chính, gọi là Đạo luật về Dân quyền, nhằm bảo vệ quyền tự do cá nhân.

Không phải là một điều ngẫu nhiên mà quyền tự do phát biểu của báo chí đã đứng hàng đầu trong số các khoản tu chính này. Một phần trong khoản Tu chính Thứ nhất được viết như sau: "Quốc hội sẽ không được đưa ra một luật nào giới hạn quyền tự do ngôn luận hay quyền tự do báo chí." (6)

Tại Thụy Điển, một trọng tâm chủ yếu là nguyên tắc mọi người dân đều có quyền tiếp cận với mọi tài liệu chính thức, "nguyên tắc này vô cùng quan trọng đối với các phóng viên trong khi tác nghiệp và điều tra, đặc biệt khi họ xem xét việc thực hiện quyền lực của chính phủ và các cơ quan công quyền, nhưng đồng thời đó cũng là một nguyên tắc rất quan trọng của một xã hội cởi mở và là một công cụ hữu hiệu để theo dõi và ngăn chặn tham nhũng." (7)

Gần chúng ta, "ở Philippines, công nghiệp truyền thông hoàn toàn do tư nhân nắm giữ. 70% cơ sở đào tạo truyền thông cũng thuộc về tư nhân. Ở Campuchia, người nước ngoài cũng được ra báo, điển hình là tờ Phnom Penh Post. Đến như vương quốc hồi giáo Brunei chỉ có 3 đài truyền hình thì một là của tư nhân với 13 kênh." (8)

Báo chí tại Việt Nam

Tại Việt Nam, đảng Cộng sản quản lý báo chí, thông qua Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương và Bộ Thông tin & Truyền thông. Hơn nữa, hầu như trong bất cứ tờ báo nào cũng tồn tại cái gọi là "chi bộ đảng", như một nút kiểm soát.

Bí thư chi bộ đảng Cộng sản tại các tờ báo thường là một Phó Tổng Biên Tập, nhiều khi có quyền hành lớn hơn Tổng Biên Tập. (9)

Điểm qua một vài sự kiện của báo chí Việt Nam trong vòng 5 năm trở lại đây, không thể không đặt các câu hỏi về tính vô tư của các cơ quan báo chí, về tính minh bạch của các cơ quan điều tra, và những bất thường trong các "vụ xử lý sai phạm".

Ngày 01/8/2008: Bảy nhà báo Việt Nam bị thu hồi thẻ nhà báo, trong đó có Phó Tổng biên tập Báo Thanh Niên - Nguyễn Quốc Phong, và Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ - Bùi Thanh, vì những "vi phạm nghiêm trọng trong hoạt động và thông tin trên báo chí." (10).

Tuy nhiên, truyền thông trong nước không nói rõ vi phạm của những nhà báo này là gì.

Ngày 11/6/2008: Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt qua đời. VnExpress và VTC đã đăng tin này cùng ngày, song bản tin đã bị gỡ xuống không lâu sau đó. Ngày hôm sau, đồng loạt các báo đăng tin, hầu như ở cùng một thời điểm. Đâu là nguyên do của sự chậm trễ? Và, tại sao không có lời giải thích nào cho sự chậm trễ được đưa ra?

Ngày 12/5/2008: Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên) và Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) đã bị khởi tố vì "lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ" (Điều 281, Bộ luật Hình sự ), trong khi theo Luật báo chí, khi đưa tin sai, nhà báo và tờ báo có trách nhiệm đính chính, và nếu gây thiệt hại cho cá nhân hay tổ chức nào đó, thì họ phải bồi thường theo pháp luật dân sự. (11)

Giữa năm 2007, nhiều phóng viên của nhiều tờ báo đưa tin về các vụ tham nhũng (Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong,...) đã bị Cơ quan An ninh Điều tra triệu tập trong khi không được thông báo cụ thể, mà chỉ được biết một cách chung chung rằng: cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án làm lộ bí mật nhà nước và lợi dụng quyền tự do dân chủ liên quan tới các bài báo viết về vụ PMU 18 và vụ siêu lừa Nguyễn Đức Chi. (12)

Ngày 5/1/2005, phóng viên Lan Anh, báo Tuổi Trẻ đã bị Cơ quan An ninh Điều tra khởi tố về hành vi "chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước" vì một mẩu tin, đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 20/5/2004: "Đề nghị thanh tra toàn diện Công ty Zuellig Pharma", dựa theo một tờ trình của Bộ Y tế. Tuy nhiên, việc điều tra sau đó đã bị đình chỉ, do không đủ cơ sở pháp lý để kết tội phóng viên. (13)

Ngày 25/10/2004, công văn 3923/VHTT-BC được đưa ra nhằm xử lý sai phạm trong việc đưa tin về vụ nhập khẩu gần 80 xe Mercedes để phục vụ hội nghị và sau đó bán với giá ưu đãi cho các cá nhân. Sau đó Tổng biên tập VnExpress bị mất chức. (14)

Liệu Việt Nam có quyền tự do báo chí theo như quy định trong điều 69 Hiến Pháp Việt Nam?
Liệu nền báo chí Việt Nam có thể thực hiên tốt vai trò của mình khi "được" đảng Cộng sản quản lý?

Liệu nền báo chí VN có dám đột phá để thực sự trở thành nền báo chí lành mạnh, để không còn là công cụ, hay cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản hay không?

Mong đợi tự do báo chí

Ở các quốc gia coi trọng sự tự do báo chí, người dân được hưởng lợi từ việc có nhiều lựa chọn thông tin, có nhiều cơ hội nắm bắt và tham gia vào những quyết định của xã hội, với mục tiêu đẩy lùi cái xấu, và tạo ra những điều tốt đẹp.

Nhiều người dân trên thế giới còn nhớ, năm 1974, vụ tai tiếng Watergate đã buộc Tổng thống Mỹ Richard Nixon phải từ chức, chủ yếu nhờ sự nỗ lực của hai phóng viên tờ Washington Post.

Điều gì sẽ xảy ra nếu họ sống trên một đất nước ở đó họ không được phép theo dõi vụ việc đó?

Điều gì sẽ xảy ra nếu trong quá trình điều tra, tổng biên tập của họ yêu cầu họ phải dừng ngay công việc của mình vì tổng thống là người không được phép phê phán? (15)

Nhìn về Việt Nam, sẽ ra sao khi Thủ tướng, Chủ tịch nước, hay những lãnh đạo cấp cao của đảng Cộng sản Việt Nam vi phạm pháp luật?

Khi tất cả các tờ báo đều do đảng Cộng sản quản lý, tờ báo nào đủ công bằng và can đảm để đăng tin, nhà báo nào đủ công tâm và nghị lực để vượt qua những trở ngại được gây ra bởi sự lạm dụng quyền lực?

Các nhà báo cần gì? Câu trả lời ngắn gọn: Cần một nền báo chí Tự Do!

Ở đó, đảm bảo những những điều kiện:

• Chính quyền không được từ chối cung cấp thông tin cho báo chí, trừ khi thông tin đó là bí mật quốc gia.
• Chính quyền và các tổ chức khác không được ngăn cản nhà báo tác nghiệp.
• Chính quyền không được can thiệp vào công việc nội bộ của báo chí.
• Chính quyền phải có trách nhiệm giải trình những vấn đề báo chí nêu.

Việt Nam, trong xu thế hội nhập quốc tế, phải chấp nhận những quy luật toàn cầu, thay vì giữ những quy luật riêng không phù hợp cái chung.

Tự do báo chí là một quy luật toàn cầu. Quy luật ấy sẽ dần phá vỡ những thành trì kiên cố của kiểm duyệt thông tin, và sẽ giúp báo chí thực hiện đúng vai trò, hay sứ mạng cao đẹp của nó!

02/08/2008

Nguồn: BBC Vietnamese

Chú thích:
(1) History of Journalism
http://www.northern.edu/hastingw/journhist.html
(2) Theo nghĩa được phát hành định kỳ
(3) Thomas Jefferson là tổng thống thứ 3 của Hoa Kỳ. Nguyên văn câu nói của ông như sau: "This formidable censor of the public functionaries, by arraigning them at the tribunal of public opinion, produces reform peaceably, which must otherwise be done by revolution. It is also the best instrument for enlightening the mind of man and improving him as a rational, moral, and social being." - Freedom of the Press
http://etext.virginia.edu/jefferson/quotations/jeff1600.htm
(4) Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền (bản tiếng Việt, và bản tiếng Anh)
http://www.unhchr.ch/udhr/lang/vie.htm
http://www.unhchr.ch/udhr/lang/eng.htm
(5) Luật báo chí Việt Nam
Chương 1, điều 2: "Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí"
http://www.vietnamjournalism.com/module.html?name=News&file=article&sid=826
(6) Vai Trò của Tự Do Báo Chí - John W. Johnson
www.icevn.org/en/node/97
(7, 15) Vai trò của báo chí truyền thông trong một xã hội dân chủ – Gunilla Carlson, Bộ trưởng Bộ Hợp tác và Phát triển quốc tế Thụy Điển
http://www.regeringen.se/download/239366a4.pdf?major=1&minor=80967&cn=attachmentDuplicator_0_attachment
(8) Tự do báo chí nhìn từ hai phía
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/05/060503_dalinhpress.shtml
(9) Báo chí 'phải do Đảng Cộng sản quản lý'
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2006/12/061201_viet_media.shtml
(10) Thu hồi thẻ nhà báo của 7 cán bộ, phóng viên có vi phạm nghiêm trọng
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=271547&ChannelID=3
(11) LS Lê Công Định: việc khởi tố 2 nhà báo viết bài về vụ PMU18 là vi phạm pháp luật
http://clbnbtd.com/modules.php?name=News&file=save&sid=584
(12) Nhiều phóng viên Việt Nam bị thẩm vấn
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/08/070802_reporterquestioning.shtml
(13) Đề nghị thanh tra toàn diện Công ty Zuellig Pharma
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=33671&ChannelID=3
Đình chỉ điều tra vụ phóng viên Lan Anh
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2005/04/050423_lananh.shtml
(14) Lãnh đạo và phóng viên của báo điện tử VnExpress đưa tin sai sẽ bị xử lý kỷ luật thích đáng
http://www.hanoimoi.com.vn/vn/41/28917/
VnExpress mất Tổng biên tập
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2004/11/041110_vnexpress_mercedes.shtml

Cam kết có giới hạn của Trung Quốc




Khi nộp đơn xin đăng ai Olympics, Trung Quốc hứa tạo điều kiện cho phóng viên, cải thiện dân chủ và nhân quyền.

Để tìm hiệu thực hư của cam kết này, phóng viên của Chương trình Panorama của BBC John Sweeney đã tới một số nơi ở Trung Quốc, kể cả các điểm rước đuốc đi qua trong vòng năm tuần.

Có thể xem Fang Zheng là hình mẫu lý tưởng cho Olympics. Anh mất hai chân trong một “tai nạn giao thông” và đoạt huy chương vàng trong tất cả các vòng thi đấu tại Trung Quốc.

Thế nhưng khi ngọn đuốc được đưa tới thị trấn Hợp Phì ở tỉnh An Huy quê anh thì anh đã không có ở đó.

Câu chuyện của Fang cho chúng ta thấy một điều gì đó về sự cởi mở của Trung Quốc.

Anh nói với tôi là “Đó đâu phải tai nạn giao thông”.

Kiểm duyệt thành công

“Sự thật là vào ngày 4 tháng Sáu năm 1989, tôi rút lui khỏi Quảng trường Thiên An Môn, tôi đã bị một xe tăng đuổi theo và hai chân của tôi bị xích xe tăng nghiền nát”.

Thảm kịch 1989 tại Quảng trường Thiên An Môn vẫn là điều cấm được nói tới tại Trung Quốc.

Hàng trăm người chết, không ai biết có bao nhiêu người chết. Tuy nhiên, sự kiểm duyệt có hiệu quả có nghĩa rằng hàng triệu người không biết gì về biến cố này.

Fang, năm nay 41 tuổi, nói tiếp: “Khi xe tăng đè tôi, tôi vẫn tỉnh nhưng không thấy phần xương của tôi”.

Nói đến đây thì Yang Meng, “hướng dẫn viên” (người của chính phủ cử đi cùng với phóng viên) đã yêu cầu dừng video và nói “đây là chủ đề nhạy cảm” và yêu cầu liệu tôi có thể bỏ qua tiểu tiết về việc Fang bị thương tật như thế nào.

Fang nói anh không được đưa vào danh sách thi đấu tại Olympics bởi anh mất hai chân tại Quảng trường Thiên An Môn.

Khi được hỏi về nhân quyền, Đảng Cộng Sản Trung Quốc nói họ đã đưa 300 triệu người ra khỏi cảnh nghèo đói và đó là quyền cơ bản nhất.

Bằng chứng về sự phát triển kỳ diệu về kinh tế của Trung Quốc có thể thấy được tại những nơi như Bắc Kinh, Quảng Châu và Thượng Hải.

Tại vùng nông thôn ở Trung Quốc, những người còn nhớ lại giai đoạn bị đói hồi giữa thập niên 1970 nay đầy đủ lương thực.

Trung Quốc đang thay đổi nhưng hiện không có lá phiếu bầu cử tự do toàn quốc.

Internet bị kiểm duyệt và theo Amnesty International, số phóng viên và các nhà bất đồng chính kiến bị ngồi tù tăng trước khi Bắc Kinh khai mạc Olympics.

Đưa tin có chọn lọc?

Chúng tôi được biết là với “cái đuôi” của mình là “hướng dẫn viên” thì không ai tại một số khu vực đã xảy ra các vụ biểu tình tại nông thôn (liên quan tới cáo buộc quan lấy đất của dân) sẽ nói với chúng tôi thoải mái.

Thật hiếm tìm thấy tại Trung Quốc có ai đó sẵn lòng phê phán Đảng Cộng Sản.

Chúng tôi tới Tứ Xuyên, hai tuần sau trận động đất làm 85 ngàn người thiệt mạng hoặc mất tích.

Có một trường học cấp hai cách tâm động đất chừng 50km bị sập và đến đây thì mới biết được tại sao chỉ có trường học này bị sập mà không tòa nhà cao tầng nào bị sập.

Đó là bởi trong đống đổ nát người ta sẽ thấy là bê tông không có cốt thép bên trong.

Khi tôi tới đây thì “hướng dẫn viên” bối rối và tôi thấy có hàng trăm phụ huynh các em thiệt mạng đang ký vào thư phản đối về tai nạn này.

Tôi hỏi một gia đình là có bao nhiêu em mất tích trong vụ này và ông nghẹn ngào nói với tôi là “Dựa vào con số của chúng tôi thì có hơn 280 em mất tích”.

Cho tới ngày hôm nay, Đảng Cộng Sản Trung Quốc chưa công bố chính thức số học sinh thiệt mạng tại khắp Tứ Xuyên và có bao nhiêu trường học bị sập.

Khi một bà cụ giải thích với tôi rằng “trách nhiệm này thuộc về ai xây trường chất lượng kém” thì “hướng dẫn viên” đề nghị tôi không quay phim nữa và nói với tôi là “chủ đề này không tốt đẹp gì cho đất nước Trung Quốc, đặc biệt là trước Olympics”.

Một thực tế là cho dù Trung Quốc có đoạt được bao nhiêu huy chương trong Thế Vận Hội này thì đây vẫn là một nước mà một khi quan chức đã mở mồm thì người dân không dám nói về cái chết của chính con của mình nữa.

Ảnh: John Sweeney vẫn khó tìm được những người muốn nói chuyện

Nguồn: BBC Việt ngữ

Cam kết có giới hạn của Trung Quốc




Khi nộp đơn xin đăng ai Olympics, Trung Quốc hứa tạo điều kiện cho phóng viên, cải thiện dân chủ và nhân quyền.

Để tìm hiệu thực hư của cam kết này, phóng viên của Chương trình Panorama của BBC John Sweeney đã tới một số nơi ở Trung Quốc, kể cả các điểm rước đuốc đi qua trong vòng năm tuần.

Có thể xem Fang Zheng là hình mẫu lý tưởng cho Olympics. Anh mất hai chân trong một “tai nạn giao thông” và đoạt huy chương vàng trong tất cả các vòng thi đấu tại Trung Quốc.

Thế nhưng khi ngọn đuốc được đưa tới thị trấn Hợp Phì ở tỉnh An Huy quê anh thì anh đã không có ở đó.

Câu chuyện của Fang cho chúng ta thấy một điều gì đó về sự cởi mở của Trung Quốc.

Anh nói với tôi là “Đó đâu phải tai nạn giao thông”.

Kiểm duyệt thành công

“Sự thật là vào ngày 4 tháng Sáu năm 1989, tôi rút lui khỏi Quảng trường Thiên An Môn, tôi đã bị một xe tăng đuổi theo và hai chân của tôi bị xích xe tăng nghiền nát”.

Thảm kịch 1989 tại Quảng trường Thiên An Môn vẫn là điều cấm được nói tới tại Trung Quốc.

Hàng trăm người chết, không ai biết có bao nhiêu người chết. Tuy nhiên, sự kiểm duyệt có hiệu quả có nghĩa rằng hàng triệu người không biết gì về biến cố này.

Fang, năm nay 41 tuổi, nói tiếp: “Khi xe tăng đè tôi, tôi vẫn tỉnh nhưng không thấy phần xương của tôi”.

Nói đến đây thì Yang Meng, “hướng dẫn viên” (người của chính phủ cử đi cùng với phóng viên) đã yêu cầu dừng video và nói “đây là chủ đề nhạy cảm” và yêu cầu liệu tôi có thể bỏ qua tiểu tiết về việc Fang bị thương tật như thế nào.

Fang nói anh không được đưa vào danh sách thi đấu tại Olympics bởi anh mất hai chân tại Quảng trường Thiên An Môn.

Khi được hỏi về nhân quyền, Đảng Cộng Sản Trung Quốc nói họ đã đưa 300 triệu người ra khỏi cảnh nghèo đói và đó là quyền cơ bản nhất.

Bằng chứng về sự phát triển kỳ diệu về kinh tế của Trung Quốc có thể thấy được tại những nơi như Bắc Kinh, Quảng Châu và Thượng Hải.

Tại vùng nông thôn ở Trung Quốc, những người còn nhớ lại giai đoạn bị đói hồi giữa thập niên 1970 nay đầy đủ lương thực.

Trung Quốc đang thay đổi nhưng hiện không có lá phiếu bầu cử tự do toàn quốc.

Internet bị kiểm duyệt và theo Amnesty International, số phóng viên và các nhà bất đồng chính kiến bị ngồi tù tăng trước khi Bắc Kinh khai mạc Olympics.

Đưa tin có chọn lọc?

Chúng tôi được biết là với “cái đuôi” của mình là “hướng dẫn viên” thì không ai tại một số khu vực đã xảy ra các vụ biểu tình tại nông thôn (liên quan tới cáo buộc quan lấy đất của dân) sẽ nói với chúng tôi thoải mái.

Thật hiếm tìm thấy tại Trung Quốc có ai đó sẵn lòng phê phán Đảng Cộng Sản.

Chúng tôi tới Tứ Xuyên, hai tuần sau trận động đất làm 85 ngàn người thiệt mạng hoặc mất tích.

Có một trường học cấp hai cách tâm động đất chừng 50km bị sập và đến đây thì mới biết được tại sao chỉ có trường học này bị sập mà không tòa nhà cao tầng nào bị sập.

Đó là bởi trong đống đổ nát người ta sẽ thấy là bê tông không có cốt thép bên trong.

Khi tôi tới đây thì “hướng dẫn viên” bối rối và tôi thấy có hàng trăm phụ huynh các em thiệt mạng đang ký vào thư phản đối về tai nạn này.

Tôi hỏi một gia đình là có bao nhiêu em mất tích trong vụ này và ông nghẹn ngào nói với tôi là “Dựa vào con số của chúng tôi thì có hơn 280 em mất tích”.

Cho tới ngày hôm nay, Đảng Cộng Sản Trung Quốc chưa công bố chính thức số học sinh thiệt mạng tại khắp Tứ Xuyên và có bao nhiêu trường học bị sập.

Khi một bà cụ giải thích với tôi rằng “trách nhiệm này thuộc về ai xây trường chất lượng kém” thì “hướng dẫn viên” đề nghị tôi không quay phim nữa và nói với tôi là “chủ đề này không tốt đẹp gì cho đất nước Trung Quốc, đặc biệt là trước Olympics”.

Một thực tế là cho dù Trung Quốc có đoạt được bao nhiêu huy chương trong Thế Vận Hội này thì đây vẫn là một nước mà một khi quan chức đã mở mồm thì người dân không dám nói về cái chết của chính con của mình nữa.

Ảnh: John Sweeney vẫn khó tìm được những người muốn nói chuyện

Nguồn: BBC Việt ngữ

Ngủ say trên trang báo Việt Nam: Từ PMU18 đến Bùi Văn Thanh




Nguyễn Hữu Liêm

Báo chí trong nước và hải ngoại vừa loan tin hôm nay, 1/8, rằng các ông Nguyễn Quốc Phong và Bùi Văn Thanh, Phó Tổng biên tập báo Tuổi TrẻThanh Niên cùng ba ký giả khác đã bị "rút thẻ hành nghề"; hai ký giả báo Người Cao Tuổi, Nguyễn Thị Thanh Thuý và Hoàng Tuyết Oanh thì bị bắt giam. Đây là hệ quả từ những bài thông tin liên quan đến vụ PMU18. Bài viết dưới đây là những suy tưởng của tôi khi đang ở Việt Nam, tuần lễ khi Bùi Văn Thanh đang bị thẩm vấn ở Hà Nội.

Sài Gòn 25/7/08.
Triết gia Hy Lạp Heraclitus của thế kỷ thứ Năm trước Công nguyên có lần nói rằng, "Những kẻ đang ngủ say thì mỗi người có một thế giới riêng cho chính mình; chỉ khi nào tỉnh dậy họ mới chia sẻ một thế giới chung." Có thể câu nói này đáng được áp dụng vào tình trạng báo chí và tự do ngôn luận ở Việt Nam hiện nay.

Từ vụ PMU18 và những đàn áp báo chí thô bạo mấy tuần nay, có hai kẻ đang ngủ say trên các trang báo quê nhà: chế độ cộng sản và giới nhà báo. Phía cơ chế thì đang ngáy theo cơn say quyền lực và ảo vọng chính thống lịch sử; phía con người và xã hội báo chí thì đang thụ động thở dài theo số phận nô lệ. Gánh nặng từ hai thúng của chiếc đòn gánh cai trị Việt Nam đang được quân bình và duy trì bởi cả hai phía. Tình trạng này sẽ còn kéo dài - vì cả hai phía đang say ngủ theo giấc điệp của mình để bỏ mặc không gian nhân phẩm và tự do cho thế giới thuần ước mơ, không thật.

Nói một cách đầy than vãn rằng, thế giới báo chí Việt Nam ngày nay là không thật! Giữa một thời đại mà nhân loại đã bước một bước rất xa trên ý thức con người và những khoảng không gian sinh hoạt liên đới, thì ở Việt Nam này, chính quyền vẫn còn bỏ tù phóng viên và nhà báo khi họ đang làm nghề theo chức năng chuyên môn và trong khuôn khổ luật pháp. Bóng tối của một thời tưởng chừng như đã đi vào quá khứ tiêu vong nay vẫn còn tiếp tục nuôi dưỡng - vì chính những con người trong cuộc vẫn không có can đảm để mở mắt ra với vòm trời của thế kỷ.

Như bạn đã biết. Sau khi bắt giam các phóng viên, đuổi việc, rút thẻ hành nghề của các nhà báo, suốt cả mấy tuần nay, công an đã liên tiếp triệu tập các tổng biên tập, thư ký toà soạn của các tờ báo hàng đầu ở Thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội để khảo cung. Những con cưng của chế độ như Nguyễn Công Khế và Lê Hoàng, Tổng biên tập báo Thanh NiênTuổi Trẻ, mỗi người đã phải chịu đựng ba ngày tra vấn với an ninh. Mới nhất là Bùi Văn Thanh, Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, bị cho thôi việc và rút thẻ báo chí sau hơn một tuần làm việc với công an.

Điều đó không có gì là ngạc nhiên? Dĩ nhiên rồi! Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên hơn, là trong giới báo chí ở Sài Gòn, ít ai coi những hành vi bắt bớ, đàn áp, khủng bố báo chí đang xảy ra là khác thường. Một số còn cho rằng các nhà báo đã "có lỗi" - dù rằng không "có tội" - cho nên sự việc đàn áp hiện nay là chuyện sẽ phải xẩy ra với đầy đủ biện minh cho phía chính quyền.

Thật vậy sao? Trong những buổi gặp gỡ, qua những ly rượu, cốc bia, một số nhà báo đã phân tích với tôi rằng, giới báo chí Việt Nam hiện nay đã bị mê hoặc và rơi lạc vào con đường quyền lực như phía chính trị. Báo chí đã tiếp tay với công an trong những thế cờ quyền lực và quyền lợi. Phần lớn các bài viết chống tham nhũng hay tiêu cực là do công an sử dụng các phóng viên như một vũ khí lợi hại nhằm lấy phần thắng và triệt hạ đối phương trong những trận chiến âm ỉ giữa các khối quyền lợi, ngay cả các phe cánh trong chính ngay Bộ Công an và ngành an ninh kinh tế.

Chuyện PMU18 và những đàn áp báo chí đang diễn ra không phải là một biểu hiện từ sự tranh chấp của phe bảo thủ chống cấp tiến, của Đảng chống nhà nước, của thân Tàu chống thân Mỹ - như các nhà bình luận từ bên ngoài như Carl Thayer hay Bùi Tín đã suy đoán. Nó cũng không phải là vì quyền lợi đến cá nhân Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh trong khối PMU18. Trái lại, những đàn áp báo chí gần đây đang là những biện pháp sửa sai, điều chỉnh nội bộ mà chính Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, Uỷ viên Bộ Chính trị Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang đích thân và cùng nhau chỉ đạo. Bộ Chính trị đang muốn thắt lại dây cương của chuồng ngựa báo chí - mà có lúc khối báo chí âm binh gà nhà này tưởng mình như đang có quyền lực riêng biệt, có biện minh xã hội và nhân dân, có lương tâm che chở và soi sáng, để rồi chạy lạc và loạn ra khỏi vòng cương tỏa.

Ở Việt Nam không hề có các nhà báo đích thực với quyền hạn và trách nhiệm chuyên môn. Báo chí chỉ là công cụ tuyên truyền của Đảng và nhà nước. Điều này được xác định bằng chính sách và văn bản chính thức, chứ không phải là sự phiên giải từ bên ngoài. Và ai cũng biết điều đó. Nhưng cũng như mọi thứ trên đời này, trong xã hội Việt Nam, giữa thực và hư, giữa trái và phải, giữa ngược và xuôi, giữa chân và giả, giữa tư nhân và chính quyền, giữa chính trị và dân sự đều không có một làn ranh rõ ràng nào cả. Cái này ôm lấy cái kia, cái thân ôm chiếc bóng, Đảng ôm nhà nước, báo chí ôm công an - tính liên hệ và điều kiện hỗ tương này đang tạo ra một khối giây nhợ chằng chịt và phức tạp, để rồi tất cả đều bị bắt làm con tin lẫn nhau mà không biết ai là kẻ bắt cóc và ai là con tin. Các nhà báo, một cách đầy tính toán, nắm được tính liên hệ vô hình này, nhằm tạo cho chính họ những khoảng không gian hành nghề cần thiết - và khi hữu sự, giật dây ngược lại phía nhà nước để tìm chỗ đứng cho chính mình và giới đồng nghiệp. Đây là một điểm nóng "phức tạp" và "tế nhị" mà “đồng chí” Trương Tấn Sang đang cố gắng lần ra đầu giây mối nhợ.

Cái lạ nằm ở chỗ rằng, một số nhà báo mà tôi gặp ở Việt Nam trong suốt tháng Bảy vừa qua, dù đang bất mãn đến cao độ đối với tình trạng chính trị và công quyền hiện nay, vẫn tìm cách bào chữa cho phía chính quyền trong những hành vi bắt bớ và biện pháp hành chính đối với báo chí hiện nay. Ghen tuông nghề nghiệp? Không đâu. Sự thật? Có lẽ. Tôi nghĩ đến chuyện này trên bình diện lý thuyết khác. Rất có thể đây là hiện tượng tâm lý của kẻ đang bị bắt làm con tin. Nạn nhân bị bắt cóc, đến một thời điểm nào đó tự đầu hàng kẻ tội phạm bằng sự đồng ý và phục tòng đạo đức đối với biện minh cứu cánh và phương tiện của kẻ ác. Thế rồi, vì bất lực và mỏi mệt với tâm lý đối kháng vô vọng, nạn nhân đồng hóa chính mình vào lý do của kẻ bắt cóc và tự lên án chính mình. Ta không thoát nổi sự cố tang thương thì cách hay nhất là hãy thưởng thức hoàn cảnh bi đát này. Ta chỉ còn có trách ta - và chính ta mới là kẻ sai lầm và có lỗi. Nietzsche đã có nói rằng giáo điều Thiên chúa giáo không chỉ là một hiện tượng ý chí của những con người yếu đuối, mà là bản chất của nhân loại khi chưa được trưởng thành. Nó áp dụng đúng cách vào trường hợp tâm lý của giới báo chí Việt Nam hiện nay.

Chắc chắn rằng trong sự cố đàn áp, nếu không nói thẳng rằng khủng bố báo chí, hiện nay, những chiếc đầu sẽ tiếp tục rời khỏi các cổ của các nhà báo. Đây là những nhát kiếm dằn mặt mà đã đến lúc chế độ chính trị bất an phải tung ra đối với cánh tay nội bộ của chính mình. Nhưng đến lúc nào và mức độ nào thì những đường gươm cảnh cáo chém ngay vào cơ thể của mình sẽ làm cho chính nó bị thương tích trầm trọng?

Vâng, những bài báo của hai ký giả Chiến và Hải đã tạo lên những "tác động tiêu cực đến dư luận xã hội" về chế độ; thế còn hành vi bắt bớ họ? Vụ trấn áp hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải là một thách thức trắng trợn với nhân dân, với thế giới - và với lương tâm của chế độ chính trị. Những ai còn lương tâm và mang thái độ khách quan, lý tính, đều phải nói rằng, không có một biện minh nào, từ chính trị đến đạo đức, từ pháp luật đến hành chính, hay quy tắc chuyên môn, có thể biện minh cho sự bắt giam này. Đây có thể, và chỉ có thể, là những nhát kiếm tự chém vào thân thể của chế độ chính trị. Chén thuốc đắng chữa khối ung thư chính trị đã trở nên nguy hiểm cho bệnh nhân hơn là căn bệnh đang là.

Đã đến lúc cả hai phía, chính quyền và báo chí Việt Nam, phải tỉnh thức từ cơn ngủ say trong quyền lực và nô lệ để cùng nhau nhìn thấy một bầu trời tự do và nhân phẩm chung mà Heraclitus đã nhắc nhở đến từ hơn hai ngàn năm trăm năm trước.

© 2008 talawas

Ngủ say trên trang báo Việt Nam: Từ PMU18 đến Bùi Văn Thanh




Nguyễn Hữu Liêm

Báo chí trong nước và hải ngoại vừa loan tin hôm nay, 1/8, rằng các ông Nguyễn Quốc Phong và Bùi Văn Thanh, Phó Tổng biên tập báo Tuổi TrẻThanh Niên cùng ba ký giả khác đã bị "rút thẻ hành nghề"; hai ký giả báo Người Cao Tuổi, Nguyễn Thị Thanh Thuý và Hoàng Tuyết Oanh thì bị bắt giam. Đây là hệ quả từ những bài thông tin liên quan đến vụ PMU18. Bài viết dưới đây là những suy tưởng của tôi khi đang ở Việt Nam, tuần lễ khi Bùi Văn Thanh đang bị thẩm vấn ở Hà Nội.

Sài Gòn 25/7/08.
Triết gia Hy Lạp Heraclitus của thế kỷ thứ Năm trước Công nguyên có lần nói rằng, "Những kẻ đang ngủ say thì mỗi người có một thế giới riêng cho chính mình; chỉ khi nào tỉnh dậy họ mới chia sẻ một thế giới chung." Có thể câu nói này đáng được áp dụng vào tình trạng báo chí và tự do ngôn luận ở Việt Nam hiện nay.

Từ vụ PMU18 và những đàn áp báo chí thô bạo mấy tuần nay, có hai kẻ đang ngủ say trên các trang báo quê nhà: chế độ cộng sản và giới nhà báo. Phía cơ chế thì đang ngáy theo cơn say quyền lực và ảo vọng chính thống lịch sử; phía con người và xã hội báo chí thì đang thụ động thở dài theo số phận nô lệ. Gánh nặng từ hai thúng của chiếc đòn gánh cai trị Việt Nam đang được quân bình và duy trì bởi cả hai phía. Tình trạng này sẽ còn kéo dài - vì cả hai phía đang say ngủ theo giấc điệp của mình để bỏ mặc không gian nhân phẩm và tự do cho thế giới thuần ước mơ, không thật.

Nói một cách đầy than vãn rằng, thế giới báo chí Việt Nam ngày nay là không thật! Giữa một thời đại mà nhân loại đã bước một bước rất xa trên ý thức con người và những khoảng không gian sinh hoạt liên đới, thì ở Việt Nam này, chính quyền vẫn còn bỏ tù phóng viên và nhà báo khi họ đang làm nghề theo chức năng chuyên môn và trong khuôn khổ luật pháp. Bóng tối của một thời tưởng chừng như đã đi vào quá khứ tiêu vong nay vẫn còn tiếp tục nuôi dưỡng - vì chính những con người trong cuộc vẫn không có can đảm để mở mắt ra với vòm trời của thế kỷ.

Như bạn đã biết. Sau khi bắt giam các phóng viên, đuổi việc, rút thẻ hành nghề của các nhà báo, suốt cả mấy tuần nay, công an đã liên tiếp triệu tập các tổng biên tập, thư ký toà soạn của các tờ báo hàng đầu ở Thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội để khảo cung. Những con cưng của chế độ như Nguyễn Công Khế và Lê Hoàng, Tổng biên tập báo Thanh NiênTuổi Trẻ, mỗi người đã phải chịu đựng ba ngày tra vấn với an ninh. Mới nhất là Bùi Văn Thanh, Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, bị cho thôi việc và rút thẻ báo chí sau hơn một tuần làm việc với công an.

Điều đó không có gì là ngạc nhiên? Dĩ nhiên rồi! Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên hơn, là trong giới báo chí ở Sài Gòn, ít ai coi những hành vi bắt bớ, đàn áp, khủng bố báo chí đang xảy ra là khác thường. Một số còn cho rằng các nhà báo đã "có lỗi" - dù rằng không "có tội" - cho nên sự việc đàn áp hiện nay là chuyện sẽ phải xẩy ra với đầy đủ biện minh cho phía chính quyền.

Thật vậy sao? Trong những buổi gặp gỡ, qua những ly rượu, cốc bia, một số nhà báo đã phân tích với tôi rằng, giới báo chí Việt Nam hiện nay đã bị mê hoặc và rơi lạc vào con đường quyền lực như phía chính trị. Báo chí đã tiếp tay với công an trong những thế cờ quyền lực và quyền lợi. Phần lớn các bài viết chống tham nhũng hay tiêu cực là do công an sử dụng các phóng viên như một vũ khí lợi hại nhằm lấy phần thắng và triệt hạ đối phương trong những trận chiến âm ỉ giữa các khối quyền lợi, ngay cả các phe cánh trong chính ngay Bộ Công an và ngành an ninh kinh tế.

Chuyện PMU18 và những đàn áp báo chí đang diễn ra không phải là một biểu hiện từ sự tranh chấp của phe bảo thủ chống cấp tiến, của Đảng chống nhà nước, của thân Tàu chống thân Mỹ - như các nhà bình luận từ bên ngoài như Carl Thayer hay Bùi Tín đã suy đoán. Nó cũng không phải là vì quyền lợi đến cá nhân Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh trong khối PMU18. Trái lại, những đàn áp báo chí gần đây đang là những biện pháp sửa sai, điều chỉnh nội bộ mà chính Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, Uỷ viên Bộ Chính trị Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang đích thân và cùng nhau chỉ đạo. Bộ Chính trị đang muốn thắt lại dây cương của chuồng ngựa báo chí - mà có lúc khối báo chí âm binh gà nhà này tưởng mình như đang có quyền lực riêng biệt, có biện minh xã hội và nhân dân, có lương tâm che chở và soi sáng, để rồi chạy lạc và loạn ra khỏi vòng cương tỏa.

Ở Việt Nam không hề có các nhà báo đích thực với quyền hạn và trách nhiệm chuyên môn. Báo chí chỉ là công cụ tuyên truyền của Đảng và nhà nước. Điều này được xác định bằng chính sách và văn bản chính thức, chứ không phải là sự phiên giải từ bên ngoài. Và ai cũng biết điều đó. Nhưng cũng như mọi thứ trên đời này, trong xã hội Việt Nam, giữa thực và hư, giữa trái và phải, giữa ngược và xuôi, giữa chân và giả, giữa tư nhân và chính quyền, giữa chính trị và dân sự đều không có một làn ranh rõ ràng nào cả. Cái này ôm lấy cái kia, cái thân ôm chiếc bóng, Đảng ôm nhà nước, báo chí ôm công an - tính liên hệ và điều kiện hỗ tương này đang tạo ra một khối giây nhợ chằng chịt và phức tạp, để rồi tất cả đều bị bắt làm con tin lẫn nhau mà không biết ai là kẻ bắt cóc và ai là con tin. Các nhà báo, một cách đầy tính toán, nắm được tính liên hệ vô hình này, nhằm tạo cho chính họ những khoảng không gian hành nghề cần thiết - và khi hữu sự, giật dây ngược lại phía nhà nước để tìm chỗ đứng cho chính mình và giới đồng nghiệp. Đây là một điểm nóng "phức tạp" và "tế nhị" mà “đồng chí” Trương Tấn Sang đang cố gắng lần ra đầu giây mối nhợ.

Cái lạ nằm ở chỗ rằng, một số nhà báo mà tôi gặp ở Việt Nam trong suốt tháng Bảy vừa qua, dù đang bất mãn đến cao độ đối với tình trạng chính trị và công quyền hiện nay, vẫn tìm cách bào chữa cho phía chính quyền trong những hành vi bắt bớ và biện pháp hành chính đối với báo chí hiện nay. Ghen tuông nghề nghiệp? Không đâu. Sự thật? Có lẽ. Tôi nghĩ đến chuyện này trên bình diện lý thuyết khác. Rất có thể đây là hiện tượng tâm lý của kẻ đang bị bắt làm con tin. Nạn nhân bị bắt cóc, đến một thời điểm nào đó tự đầu hàng kẻ tội phạm bằng sự đồng ý và phục tòng đạo đức đối với biện minh cứu cánh và phương tiện của kẻ ác. Thế rồi, vì bất lực và mỏi mệt với tâm lý đối kháng vô vọng, nạn nhân đồng hóa chính mình vào lý do của kẻ bắt cóc và tự lên án chính mình. Ta không thoát nổi sự cố tang thương thì cách hay nhất là hãy thưởng thức hoàn cảnh bi đát này. Ta chỉ còn có trách ta - và chính ta mới là kẻ sai lầm và có lỗi. Nietzsche đã có nói rằng giáo điều Thiên chúa giáo không chỉ là một hiện tượng ý chí của những con người yếu đuối, mà là bản chất của nhân loại khi chưa được trưởng thành. Nó áp dụng đúng cách vào trường hợp tâm lý của giới báo chí Việt Nam hiện nay.

Chắc chắn rằng trong sự cố đàn áp, nếu không nói thẳng rằng khủng bố báo chí, hiện nay, những chiếc đầu sẽ tiếp tục rời khỏi các cổ của các nhà báo. Đây là những nhát kiếm dằn mặt mà đã đến lúc chế độ chính trị bất an phải tung ra đối với cánh tay nội bộ của chính mình. Nhưng đến lúc nào và mức độ nào thì những đường gươm cảnh cáo chém ngay vào cơ thể của mình sẽ làm cho chính nó bị thương tích trầm trọng?

Vâng, những bài báo của hai ký giả Chiến và Hải đã tạo lên những "tác động tiêu cực đến dư luận xã hội" về chế độ; thế còn hành vi bắt bớ họ? Vụ trấn áp hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải là một thách thức trắng trợn với nhân dân, với thế giới - và với lương tâm của chế độ chính trị. Những ai còn lương tâm và mang thái độ khách quan, lý tính, đều phải nói rằng, không có một biện minh nào, từ chính trị đến đạo đức, từ pháp luật đến hành chính, hay quy tắc chuyên môn, có thể biện minh cho sự bắt giam này. Đây có thể, và chỉ có thể, là những nhát kiếm tự chém vào thân thể của chế độ chính trị. Chén thuốc đắng chữa khối ung thư chính trị đã trở nên nguy hiểm cho bệnh nhân hơn là căn bệnh đang là.

Đã đến lúc cả hai phía, chính quyền và báo chí Việt Nam, phải tỉnh thức từ cơn ngủ say trong quyền lực và nô lệ để cùng nhau nhìn thấy một bầu trời tự do và nhân phẩm chung mà Heraclitus đã nhắc nhở đến từ hơn hai ngàn năm trăm năm trước.

© 2008 talawas

Trung Quốc dịu giọng nới lỏng việc kiểm soát internet.




Theo các hãng thông tấn ngoại quốc , hôm nay ( 01/08/2008 ), các nhà báo theo dõi Thế Vận HộI tại Bắc Kinh đã có thể truy cập vào trang Web của một số tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Phóng Viên Không Biên GiớI . Nhưng trang Web của các nhà ly khai , ủng hộ Tây Tạng hoặc Pháp Luân Công đều vẫn bị ngăn chận.

Nguời phát ngôn của Uỷ ban Thế Vận Quốc Tế Giselle Davies cho rằng việc Bắc Kinh bỏ viêc kiểm duyệt Internet một phần cũng là dấu hiệu tốt . Nó cho thấy là Trung Quốc đã nhượng.bộ phần nào truớc áp lực của công luận, vì mới hôm qua, Bắc Kinh còn cứng giọng khi nói về quyền kiểm tra thông tin. Nhưng trong khi đó, chủ tịch Hồ Cẩm Đào hôm nay kêu gọI báo chí nước ngoài nên khách quan khi đưa tin về cuộc tranh tài thể thao sắp diễn ra và nên tôn trọng luật lệ Trung Quốc. Từ Bắc Kinh, thông tín viên RFI Joris Zylberman tuờng thuật :

" Lời lẽ cuả ông Hồ Cẩm Đào rất rõ ràng : không ai còn nghi ngờ gì nữa, Bắc Kinh sẽ không nhân nhượng trước các đề nghị của phương Tây. Luật báo chí của Trung Quốc duy trì chặt chẽ các quy định, cho dù có Thế vận hội hay không. Khi lên tiếng yêu cầu các phóng viên nước ngoài thông tin một cách khách quan và nhất là phải tôn trọng các quy định về báo chí của Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào như thể ra lệnh với giới làm báo ở trong nước, thường đuợc đặt dưới quyền kiểm soát của chính quyền. Cho tới nay, Bắc Kinh luôn luôn tránh dùng những ngôn từ như vậy và tỏ vẻ mềm dẻo bằng cách đưa ra những lời hứa hẹn mơ hồ về việc truy cập thông tin trên mạng Internet. Giờ của sự thật đã điểm. Chính quyền Trung Quốc bằng mọi cách phải duy trì ổn định chính trị cho dù điều đó có đi ngược lại với một số cam kết ban đầu. Hôm nay, Bắc Kinh đã có phần dịu giọng, khi cho phép truy cập một số trang Web đã từng bị cấm trước đây. Trong đó có các trang tiếng Hoa của Wikipedia và của đài BBC. Một nhượng bộ rất nhỏ so với các đề nghị của báo chí nước ngoài. Mượn lại một câu nói của tổng thống Bush khi ông giải thích về sự hiện diện cuả ông trong lể khai mạc Thế vận hội, chính quyền Trung Quốc cho rằng : Không nên chính trị hóa mọi vấn đề và dùng Olympic như là một cái cớ."

Trung Quốc dịu giọng nới lỏng việc kiểm soát internet.




Theo các hãng thông tấn ngoại quốc , hôm nay ( 01/08/2008 ), các nhà báo theo dõi Thế Vận HộI tại Bắc Kinh đã có thể truy cập vào trang Web của một số tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Phóng Viên Không Biên GiớI . Nhưng trang Web của các nhà ly khai , ủng hộ Tây Tạng hoặc Pháp Luân Công đều vẫn bị ngăn chận.

Nguời phát ngôn của Uỷ ban Thế Vận Quốc Tế Giselle Davies cho rằng việc Bắc Kinh bỏ viêc kiểm duyệt Internet một phần cũng là dấu hiệu tốt . Nó cho thấy là Trung Quốc đã nhượng.bộ phần nào truớc áp lực của công luận, vì mới hôm qua, Bắc Kinh còn cứng giọng khi nói về quyền kiểm tra thông tin. Nhưng trong khi đó, chủ tịch Hồ Cẩm Đào hôm nay kêu gọI báo chí nước ngoài nên khách quan khi đưa tin về cuộc tranh tài thể thao sắp diễn ra và nên tôn trọng luật lệ Trung Quốc. Từ Bắc Kinh, thông tín viên RFI Joris Zylberman tuờng thuật :

" Lời lẽ cuả ông Hồ Cẩm Đào rất rõ ràng : không ai còn nghi ngờ gì nữa, Bắc Kinh sẽ không nhân nhượng trước các đề nghị của phương Tây. Luật báo chí của Trung Quốc duy trì chặt chẽ các quy định, cho dù có Thế vận hội hay không. Khi lên tiếng yêu cầu các phóng viên nước ngoài thông tin một cách khách quan và nhất là phải tôn trọng các quy định về báo chí của Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào như thể ra lệnh với giới làm báo ở trong nước, thường đuợc đặt dưới quyền kiểm soát của chính quyền. Cho tới nay, Bắc Kinh luôn luôn tránh dùng những ngôn từ như vậy và tỏ vẻ mềm dẻo bằng cách đưa ra những lời hứa hẹn mơ hồ về việc truy cập thông tin trên mạng Internet. Giờ của sự thật đã điểm. Chính quyền Trung Quốc bằng mọi cách phải duy trì ổn định chính trị cho dù điều đó có đi ngược lại với một số cam kết ban đầu. Hôm nay, Bắc Kinh đã có phần dịu giọng, khi cho phép truy cập một số trang Web đã từng bị cấm trước đây. Trong đó có các trang tiếng Hoa của Wikipedia và của đài BBC. Một nhượng bộ rất nhỏ so với các đề nghị của báo chí nước ngoài. Mượn lại một câu nói của tổng thống Bush khi ông giải thích về sự hiện diện cuả ông trong lể khai mạc Thế vận hội, chính quyền Trung Quốc cho rằng : Không nên chính trị hóa mọi vấn đề và dùng Olympic như là một cái cớ."

THAM LUẬN VỀ XÃ HỘI HOÁ GIÁO DỤC – Y TẾ – TỪ THIỆN





(Trình bày tại Hội nghị “Vai trò của tôn giáo trong việc xã hội hoá giáo dục, y tế, từ thiện nhân đạo” do BTG Chính phủ tổ chức ngày 24.07.2008 tại Nhà khách 145 Lý Chính Thắng, quận 3, TP.HCM)

Kính thưa quý vị đại biểu,

Hôm nay, trong khuôn khổ hội nghị bàn về xã hội hoá giáo dục, y tế và từ thiện nhân đạo, đại diện cho 280 linh mục tu sĩ DCCT đang phục vụ tại hơn 20 tỉnh thành ở 3 miền đất nước, chúng tôi xin có ý kiến như sau:

Thứ nhất: Xã hội hoá giáo dục - y tế là chủ trương đúng đắn. Quy luật phát triển của xã hội đòi hỏi phải xã hội hoá giáo dục. Trước đây các triều đại phong kiến, chế độ thực dân và các chế độ cộng hoà ở Việt Nam đều đã thực hiện điều này. Nhiều tổ chức tôn giáo đã mở trường và lập nhà thương. Bản thân DCCT chúng tôi trước đây cũng đã được các chính quyền cho mở trường và dạy học từ cấp mầm non đến cấp đại học. Nhiều cán bộ hiện nay từ cấp làng xã đến cấp trung ương đã từng học ở các trường Công giáo chúng tôi. Do đó, chúng tôi luôn ủng hộ chủ trương xã hội hoá giáo dục, y tế và từ thiện.

Thứ hai: Hiện nay ở Việt Nam nhiều cá nhân và tổ chức trong ngoài nước đã được phép mở trường học hoặc/và trung tâm dạy nghề và bệnh viện, trong khi ấy một chủ thể có kinh nghiệm giáo dục, đào tạo và chăm sóc sức khoẻ như Giáo hội Công giáo thì lại không. Không thể tiếp tục đối xử bất bình đẳng với các tôn giáo! Không thể tiếp tục gạt các tôn giáo ra bên lề xã hội và biến các tôn giáo thành “người ngoại quốc”, và thậm chí còn bị đối xử không bằng một người ngoại quốc, trên quê hương Việt Nam như thế! Nếu chính quyền thực sự thương dân thương nước này, nếu chính quyền thực sự tôn trọng tự do tôn giáo, nếu chính quyền thực sự tôn trọng pháp luật, chính quyền phải để cho các tổ chức tôn giáo tham gia vào tiến trình xã hội hoá giáo dục-y tế, cụ thể là được mở trường và lập bệnh viện như những cá nhân và tổ chức khác.

Thứ ba: Yêu cầu cấp bách chính quyền công nhận các dòng tu, giáo xứ, giáo phận và Giáo hội Công giáo có tư cách pháp nhân và bình đẳng trước pháp luật như những tổ chức xã hội - chính trị khác, vì trên thực tế cho đến hiện nay các tổ chức uy tín này của Công giáo vẫn chưa được công nhận về mặt pháp lý trong các giao dịch dân sự: tài khoản ở ngân hàng không được lập, con dấu và chữ ký không được nhìn nhận,...v.v.

Thứ bốn: Chúng tôi phản đối việc gắn liền tiến trình xã hội hoá giáo dục-y tế với việc cổ phần hoá các trường công và bệnh viện công. Vì như thế là tước mất cơ hội học tập và chữa bệnh của người nghèo. Cũng trong tiến trình xã hội hoá giáo dục, y tế, chúng tôi đề nghị giao quyền quản lý và điều hành các cơ sở giáo dục - y tế mà chính quyền đã mượn của các giáo xứ, các dòng tu, các giáo phận và Giáo hội Công giáo cho chính các tổ chức này. Các tổ chức này sẽ điều hành và quản lý theo quy định của luật pháp và sẽ dạy học sinh, sinh viên theo chương trình đào tạo quốc gia. Như thế, sẽ vừa giảm gánh nặng cho ngân sách quốc gia, vừa tạo cơ hội cho nhiều người nghèo được học tập và chữa bệnh.

Nếu muốn xã hội hoá giáo dục - y tế, chúng tôi nghĩ chính quyền phải bắt đầu thực hiện những điều trên đây. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho quý vị biết được ý của Chúa Trời và hành động theo ý Chúa Trời. Vì “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong cho quý vị, cho con em chúng ta, cho chúng tôi và cho cả dân tộc Việt Nam và đất nước thân yêu này.

Cảm ơn quý vị đã lắng nghe.

Kính chúc quý vị dồi dào sức khoẻ.

Linh mục Vinh Sơn Phạm Trung Thành

Giám tỉnh DCCT Việt Nam

Đại diện báo cáo:

Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại

Thư ký - Chánh Văn phòng